Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều

Chương 28:

Chương trước Chương sau

Nhưng từ góc độ của Khương Du Mạn sang, thằng bé này chỉ đang khóc giả vờ. Nó gào khan to tiếng, nhưng l mi còn chẳng ướt tẹo nào, rõ ràng là sấm to mưa nhỏ.

Bà Thái th cháu nội khóc t.h.ả.m thiết, cũng nổi trận lôi đình chạy ra:

“Cái nhà các đúng là táng tận lương tâm! Bắt nạt cháu , kh sợ bị trời quật à?”

Phó Hải Đường chau mày, chống nạnh: “Dù báo ứng thật thì cũng chỉ cái bà lão xấu tính này gặp thôi, nhà chúng làm gì đâu mà gặp được!”

Bà Thái bị câu nói này tức đến tím mặt, nhưng th cả gia đình họ Phó đang đứng sau lưng Phó Hải Đường, bà ta kh dám động tay chân.

Còn chồng của Chu Vân, chỉ biết xoa xoa tay đứng nép ở một bên, kh dám hó hé l nửa lời.

Lúc này, Khương Du Mạn bình thản một vòng mở miệng:

“Xin mọi phân xử cho. Cả nhà đang yên lành ăn cơm trong nhà. Đứa bé nhà họ ở cửa nhà khóc lóc gào thét, đòi ăn thịt.”

bước ra bảo cô đưa con về làm thịt cho ăn, thì đứa bé này lao thẳng vào nhà . Chồng đưa nó ra thì nó lăn ra đất. Rốt cuộc là ai sai, ai đúng?”

Cô nói đầu cuối, thái độ ềm tĩnh. Hơn nữa, tiếng khóc lóc ầm ĩ của hai mẹ con Chu Vân lúc nãy kh ít đã nghe th.

Lập tức, kh ít đã bán tín bán nghi với lời tố cáo của Chu Vân.

“Chị Chu, chuyện này lẽ là chị sai . Con thì dạy bảo chứ, nhà ta cũng làm gì đâu.” Một lên tiếng nói câu c bằng.

“Thằng bé nhà thèm thịt, ngửi th mùi thịt nhà ta thì muốn vào xem thôi, thế mà bị lôi cổ ra như thế. Thằng bé sợ hãi, còn kh thể tìm họ nói ?”

Quay đầu lại, Chu Vân phun nước bọt vào mặt vừa nói. vây xem bên cạnh lập tức im bặt.

Chu Vân nhớ lại lời con trai, trong lòng vẫn còn hậm hực khó chịu. Nó bảo nhà họ xương sườn, vậy chắc c mùi thịt hôm nay cũng là của nhà này.

Cũng là về n thôn cải tạo, cớ gì nhà họ Phó lại cơm lành c ngọt, xương sườn để ăn, còn nhà chỉ thể ăn cái thứ bánh cao lương khô khốc, xước cả cổ họng?

Sự đố kỵ trong lòng cô ta càng lúc càng trào dâng, dần dần kh thể kiểm soát!

Mùi thịt?

Nghe th hai từ này, nhóm vây xem lại liếc nhau, nuốt nước bọt đầy thèm thuồng. Họ đã lâu lắm kh được hưởng đồ mặn. Cả nhà này lại thịt để ăn ư?

“Nhà thịt, là vì chồng thương đang mang thai, mang từ thành phố về.

“Nhà các cũng từ thành phố đến, tại lại kh mang theo? Các kh thích ăn ?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Khương Du Mạn đáp lại với giọng ệu lạnh lùng. Đối với loại mặt dày, lý sự cùn như mẹ con nhà Chu Vân, cô thật sự th lãng phí lời để nói chuyện!

Chu Vân bị Khương Du Mạn hỏi một câu tắc họng, run rẩy môi hồi lâu kh thốt nên lời.

Thịt ngon như thế, ai mà chẳng thích? Kh mang theo dĩ nhiên là vì kh kiếm ra, làm thể đổ cho là kh thích ăn được?

Bà Thái giận dữ nói: “Cô nghĩ thịt là thứ ai cũng kiếm được chắc? Đúng là cái loại đứng nói chuyện kh biết mệt!”

“À, thì ra bà cũng biết thịt khó kiếm à?”

Khương Du Mạn cười nửa miệng: “ còn tưởng các kh biết đ chứ. Nếu đã biết ều này, vậy tại con các lại x vào nhà đòi cướp thịt ăn, mà các lại còn làm ngơ, dung túng cho nó ?”

Từ lúc trên tàu hỏa, cô đã nhẫn nhịn hai mẹ con này. Xuống tàu , họ lại nhăm nhe đến cả miếng ăn của nhà cô.

Nếu đã xé toạc mặt nạ ra , thì cũng chẳng cần giữ thể diện cho ai nữa.

“Đứa bé nó chưa hiểu chuyện! Các so đo với một đứa bé thì đáng mặt kh?” Chu Vân tiếp tục cãi chày cãi cối.

Khương Du Mạn cười mỉa mai, xung qu: “Mọi cho rõ. Mẹ chồng nàng dâu nhà này cưng chiều con cháu quá mức, th nó tự tiện x vào nhà ta cướp đồ cũng bảo là chưa hiểu chuyện.”

“Về sau, nhà ai đồ ăn ngon, nhớ khóa cửa cẩn thận. đề phòng cái loại "vừa ăn cắp vừa la làng" như nhà này nhé!”

Đẩy gia đình vào vị trí nạn nhân như thế vẫn chưa đủ để kích động lòng căm phẫn của mọi . Nếu mẹ chồng nàng dâu nhà Chu Vân đã mất hết liêm sỉ, thì cô cũng chẳng cần giữ mặt mũi cho họ!

Những khác nghe vậy, liếc mắt nhau. Thời kỳ này ở n thôn thiếu thốn lương thực, đặc biệt là th niên trí thức, đa số kh tiền và phiếu tem trợ cấp từ gia đình. Lương thực chính là mạng sống!

Đến cuối đ, đội sẽ g.i.ế.c lợn chia thịt, th niên trí thức cũng được một phần. Hôm nay Dương Thiên Tứ dám khóc lóc, lăn lộn đòi cướp thịt nhà họ Phó, vậy sau này, nó hoàn toàn thể cướp đoạt miếng thịt của họ!

Từng lập tức lùi lại hai bước. Rõ ràng, lời cảnh báo của Khương Du Mạn đã thấm vào tai họ .

Chu Vân th sắc mặt những xung qu thay đổi, trong mắt lóe lên sự hoảng loạn và tức giận: “Cái con hồ ly tinh này! Mày dám bảo nhà tao là kẻ trộm! Tao xé nát cái miệng mày!”

Cô ta giận đến mất khôn, bu tay khỏi con trai định x tới.

Cả nhà họ Phó mặt mày lạnh băng. Dám bắt nạt Khương Du Mạn ngay trước mặt họ, Phó gia toàn là đã c.h.ế.t ?

Hai bên sắp sửa hỗn chiến thành một nồi cháo.

Đúng lúc này, một giọng nói oai nghiêm vọng tới:

“Trời đã tối , các đồng chí kh về phòng nghỉ ngơi lại cãi cọ ầm ĩ ở đây?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...