Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều

Chương 135:

Chương trước Chương sau

Trần Ngũ xoa xoa cái tai đỏ ửng, tùy tiện chỉ tay về hướng nhà họ Phó: “Chẳng ở đằng kia ?”

Dì Lý theo hướng chỉ, lập tức quên bẵng chuyện cãi nhau với con trai, vội vã lao về phía nhà họ Phó.

Lúc này, phía nhà họ Phó.

Phó Cảnh Thần đã ăn xong chiếc bánh mì kẹp thịt mà Khương Du Mạn mang đến. Đồ đạc cũng đã mua sắm đủ, cả nhà đang tính toán xe lừa về nhà.

Vừa mới quay , họ đã th dì Lý vội vàng bước tới. bộ dạng này, vẻ bà chuyện gấp gáp lắm.

Mẹ Phó mấp máy môi, chuẩn bị chào hỏi.

Nhưng chưa kịp mở lời, dì Lý đã lên tiếng trước: “Chị ơi, nhà chị bị mất trộm tiền kh đ?”

Nghe xong lời này, mẹ Phó cùng mọi đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó đồng loạt về phía Khương Du Mạn.

Tiền nong trong nhà họ đều do cô giữ, mất trộm hay kh thì cô rõ nhất.

Khương Du Mạn lắc đầu: “Kh đâu, dì. đột nhiên dì lại hỏi vậy ạ?”

Những vật phẩm quý giá của cô đều cất trong Kh gian, làm gì ai trộm được.

Dì Lý liền đem toàn bộ chuyện ở cung tiêu xã kể lại một lượt, nói xong còn chốt lại: “Các cô con dâu nhà họ Diêu rộng tay bất thường như thế, vừa đã th vấn đề !”

M khác nhà họ Phó liếc nhau, kh nói gì thêm.

Riêng Khương Du Mạn thì hơi nhíu mày, cô đã lờ mờ đoán ra được ều gì.

Dì Lý cũng kh tr đợi nghe ngóng được tin tức gì từ nhà họ Phó. Nhà họ Phó kh mất tiền, thì tiền của nhà họ Diêu lại càng bí ẩn hơn.

Dì Lý quyết định m ngày này sẽ chú ý theo dõi nhà họ Diêu nhiều hơn.

Vừa nghĩ, bà vừa xua tay: “Thôi được , sang hỏi thăm chút thôi, nhà m kh mất tiền là tốt . còn vội về nấu cơm trưa nữa, trước đây, rảnh lại nói chuyện nhé.”

“Vâng, chào dì.”

Chia tay dì Lý, cả nhà ngồi xe lừa trở về.

Vừa bước vào phòng, Khương Du Mạn đã về phía Phó Cảnh Thần: “ biết chuyện gì kh?”

Lúc nãy dì Lý kể, Phó Cảnh Thần chẳng hề tỏ ra kinh ngạc chút nào. Cứ như là đã biết rõ nguyên nhân từ trước .

“Ừm.”

Kh cần Khương Du Mạn hỏi thêm, Phó Cảnh Thần đã giải thích: “Lần trước cùng Diêu Chấn Giang bán linh chi thì gặp Diêu Tư M.”

Khương Du Mạn tròn mắt ngạc nhiên: “Hai chạm mặt nhau luôn ?”

Diêu Tư M tìm linh chi đến mức ám ảnh, lẽ nào dù Phó Cảnh Thần và Diêu Chấn Giang đã cải trang mà cô ta cũng nhận ra?

Phó Cảnh Thần rót cho cô một chén nước, nhẹ nhàng đưa tới: “Bọn bán xong , cô ta mới đến.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“A ?” Khương Du Mạn suy nghĩ một chút hiểu ra, cô khẽ gật gù: “Xem ra cả nhà họ đều đã nhúng tay vào chuyện này . Bằng kh, con dâu cả và con dâu thứ hai nhà họ Diêu sẽ kh thể phung phí như vậy.”

Trong nguyên tác, sau khi Diêu Tư M làm giáo viên, cô ta chỉ tr thủ thời gian lên núi tìm kiếm và bán một ít d.ư.ợ.c liệu quý, cuộc sống ung dung tự tại. c việc giáo viên làm bàn đạp, khác th cô ta mua đồ tốt cũng chỉ nghĩ là dùng tiền lương để mua. Nhà họ Diêu từ đầu đến cuối đều kh hề hay biết.

