Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều

Chương 18:

Chương trước Chương sau

Vừa th Khương Du Mạn đang ngồi nghỉ ngơi ngoài cửa, Chu Vân lộ ra vẻ khinh miệt, quay sang càu nhàu với cha mẹ chồng và chồng :

“Đúng là cái gối thêu hoa, chỉ đẹp mà kh xài được. Đã xuống n thôn mà còn chẳng chịu làm gì, cứ tưởng vẫn là tiểu thư đài các trong thành phố chắc?”

Bà Thái, mẹ chồng của Chu Vân, là một phụ nữ với đôi mắt tam giác nhỏ tí. Lúc này bà ta liếc ra ngoài, bĩu môi nói:

“Mày xem cái dáng vẻ mảnh mai của nó kìa, một cái là biết ngay là cái loại kiều dưỡng , mười ngón tay kh dính nước. Biết làm gì?”

Chính vì chuyện trên xe lửa Khương Du Mạn nói đứa nhỏ kh được dạy bảo tốt, nên mẹ chồng nàng dâu nhà này đã cực kỳ khó chịu, kh ưa gì cô.

Cũng chỉ là mang thai thôi? Phụ nữi chả sinh con ? Cần thiết làm ra vẻ thế kh ?

“Cứ chờ xem,” Chu Vân khẳng định chắc nịch: “Gia đình này rước cô con dâu như vậy, chắc c chịu khổ chịu cực thôi. một nhà lại kẻ ngồi mát ăn bát vàng, đến lúc đó thiếu c ểm thì làm mà sống khá lên được?”

Dù cho đàn nhà kia cao ráo, khỏe mạnh thì ích gì? Kh phụ nữ biết làm lụng, cũng là vô ích!

Bà Thái liên tục gật đầu, tỏ vẻ đồng tình.

Dù cho cả nhà họ cũng là từ thành phố về n thôn, nhưng ít ra trong nhà họ ai cũng sức lực, đều thể xuống đồng làm lụng để kiếm c ểm.

Cái cô con dâu nhà kia đến cả việc quét dọn vệ sinh cũng kh muốn làm, chẳng lẽ còn thể tr mong cô ta xuống đồng kiếm c ểm ư? C ểm chính là thứ trực tiếp quyết nh lương thực nhận được. Cô ta kh xuống đồng, thiếu c ểm, lương thực kh đủ ăn, cả nhà họ làm mà sống qua ngày được?

Chỉ cần nghĩ đến ểm này, Chu Vân cảm th trong lòng nhẹ nhõm và hả hê kh ít.

Khương Du Mạn hoàn toàn kh hay biết chuyện gia đình Chu Vân đang chờ xem trò cười của .

Cô ngồi chờ ở ngoài hiên. đến khi cả nhà đã dọn dẹp vệ sinh xong xuôi, mẹ Phó mới gọi cô vào nhà.

Lúc cô vào, nhà Chu Vân bên cạnh vẫn còn đang bề bộn, hai mẹ con cô ta vẫn tất tả như con quay.

Vì khu th niên trí thức chỉ bếp c cộng, mẹ Phó sợ lát nữa mọi về sẽ kh kịp, nên vừa dọn xong đã vội vàng l chỗ bánh bao làm sẵn ở nhà ra hấp lại cho nóng.

Vừa lúc bánh bao nóng xong, nhóm th niên trí thức cũng tan làm, từng tốp nhỏ mệt mỏi kéo nhau về khu nhà.

Hai ngày này mới bắt đầu vào vụ thu hoạch lúa mùa, nhóm th niên trí thức cả ngày cúi lưng cắt lúa ngoài đồng, lưng chẳng lúc nào được thẳng. Suốt một ngày trời, ai n cũng như muốn gãy đôi cái eo, về đến nơi lại còn rửa mặt, thổi cơm.

Trong tình trạng mệt nhoài như thế này, dù th hai hộ mới tới ở ngay sát bên, mọi cũng chẳng còn tinh thần mà quan sát.

Chu Vân lại ý muốn làm quen, gây thiện cảm với nhóm th niên trí thức. Th họ bắt đầu nhóm lửa nấu cơm, cô ta vội vàng ôm đồ đạc ra bếp c cộng ngay.

Nhà họ Phó kh muốn chen chúc, ăn vội vàng trong phòng. Vừa dùng bữa xong, Diêu Chấn Giang đã xách theo m bao lương thực tới.

