Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều
Chương 252:
“Đương nhiên là kh thể ,” Trang Uyển Bạch trả lời dứt khoát: “Đoàn Văn c đâu là rạp xiếc thú. ngoài tự tiện vào phòng tập là gây xao nhãng, làm ảnh hưởng đến chúng ta.”
Nói xong, Trang Uyển Bạch chút nghi ngờ hỏi : “Lẽ nào đến qu rầy các cô à?”
“Vâng,” Khương Minh Hà gật đầu, “Đó là nhà của Đoàn Văn c ạ.”
nhà của Đoàn Văn c? Trang Uyển Bạch ngước lên cô ta, “Là nhà của ai?”
Sắp tới là lúc gấp rút dàn dựng cho hội diễn, Đoàn Văn c sẽ bận rộn trong một thời gian dài. Trang Uyển Bạch kh muốn bất cứ ai đến làm phiền.
Th cô quan tâm như vậy, Khương Minh Hà thoáng hiện lên một nụ cười khó nhận ra dưới đáy mắt: “Là chị dâu của Phó Hải Đường.”
“Chị dâu của Phó Hải Đường?” Trang Uyển Bạch lặp lại, vẻ mặt ngày càng cổ quái. Phó Hải Đường là em gái của Phó Cảnh Thần, vậy chị dâu cô chẳng là…
“Đúng vậy.”
Khương Minh Hà kh hề biết Trang Uyển Bạch đang nghĩ gì, cô ta kể lại những chuyện gần đây, thêm thắt đủ thứ. Cuối cùng còn “vào vai” vì tập thể: “Mỗi lần cô đến, đồng chí Phó Hải Đường đều ra ngoài nói chuyện. Điều này làm kéo dài thời gian hợp luyện chung của cả Đoàn Văn c tụi em ạ.”
Cô ta tự cho rằng nói sách mách chứng, nhưng Trang dẫn đầu kh hề lên tiếng, chỉ bình tĩnh cô ta.
Khương Minh Hà luôn miệng nói vì “tiến độ chung của Đoàn Văn c”, nhưng lại cố ý đến văn phòng để “tố cáo” nhà của Phó Hải Đường. Chuyện bất hòa giữa các nữ binh Trang Uyển Bạch cô còn lạ gì. Trang Uyển Bạch tin vào trực giác của .
Đối diện với ánh mắt sắc bén đó, Khương Minh Hà vốn dĩ tự tin bỗng cảm th cả kh thoải mái. Cô ta đưa tay mân mê mép quần, lại nói tiếp: “Dẫn đầu, em đến đây nói chuyện này kh ý gì khác đâu ạ, em chỉ là vì mong Đoàn Văn c chúng ta thể biểu diễn thật tốt trong Hội diễn Quân khu thôi.”
Sự kiện hội diễn văn nghệ quân khu vốn là nỗi niềm c cánh trong lòng Trang Uyển Bạch. Vừa nghe câu đó, chút nghi hoặc ban nãy về Khương Minh Hà cũng tan biến.
Khương Minh Hà là một thành viên của đoàn, tinh thần tập thể như vậy cũng là ều dễ hiểu.
Nét mặt cô dịu , giải thích: “ vừa nãy kh nhà của đoàn văn c.”
Kh nhà? Thế thì là ai? Khương Minh Hà nhíu mày ngờ vực.
Nhưng chưa kịp hỏi thêm, một tràng gõ cửa dồn dập đã vang lên.
“Cốc, cốc, cốc!”
Cả hai ngẩng đầu , Tô đoàn trưởng và Dương Vận đang đứng ở cửa. Tiếng động vừa chính là do họ dùng tay gõ mạnh vào khung cửa.
“Báo cáo Tô đoàn trưởng, Dương chủ nhiệm!” Hai nh chóng đứng thẳng, giơ tay chào kiểu quân đội.
Ánh mắt Tô đoàn trưởng lướt qua Khương Minh Hà dừng lại bên Trang Uyển Bạch: “Uyển Bạch, cô gọi mọi xuống lầu ngay. Gặp mặt làm quen với biên kịch mới trước, sau này tập luyện chung mới tiện.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Rõ!” Trang Uyển Bạch gật đầu dứt khoát.
theo bóng Tô đoàn trưởng và Dương Vận khuất dần, cô quay sang Khương Minh Hà: “Cô th báo mọi xuống lầu . gọi cô giáo Khương.”
“Vâng.” Kể từ lúc nghe Tô đoàn trưởng nói, tâm trí Khương Minh Hà đã dồn hết vào chuyện xuống lầu, căn bản kh nghe rõ họ của biên kịch là gì. Cô ta vội vàng th báo cho mọi .
Trang Uyển Bạch thì rảo bước về phía khu nhà nghỉ dành cho khách.
Lúc cô đến, Khương Du Mạn vừa dọn dẹp xong căn phòng. Th cô, Trang Uyển Bạch khách sáo gọi một tiếng: “Trang dẫn đầu.”
“Kh cần khách sáo vậy đâu,” Trang Uyển Bạch th Tiểu Diệp đang ngồi trên giường tầng dưới, quan tâm hỏi thêm một câu, “Trong phòng còn thiếu thốn gì kh?”
Khương Du Mạn qu: “Tạm thời thì kh ạ.”
“Vậy thì tốt. Nếu thiếu gì, cô cứ nói với bất cứ lúc nào.”
Trang Uyển Bạch thăm hỏi xong mới nói đến chuyện chính mà Tô đoàn trưởng đã dặn dò.
Khương Du Mạn gật đầu, một tay bế Tiểu Diệp đang ngồi trên giường lên: “Vâng, xuống ngay đây.”
Tiểu Diệp mở to đôi mắt đen láy, được mẹ bế lên liền rúc vào lòng mẹ. Trên đường xuống lầu, thằng bé cứ chốc chốc lại nghiêng đầu rụt rè trộm Trang Uyển Bạch, bị phát hiện thì lại vội vã giấu khuôn mặt nhỏ vào n.g.ự.c mẹ.
Cử chỉ lặp lặp lại m lần khiến Trang Uyển Bạch phì cười: “Thằng bé này tinh r thật đ.”
Khương Du Mạn cánh tay mũm mĩm như củ sen của con, phụ họa một câu: “Nhỏ mà l.”
Hai vừa trò chuyện đã đến dưới lầu.
Đoàn viên văn c đang đứng đợi cách đó kh xa, cả Tô đoàn trưởng và Dương Vận. Th họ đến, ánh mắt mọi đều đổ dồn về.
tò mò, ngạc nhiên, và kh ít lén Phó Hải Đường vài lần.
“Kia chẳng chị dâu Phó Hải Đường ? lại cùng Trang dẫn đầu?” Tiếng xì xào phía sau nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Th Tô đoàn trưởng và Dương Vận quay đầu lại, một nữ binh khác mạnh dạn hơn, nói to hơn một chút: “Đúng vậy, lẽ nào… cô chính là biên kịch mới của chúng ta?”
Phó Hải Đường đứng ngay phía trước, đương nhiên nghe rõ mọi lời bàn tán. Trong mắt cô cũng ánh lên vẻ nghi hoặc và cả chút mong đợi.
“Làm thể?”
Khương Minh Hà hơi nghiêng đầu, giọng ệu đầy vẻ khinh miệt: “Yêu cầu biên kịch của đoàn văn c chúng ta lại thấp đến mức ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.