Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều
Chương 306:
Đoàn Văn c đang gấp rút luyện tập, thời gian nghỉ trưa của họ cũng liên tục bị rút ngắn. Thời gian dành cho bữa cơm ngày càng ít, lần nào đến căng tin cũng là lúc gần kết thúc, chẳng còn lại bao nhiêu món ngon.
hàng kh hề ngắn phía trước, hộp thịt kho tàu còn lại chưa đến nửa hộp, Phó Hải Đường chỉ thể an ủi : dù thịt kho tàu ở căng tin cũng kh ngon bằng chị dâu làm.
Khương Du Mạn vỗ nhẹ tay cô, còn chưa kịp mở lời thì một bóng đã xuất hiện trước mặt họ.
“Sang bên này.” đến kh ai khác chính là Hạng Lập Phong.
Đối phương từ trước đến nay xuất hiện đều là vừa lạnh lùng vừa độc miệng, kỳ thưc, họ cũng kh muốn gặp lắm đâu !
Hạng Lập Phong tưởng họ kh hiểu, giải thích thêm lần nữa, “Bên này còn nhiều đồ ăn hơn.”
Vừa vẫn luôn xếp hàng cạnh họ, dù kh ý định nghe lén, nhưng vì đứng quá gần, muốn kh nghe cũng khó.
“... Kh cần đâu ạ, chúng em ăn kh nhiều.”
Nói xong, Phó Hải Đường Khương Du Mạn với vẻ mặt khổ sở. Th rõ ánh mắt cô, Khương Du Mạn suýt nữa bật cười thành tiếng.
Hạng Lập Phong th cô kh đồng ý, chỉ đành mím môi quay lại đội hình cũ.
Hàng của di chuyển nh, chẳng m chốc đã đến lượt.
Phó Hải Đường thở phào một hơi thật lớn, nói nhỏ với Khương Du Mạn, “Chị dâu, chị nói xem dạo này Hạng Lập Phong bị bệnh kh?”
“Trước đây kh ghét chúng ta lắm ? Lúc trước còn cố tình lừa chúng ta. hôm nay đột nhiên lại vậy?”
“Chắc đột nhiên lương tâm trỗi dậy.” Khương Du Mạn nói bâng quơ, về phía trước, nhẹ nhàng đẩy cô, “Đi nh lên.”
Phó Hải Đường vội vàng bước lên một đoạn dài. Đến lượt cô, quả nhiên hộp đã kh còn thịt kho tàu nữa.
Cô chỉ đành thất vọng xin món khác.
Hai bưng đồ ăn về chỗ ngồi. Phó Hải Đường l đũa. Khương Du Mạn vừa mới ngồi xuống, liền nghe th tiếng bước chân từ phía sau truyền đến.
Cô quay đầu lại, kh th Phó Hải Đường, ngược lại th Hạng Lập Phong.
Đối phương bưng phần đồ ăn vừa l xong, vô cùng tự nhiên đặt xuống giữa chỗ cô và Phó Hải Đường. Kh đợi cô kịp phản ứng, đã quay lại xếp hàng.
Toàn bộ quá trình diễn ra nh chóng và tự nhiên.
Cúi đầu xuống, đầy ắp thịt kho tàu.
Những đang ăn cơm xung qu cũng ngây . đũa còn rớt khỏi miệng.
Chuyện gì đang xảy ra với Hạng do trưởng vậy?
Ân cần với nữ binh khác thì còn tạm chấp nhận được, mấu chốt là đây nào đâu nữ binh khác, đây là vợ của Phó do trưởng mà!
bưng đồ ăn cho vợ ta làm gì?
Trong chốc lát, kh ít vừa ăn vừa quan sát phản ứng của Khương Du Mạn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chưa nói đến họ, bản thân Khương Du Mạn cũng đang ngây .
Đợi Phó Hải Đường quay lại th bàn cơm thêm phần đồ ăn, cô cũng há hốc mồm, “Cái này từ đâu ra thế?”
“Hạng Lập Phong mang đến.” Khương Du Mạn nghe tiếng cô mới hoàn hồn.
“Hạng Lập Phong á?” Phó Hải Đường suýt sặc nước bọt, “Chẳng lẽ muốn ngồi giữa hai chúng ta?”
Nghĩ đến khả năng này, cô nh chóng ngồi xuống bên cạnh Khương Du Mạn, đồng thời lại lộ ra vẻ mặt nhăn nhó: “ bị bệnh à?”
Kh Phó Hải Đường cô đa nghi, mà là Hạng Lập Phong đang yên đang lành mang đồ ăn đặt giữa hai họ, kh bị bệnh thì là gì?
Lúc này, bếp ăn gần như đã vắng xếp hàng. Vừa lúc đó, Hạng Lập Phong lại bưng khay đồ ăn tới, Phó Hải Đường vội vàng gọi lại.
“Đồng chí Hạng, đồ ăn của kh ở đây ? l thêm làm gì thế?”
Hạng Lập Phong đáp cụt lủn: “Phần này của các cô.”
Nói đoạn, bưng khay đồ ăn thẳng sang một phía khác, bỏ lại Phó Hải Đường và Khương Du Mạn vẫn chưa thể hoàn hồn.
Hai ngồi trên ghế, khay đồ ăn đầy ắp thịt kho tàu bày giữa bàn, lại nhau, kh ai động đũa.
Đến khi sắp hết giờ nghỉ trưa, họ mới vội vàng cầm đũa lên ăn.
Trong lúc ăn, Khương Du Mạn th Phó Hải Đường ăn được hai miếng lại chằm chằm vào món thịt kho tàu, cô dứt khoát chủ động gắp thêm cho cô vài miếng.
Quả thật, những món ăn, ăn thêm vài miếng là kh thể từ chối được nữa.
Phó Hải Đường lúc đầu còn hơi bối rối, nhưng nghĩ đến lãng phí lương thực là đáng xấu hổ, cô "quyết tâm" ăn hết chỗ đồ ăn đó.
Cô ăn đến no căng.
hai cô gái rời , các quân nhân khác đang dùng bữa ngầm trao đổi ánh mắt. Chỉ đến khi tiếng còi gọi tập hợp vang lên, mọi mới vội vàng mang khay bát về nơi quy định.
Ăn cơm, nghỉ trưa, lại huấn luyện.
Trên thao trường, mọi mồ hôi nhễ nhại, dĩ nhiên chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện xảy ra ở nhà ăn.
Thế nhưng, sau khi huấn luyện xong, khi mọi ngồi lại cùng nhau chơi trò chơi, Hạng Lập Phong đang dẫn của đơn vị thi đấu kéo co với đơn vị khác, câu chuyện cũ lại được khơi lên.
Mọi quay sang xì xào bàn tán với nhau.
Lính của Thần Phong do đang hào hứng cổ vũ, nghe th những lời bàn luận đó, ai n đều giật , ngơ ngác.
“Các nói gì cơ? Trưa nay, Hạng do trưởng đã nhân lúc do trưởng kh ở đó, đem cơm cho chị dâu ?”
“Lại còn cố tình bưng đến tận trước mặt chị dâu ư?”
Phàn Cương siết chặt nắm đ.ấ.m, tức giận kh thôi: “Lúc trước tưởng Hạng Lập Phong chỉ là cái miệng thối thôi, ai ngờ ta còn là một tên chuột nhắt trộm cắp thế này!”
“Dám tơ tưởng đến vợ của do trưởng chúng ta!”
Những khác kh nói gì, chỉ dùng ánh mắt tức tối Hạng Lập Phong đang ra sức kéo co.
Chưa có bình luận nào cho chương này.