Vừa vào cửa, đã đặt m chiếc bao xuống, nói: “Đội sản xuất hiện giờ cũng chưa dư dả gì, đây là phần trợ cấp đội cấp cho các đồng chí, tổng cộng sáu mươi cân bột ngô, sáu mươi cân cao lương và năm cân bột mì trắng.”

“Chờ sau vụ thu hoạch này sẽ chia lương thực, ngày mai các đồng chí làm c thì sẽ được tính c ểm theo đầu và lao động. Đến lúc đó sẽ dựa vào c ểm để phân lương.”

Nghe vậy, Khương Du Mạn thầm tính toán trong lòng: Vụ thu hoạch chỉ diễn ra trong thời gian ngắn, dù họ nỗ lực làm việc thì cũng kh được bao nhiêu c ểm vì kh tham gia gieo giống từ đầu.

Cái chính là họ cũng là nhân khẩu ngoại lai như th niên trí thức, phần lương thực được chia chắc c kh thể bằng dân làng. Dù tính toán lạc quan nhất thì số lương thực cả nhà nhận được cũng chỉ đủ cầm cự cho đến vụ hè năm sau, thắt lưng buộc bụng lắm mới qua được.

May mắn là kh gian, nếu kh thì dựa vào số lương này, cả nhà l gì mà ăn cho đủ sức lao động?

Những khác trong nhà họ Phó cũng ý nghĩ tương tự. Dù vậy, họ vẫn nhận l lương thực: “Vâng, đồng chí, thật sự phiền phức cho đồng chí quá.”

“Kh gì.” Diêu Chấn Giang phẩy tay, vẻ kh bận tâm. Vì còn vội cấp lương thực cho nhà Chu Vân, nói xong liền ra ngoài.

vừa khỏi, Phó Vọng Sơn liền xách riêng túi bột mì trắng năm cân ra, Phó Cảnh Thần dặn dò:

“Cảnh Thần, con mang chỗ này đến nhà Đội trưởng, nói rõ chuyện con dâu kh làm c ểm.”

Trước khi xuống n thôn, cả nhà đã nhất trí kh để Khương Du Mạn làm c. Hiện tại đang là vụ thu hoạch vất vả nhất, lại càng kh dám để cô .

Con dâu đang m.a.n.g t.h.a.i cháu nội của họ, nếu làm việc nặng mà xảy ra chuyện gì thì biết làm ?

Nghe Phó Vọng Sơn nói vậy, mẹ Phó cũng vội vàng l gói thịt khô mang theo trong bọc, đặt chung lên bàn: “Con mang cả chỗ này theo nữa. Cứ nói là m chúng ta đều làm c, để Mạn Mạn ở nhà thôi.”

Phó Hải Đường kh nén được mà nói: “Cha mẹ, cô ta kh làm c, tụi con làm. Vậy về nhà chẳng lẽ còn nấu cơm hầu hạ cô ta ?”

Cô nàng chưa từng làm việc đồng áng. Hôm nay th nhiều mệt nhoài, mồ hôi nhễ nhại ngoài đồng từ trên xe lừa, trong lòng cô cũng th hoảng. Cô khó tránh khỏi cảm th kh cam tâm, nên lời nói phần gắt gỏng.Vừa th Khương Du Mạn đang ngồi nghỉ ngơi ngoài cửa, Chu Vân lộ ra vẻ khinh miệt, quay sang càu nhàu với cha mẹ chồng và chồng :

“Đúng là cái gối thêu hoa, chỉ đẹp mà kh xài được. Đã xuống n thôn mà còn chẳng chịu làm gì, cứ tưởng vẫn là tiểu thư đài các trong thành phố chắc?”

Bà Thái, mẹ chồng của Chu Vân, là một phụ nữ với đôi mắt tam giác nhỏ tí. Lúc này bà ta liếc ra ngoài, bĩu môi nói:

“Mày xem cái dáng vẻ mảnh mai của nó kìa, một cái là biết ngay là cái loại kiều dưỡng , mười ngón tay kh dính nước. Biết làm gì?”

Chính vì chuyện trên xe lửa Khương Du Mạn nói đứa nhỏ kh được dạy bảo tốt, nên mẹ chồng nàng dâu nhà này đã cực kỳ khó chịu, kh ưa gì cô.

Cũng chỉ là mang thai thôi? Phụ nữi chả sinh con ? Cần thiết làm ra vẻ thế kh ?

“Cứ chờ xem,” Chu Vân khẳng định chắc nịch: “Gia đình này rước cô con dâu như vậy, chắc c chịu khổ chịu cực thôi. một nhà lại kẻ ngồi mát ăn bát vàng, đến lúc đó thiếu c ểm thì làm mà sống khá lên được?”

Dù cho đàn nhà kia cao ráo, khỏe mạnh thì ích gì? Kh phụ nữ biết làm lụng, cũng là vô ích!

Bà Thái liên tục gật đầu, tỏ vẻ đồng tình.

Dù cho cả nhà họ cũng là từ thành phố về n thôn, nhưng ít ra trong nhà họ ai cũng sức lực, đều thể xuống đồng làm lụng để kiếm c ểm.

Cái cô con dâu nhà kia đến cả việc quét dọn vệ sinh cũng kh muốn làm, chẳng lẽ còn thể tr mong cô ta xuống đồng kiếm c ểm ư? C ểm chính là thứ trực tiếp quyết nh lương thực nhận được. Cô ta kh xuống đồng, thiếu c ểm, lương thực kh đủ ăn, cả nhà họ làm mà sống qua ngày được?

Chỉ cần nghĩ đến ểm này, Chu Vân cảm th trong lòng nhẹ nhõm và hả hê kh ít.

Khương Du Mạn hoàn toàn kh hay biết chuyện gia đình Chu Vân đang chờ xem trò cười của .

Cô ngồi chờ ở ngoài hiên. đến khi cả nhà đã dọn dẹp vệ sinh xong xuôi, mẹ Phó mới gọi cô vào nhà.

Lúc cô vào, nhà Chu Vân bên cạnh vẫn còn đang bề bộn, hai mẹ con cô ta vẫn tất tả như con quay.

Vì khu th niên trí thức chỉ bếp c cộng, mẹ Phó sợ lát nữa mọi về sẽ kh kịp, nên vừa dọn xong đã vội vàng l chỗ bánh bao làm sẵn ở nhà ra hấp lại cho nóng.

Vừa lúc bánh bao nóng xong, nhóm th niên trí thức cũng tan làm, từng tốp nhỏ mệt mỏi kéo nhau về khu nhà.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hai ngày này mới bắt đầu vào vụ thu hoạch lúa mùa, nhóm th niên trí thức cả ngày cúi lưng cắt lúa ngoài đồng, lưng chẳng lúc nào được thẳng. Suốt một ngày trời, ai n cũng như muốn gãy đôi cái eo, về đến nơi lại còn rửa mặt, thổi cơm.

Trong tình trạng mệt nhoài như thế này, dù th hai hộ mới tới ở ngay sát bên, mọi cũng chẳng còn tinh thần mà quan sát.

Chu Vân lại ý muốn làm quen, gây thiện cảm với nhóm th niên trí thức. Th họ bắt đầu nhóm lửa nấu cơm, cô ta vội vàng ôm đồ đạc ra bếp c cộng ngay.

Nhà họ Phó kh muốn chen chúc, ăn vội vàng trong phòng. Vừa dùng bữa xong, Diêu Chấn Giang đã xách theo m bao lương thực tới.

Vừa vào cửa, đã đặt m chiếc bao xuống, nói: “Đội sản xuất hiện giờ cũng chưa dư dả gì, đây là phần trợ cấp đội cấp cho các đồng chí, tổng cộng sáu mươi cân bột ngô, sáu mươi cân cao lương và năm cân bột mì trắng.”

“Chờ sau vụ thu hoạch này sẽ chia lương thực, ngày mai các đồng chí làm c thì sẽ được tính c ểm theo đầu và lao động. Đến lúc đó sẽ dựa vào c ểm để phân lương.”

Nghe vậy, Khương Du Mạn thầm tính toán trong lòng: Vụ thu hoạch chỉ diễn ra trong thời gian ngắn, dù họ nỗ lực làm việc thì cũng kh được bao nhiêu c ểm vì kh tham gia gieo giống từ đầu.

Cái chính là họ cũng là nhân khẩu ngoại lai như th niên trí thức, phần lương thực được chia chắc c kh thể bằng dân làng. Dù tính toán lạc quan nhất thì số lương thực cả nhà nhận được cũng chỉ đủ cầm cự cho đến vụ hè năm sau, thắt lưng buộc bụng lắm mới qua được.

May mắn là kh gian, nếu kh thì dựa vào số lương này, cả nhà l gì mà ăn cho đủ sức lao động?

Những khác trong nhà họ Phó cũng ý nghĩ tương tự. Dù vậy, họ vẫn nhận l lương thực: “Vâng, đồng chí, thật sự phiền phức cho đồng chí quá.”

“Kh gì.” Diêu Chấn Giang phẩy tay, vẻ kh bận tâm. Vì còn vội cấp lương thực cho nhà Chu Vân, nói xong liền ra ngoài.

vừa khỏi, Phó Vọng Sơn liền xách riêng túi bột mì trắng năm cân ra, Phó Cảnh Thần dặn dò:

“Cảnh Thần, con mang chỗ này đến nhà Đội trưởng, nói rõ chuyện con dâu kh làm c ểm.”

Trước khi xuống n thôn, cả nhà đã nhất trí kh để Khương Du Mạn làm c. Hiện tại đang là vụ thu hoạch vất vả nhất, lại càng kh dám để cô .

Con dâu đang m.a.n.g t.h.a.i cháu nội của họ, nếu làm việc nặng mà xảy ra chuyện gì thì biết làm ?

Nghe Phó Vọng Sơn nói vậy, mẹ Phó cũng vội vàng l gói thịt khô mang theo trong bọc, đặt chung lên bàn: “Con mang cả chỗ này theo nữa. Cứ nói là m chúng ta đều làm c, để Mạn Mạn ở nhà thôi.”

Phó Hải Đường kh nén được mà nói: “Cha mẹ, cô ta kh làm c, tụi con làm. Vậy về nhà chẳng lẽ còn nấu cơm hầu hạ cô ta ?”

Cô nàng chưa từng làm việc đồng áng. Hôm nay th nhiều mệt nhoài, mồ hôi nhễ nhại ngoài đồng từ trên xe lừa, trong lòng cô cũng th hoảng. Cô khó tránh khỏi cảm th kh cam tâm, nên lời nói phần gắt gỏng.Vừa th Khương Du Mạn đang ngồi nghỉ ngơi ngoài cửa, Chu Vân lộ ra vẻ khinh miệt, quay sang càu nhàu với cha mẹ chồng và chồng :

“Đúng là cái gối thêu hoa, chỉ đẹp mà kh xài được. Đã xuống n thôn mà còn chẳng chịu làm gì, cứ tưởng vẫn là tiểu thư đài các trong thành phố chắc?”

Bà Thái, mẹ chồng của Chu Vân, là một phụ nữ với đôi mắt tam giác nhỏ tí. Lúc này bà ta liếc ra ngoài, bĩu môi nói:

“Mày xem cái dáng vẻ mảnh mai của nó kìa, một cái là biết ngay là cái loại kiều dưỡng , mười ngón tay kh dính nước. Biết làm gì?”

Chính vì chuyện trên xe lửa Khương Du Mạn nói đứa nhỏ kh được dạy bảo tốt, nên mẹ chồng nàng dâu nhà này đã cực kỳ khó chịu, kh ưa gì cô.

Cũng chỉ là mang thai thôi? Phụ nữi chả sinh con ? Cần thiết làm ra vẻ thế kh ?

“Cứ chờ xem,” Chu Vân khẳng định chắc nịch: “Gia đình này rước cô con dâu như vậy, chắc c chịu khổ chịu cực thôi. một nhà lại kẻ ngồi mát ăn bát vàng, đến lúc đó thiếu c ểm thì làm mà sống khá lên được?”

Dù cho đàn nhà kia cao ráo, khỏe mạnh thì ích gì? Kh phụ nữ biết làm lụng, cũng là vô ích!

Bà Thái liên tục gật đầu, tỏ vẻ đồng tình.

Dù cho cả nhà họ cũng là từ thành phố về n thôn, nhưng ít ra trong nhà họ ai cũng sức lực, đều thể xuống đồng làm lụng để kiếm c ểm.

Cái cô con dâu nhà kia đến cả việc quét dọn vệ sinh cũng kh muốn làm, chẳng lẽ còn thể tr mong cô ta xuống đồng kiếm c ểm ư? C ểm chính là thứ trực tiếp quyết nh lương thực nhận được. Cô ta kh xuống đồng, thiếu c ểm, lương thực kh đủ ăn, cả nhà họ làm mà sống qua ngày được?

Chỉ cần nghĩ đến ểm này, Chu Vân cảm th trong lòng nhẹ nhõm và hả hê kh ít.

Khương Du Mạn hoàn toàn kh hay biết chuyện gia đình Chu Vân đang chờ xem trò cười của .

Cô ngồi chờ ở ngoài hiên. đến khi cả nhà đã dọn dẹp vệ sinh xong xuôi, mẹ Phó mới gọi cô vào nhà.

Lúc cô vào, nhà Chu Vân bên cạnh vẫn còn đang bề bộn, hai mẹ con cô ta vẫn tất tả như con quay.

Vì khu th niên trí thức chỉ bếp c cộng, mẹ Phó sợ lát nữa mọi về sẽ kh kịp, nên vừa dọn xong đã vội vàng l chỗ bánh bao làm sẵn ở nhà ra hấp lại cho nóng.

Vừa lúc bánh bao nóng xong, nhóm th niên trí thức cũng tan làm, từng tốp nhỏ mệt mỏi kéo nhau về khu nhà.

Hai ngày này mới bắt đầu vào vụ thu hoạch lúa mùa, nhóm th niên trí thức cả ngày cúi lưng cắt lúa ngoài đồng, lưng chẳng lúc nào được thẳng. Suốt một ngày trời, ai n cũng như muốn gãy đôi cái eo, về đến nơi lại còn rửa mặt, thổi cơm.

Trong tình trạng mệt nhoài như thế này, dù th hai hộ mới tới ở ngay sát bên, mọi cũng chẳng còn tinh thần mà quan sát.

Chu Vân lại ý muốn làm quen, gây thiện cảm với nhóm th niên trí thức. Th họ bắt đầu nhóm lửa nấu cơm, cô ta vội vàng ôm đồ đạc ra bếp c cộng ngay.

Nhà họ Phó kh muốn chen chúc, ăn vội vàng trong phòng. Vừa dùng bữa xong, Diêu Chấn Giang đã xách theo m bao lương thực tới.

Vừa vào cửa, đã đặt m chiếc bao xuống, nói: “Đội sản xuất hiện giờ cũng chưa dư dả gì, đây là phần trợ cấp đội cấp cho các đồng chí, tổng cộng sáu mươi cân bột ngô, sáu mươi cân cao lương và năm cân bột mì trắng.”

“Chờ sau vụ thu hoạch này sẽ chia lương thực, ngày mai các đồng chí làm c thì sẽ được tính c ểm theo đầu và lao động. Đến lúc đó sẽ dựa vào c ểm để phân lương.”

Nghe vậy, Khương Du Mạn thầm tính toán trong lòng: Vụ thu hoạch chỉ diễn ra trong thời gian ngắn, dù họ nỗ lực làm việc thì cũng kh được bao nhiêu c ểm vì kh tham gia gieo giống từ đầu.

Cái chính là họ cũng là nhân khẩu ngoại lai như th niên trí thức, phần lương thực được chia chắc c kh thể bằng dân làng. Dù tính toán lạc quan nhất thì số lương thực cả nhà nhận được cũng chỉ đủ cầm cự cho đến vụ hè năm sau, thắt lưng buộc bụng lắm mới qua được.

May mắn là kh gian, nếu kh thì dựa vào số lương này, cả nhà l gì mà ăn cho đủ sức lao động?

Những khác trong nhà họ Phó cũng ý nghĩ tương tự. Dù vậy, họ vẫn nhận l lương thực: “Vâng, đồng chí, thật sự phiền phức cho đồng chí quá.”

“Kh gì.” Diêu Chấn Giang phẩy tay, vẻ kh bận tâm. Vì còn vội cấp lương thực cho nhà Chu Vân, nói xong liền ra ngoài.

vừa khỏi, Phó Vọng Sơn liền xách riêng túi bột mì trắng năm cân ra, Phó Cảnh Thần dặn dò:

“Cảnh Thần, con mang chỗ này đến nhà Đội trưởng, nói rõ chuyện con dâu kh làm c ểm.”

Trước khi xuống n thôn, cả nhà đã nhất trí kh để Khương Du Mạn làm c. Hiện tại đang là vụ thu hoạch vất vả nhất, lại càng kh dám để cô .

Con dâu đang m.a.n.g t.h.a.i cháu nội của họ, nếu làm việc nặng mà xảy ra chuyện gì thì biết làm ?

Nghe Phó Vọng Sơn nói vậy, mẹ Phó cũng vội vàng l gói thịt khô mang theo trong bọc, đặt chung lên bàn: “Con mang cả chỗ này theo nữa. Cứ nói là m chúng ta đều làm c, để Mạn Mạn ở nhà thôi.”

Phó Hải Đường kh nén được mà nói: “Cha mẹ, cô ta kh làm c, tụi con làm. Vậy về nhà chẳng lẽ còn nấu cơm hầu hạ cô ta ?”

Cô nàng chưa từng làm việc đồng áng. Hôm nay th nhiều mệt nhoài, mồ hôi nhễ nhại ngoài đồng từ trên xe lừa, trong lòng cô cũng th hoảng. Cô khó tránh khỏi cảm th kh cam tâm, nên lời nói phần gắt gỏng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...