Vậy mà lần này, mọi chuyện lại thay đổi lớn đến thế.

Phó Cảnh Thần kh phản đối, trong lòng cũng nghĩ y như cô.

Th Khương Du Mạn khẽ đ.ấ.m đ.ấ.m vai, chủ động đứng ra phía sau, đặt tay lên vai cô, bắt đầu xoa bóp nhẹ nhàng.

Sức tay vốn mạnh, vừa đặt lên, Khương Du Mạn đã đau ếng mà kêu lên một tiếng.

Phó Cảnh Thần, cầm s.ú.n.g kh hề run tay, nghe th tiếng vợ than đau thì lại cuống quýt.

Khương Du Mạn nhẹ nhàng vỗ vỗ tay , nhẹ nhàng oán trách : “ nhẹ tay thôi!”

Đúng lúc đó, mẹ Phó vừa bước vào cửa th cảnh này, nhăn tít mày con trai: “Cái thằng này! Xoa bóp gì mà kh biết nhẹ nhàng thế hả? Ấn mạnh vào vai t.h.a.i p.h.ụ là nguy hiểm lắm đ!”

Hồi xưa, bà được biết một t.h.a.i p.h.ụ tháng nhỏ, chỉ vì ấn vai quá mạnh mà sau đó mất cả con. Từ đó, bà Phó luôn cảm th việc xoa bóp vai cho t.h.a.i p.h.ụ là ều hết sức cẩn trọng.

Phó Cảnh Thần vừa nới lỏng tay ra thì lại khựng lại, kỹ Khương Du Mạn, giọng nói đầy lo lắng: “Mạn Mạn, em th khó chịu ở đâu kh?”

Phó Hải Đường đứng sau mẹ Phó, bĩu môi nói: “Mẹ, mẹ làm gì mà quá lên thế, chị dâu làm bằng đậu phụ đâu mà…”

Chưa nói dứt lời, cô bé đã bị mẹ Phó dùng cái lá cải đang cầm trên tay đuổi ra ngoài cửa.

Khương Du Mạn kh khỏi bật cười. Cô th ánh mắt Phó Cảnh Thần vẫn dán chặt vào , liền trấn an: “Em kh , mẹ chỉ quá lo lắng cho em thôi.”

Cô kh muốn cứ mãi bận tâm chuyện này, cố tình nói sang chuyện khác: “À , bao giờ thì sửa bếp và làm giường đất?”

“Ngay hôm nay. ta sắp đến .”

“Chấn Giang nói, làm bếp trước. Khi đó sẽ đắp bệ bếp và dẫn ống khói lên giường đất luôn. Vừa nấu cơm là thể sưởi ấm giường đất.”

Thật đúng là nói đến là đến.

Phó Cảnh Thần vừa dứt lời, hai đã nghe th bên ngoài một tràng ầm ĩ. Bước ra xem, quả nhiên là Diêu Chấn Giang đã dẫn theo m th niên trong đội đến.

“Thần ca, chị dâu!” M vừa th hai , liền chủ động chào hỏi.

Lúc nói chuyện, ánh mắt họ thường xuyên liếc Khương Du Mạn, mang theo sự tò mò đ.á.n.h giá.

“Hôm nay làm phiền mọi .” Khương Du Mạn là nữ chủ nhân, ta đến giúp đỡ, đương nhiên nói m lời.

“Chị dâu kh cần khách sáo vậy đâu, việc gì khó khăn đâu ạ!”

“Đúng thế, chưa kể là nhà em còn được ăn thịt heo rừng đều là nhờ Thần ca, ngay cả chuyện nộp lương hôm nay được thuận lợi cũng là nhờ Thần ca cả.”

M vỗ vỗ n.g.ự.c cam đoan: “M việc này cứ giao hết cho bọn em lo!”

Họ nhiệt tình vô cùng, là biết đều là những chân chất, đơn thuần.

“Vậy thì tốt quá.” Khương Du Mạn cũng cười tươi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...