Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều

Chương 426:

Chương trước Chương sau

Th Khương Du Mạn im lặng, Tô Văn Tr cũng đoán được trong lòng cô kh dễ chịu, bà cô bước đến vỗ vỗ vai cô.

Bà cất lời an ủi: “Mỗi đều lựa chọn của riêng , nghĩ nếu cô còn sống, nhất định sẽ mong cô được vui vẻ.”

biết.” Khương Du Mạn gật đầu.

Và cô càng kiên định với quyết tâm kh dây dưa với bất kỳ ai trong gia đình họ Hứa.

Ngay cả con gái ruột còn thể bị bức ép bỏ nhà ra , thì bọn họ làm thể tình cảm gì với đứa cháu ngoại như cô?

lý do để nghi ngờ, họ đã sớm nhận ra cô.

Nếu kh nhà họ Phó được minh oan, dù cô nghèo khổ thất vọng đến đâu, e rằng họ cũng chẳng thèm cô thêm một lần nào.

“Hai ngày nay cũng rối rắm.”

Tô Văn Tr thở dài, “Nếu kh cô, lần hội diễn quân khu lớn vừa , Đoàn Văn c Sư đoàn 22 sẽ kh thể biểu diễn xuất sắc đến thế.”

“Từ khi th kịch bản cô viết, đã vô cùng quý trọng tài năng và sự chân thật của cô. Cô đã làm nên thành c cho chúng . Cho nên cảm th, nên để nói cho cô biết trước.”

Ít nhất, cũng kh nên để Khương Du Mạn bị mất bình tĩnh trước mặt Quý Phương Thư.

Hiểu được ý tứ của bà, Khương Du Mạn cảm kích trong lòng.

kinh nghiệm từ cuộc thi đấu lớn của quân khu, lại bài học m.á.u xương của mẹ, đời này cô cũng kh muốn bất kỳ giao thiệp nào với nhà họ Hứa.

Chỉ trong thoáng chốc, nội tâm cô đã định hướng rõ ràng.

Tô Văn Tr, Khương Du Mạn nói đùa: “Đoàn trưởng, đồng chí chẳng lẽ đã quên lời nói trước đây, sