Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều
Chương 250:
Khác với các nữ binh của Đoàn Văn c, biên kịch được bố trí một phòng ký túc xá riêng. Tuy vẫn chung một tầng lầu nhưng ều kiện tốt hơn hẳn.
Được Đoàn trưởng Tô dặn dò kỹ lưỡng, Trang Uyển Bạch đã cố ý đến quân bộ mượn , vận chuyển đồ đạc cơ bản vào phòng và dọn dẹp sơ qua. Chính vì bận rộn việc này, cả buổi sáng hôm đó, cô kh hề xuất hiện tại phòng tập.
Đến buổi chiều, các nữ binh Đoàn Văn c lại ra sân huấn luyện.
Trang Uyển Bạch chỉ xuất hiện trong chốc lát, đưa họ đến nơi nh chóng rời . Khương Minh Hà muốn kiếm cơ hội "tố cáo" cũng đành chịu.
Ở sân huấn luyện buổi chiều, Liên trưởng Hách lại dẫn dắt mọi đứng nghiêm theo quân tư, chạy bộ rèn thể lực. Mệt đến mồ hôi ướt đẫm đầu, cô ta nh chóng kh còn tâm trí nghĩ đến chuyện nào khác.
Mãi đến tối, sau khi rửa mặt và nằm xuống giường, Khương Minh Hà mới nghĩ tới đang chuyện cần báo cáo với dẫn đầu.
“Mọi ơi, ai biết Trang dẫn đầu bận rộn chuyện gì mà cả ngày hôm nay cứ biến đâu kh?” Đúng lúc này, một giọng nữ tò mò vang lên trong phòng.
“À, cũng nghe ngóng được chút tin,” Trương Kỳ, nữ binh nằm giường trên, ghé đầu xuống cả phòng, “Nghe nói Đoàn ta sắp đón một biên kịch mới. Chắc Trang dẫn đầu đang lo chuẩn bị cho chuyện này đó.”
“Trương Kỳ này, cô lại tin tức nh nhạy vậy?” M khác bật cười trêu chọc.
“ vệ sinh, vô tình nghe th Trang dẫn đầu dặn dò m đồng chí đang giúp dọn đồ đạc mà,” Trương Kỳ giải thích.
Mọi chợt vỡ lẽ, trong lòng vừa tò mò vừa thấp thỏm.
“Biên kịch mới … liệu cô Văn Tâm kh nhỉ?” một hỏi đầy hy vọng.
“Đừng mơ mộng nữa! Nếu là cô Văn Tâm, Đoàn trưởng đã sớm th báo cho chúng ta biết . Chắc c là kh .” khác đáp.
Nghe vậy, những còn lại đều bĩu môi thất vọng. “Thế thì tiêu ! Ai mà bì kịp cô Văn Tâm? Lần này Hội diễn Quân khu, chúng ta thành trò cười mất thôi.”
Trong lòng Khương Minh Hà cũng nghĩ như vậy. Tất nhiên, cô ta kh chỉ tiếc nuối cho kịch bản mà còn tiếc cái cơ hội đã từ chối trước đó. Đúng vậy, Đoàn Ca vũ Hướng Dương từng tung cành ô liu cho cô ta. Nếu sớm biết cô Văn Tâm sẽ tiếp tục hợp tác với họ, lúc cô ta đã nên đồng ý lời đề nghị của Đoàn trưởng Quý …
Nhưng giờ nói gì cũng đã muộn. Khương Minh Hà nhắm mắt, ép kh nghĩ thêm nữa. Đây kh lúc rối rắm vì vở diễn, cô ta cần tr thủ được vị trí múa chính trong hội diễn lần này.
Mang theo quyết tâm đó, cô ta nh chóng chìm vào giấc ngủ. Cả ngày huấn luyện mệt mỏi, những khác cũng kh chuyện trò lâu. Cả khu ký túc xá nh chóng rơi vào im lặng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lúc này, trong khu gia binh, Khương Du Mạn và Phó Cảnh Thần vẫn chưa ngủ.
Nhớ đến chuyện ngày mai bắt đầu làm việc ở Đoàn Văn c, Khương Du Mạn liền kể cho nghe.
Sau khi xác nhận kh nghe lầm, Phó Cảnh Thần cô chăm chú, hồi lâu kh nói nên lời. Vài cảm xúc đan xen vào nhau, nhưng sau cùng, niềm vui sướng và niềm tự hào đã chiếm l.
“ em như thế làm gì?” Khương Du Mạn đưa tay quơ quơ trước mặt , “Em nói này, lần này Hội diễn Đoàn Văn c, Đoàn trưởng Tô quyết định dùng vở ca vũ kịch do em viết để khen ngợi Thần Phong Do của các đ, kh háo hức ?”
Phó Cảnh Thần thuận thế nắm l bàn tay cô, kéo vào lòng, giọng trầm ấm: “ háo hức.”
Nghĩ đến cô vợ nhỏ của kh chỉ xinh đẹp mà còn tài hoa đến thế, dù tự tin và ưu tú như Phó Cảnh Thần, lúc này cũng kh khỏi dâng lên một chút cảm giác ‘nguy cơ’.
Khi ánh mắt bắt gặp Tiểu Diệp đang bò ngang bò dọc trên giường, cảm giác nguy cơ đó mới bị đè ép xuống một chút.
"Nguy cơ" đàn này được Phó Cảnh Thần giấu kín, Khương Du Mạn hoàn toàn kh nhận ra. Cô vẫn còn đang bận cân nhắc một chuyện khác: “Nhưng mà, Đoàn Ca vũ Hướng Dương cũng tham gia hội diễn khen thưởng. Lỡ mà tiết mục của kh bằng họ thì ?”
Trong nguyên tác, vở 《Liệt Hỏa》 của Đoàn Hướng Dương, dù kh xuất sắc như 《Đi tới》 trước đó, nhưng nhờ nền tảng tốt sẵn, lại được gắn mác là “tác phẩm tái xuất của cô Văn Tâm”, cuối cùng vẫn thu hoạch được thành c vang dội. Khương Du Mạn kh rõ kịch bản đó hay đến mức nào. Thế nên, dù tự tin vào vở của , cô vẫn chút bất an. Chỉ khi ở bên Phó Cảnh Thần cô mới dám bày tỏ hết những cảm xúc này.
Phó Cảnh Thần khẽ nhếch khóe môi, vỗ nhẹ lưng cô: “Kh là khen ngợi Thần Phong Do ? Trong lòng , em chính là giỏi nhất.”
Nghe xong câu này, Khương Du Mạn lập tức hiểu ý .
Lần hội diễn khen thưởng này, nhân vật chính là Thần Phong Do, mà trong lòng Do trưởng Thần Phong do này, vợ là tuyệt vời nhất!
Nghĩ đến lại nói những lời như vậy, lòng Khương Du Mạn ngứa ngáy, cô vòng tay qua cổ , cười thật tươi: “Kh ngờ đó nha, 'Sắc lệnh trí hôn' à!”
Phó Cảnh Thần vén lại lọn tóc mai lòa xòa trên trán cô, dịu dàng đáp: “Dù thì, từ xưa đến nay, hùng đã khó qua ải mỹ nhân .”
Nói , một tay ôm cô lên giường.
Tiểu Diệp đang bò lổm ngổm th ba mẹ đến, nh chóng mon men lại gần. Nhưng chưa kịp "thân mật" với ba mẹ, bé đã bị Phó Cảnh Thần ôm chặt và dỗ ngủ một cách "bạo lực", kh cho phép bất kỳ một sự kháng cự nào đến từ con. ều, lúc này cũng đã đến giờ ngủ của Tiểu Diệp, đôi mắt to của bé nh chóng nhắm lại, kh lâu sau liền ngủ say.
Khương Du Mạn Phó Cảnh Thần đặt con trai sang một bên, tắt đèn, cô nhịn lắm mới kh bật cười thành tiếng.
Tất nhiên, cô đã nh chóng kh thể cười nổi nữa...
Chưa có bình luận nào cho chương này.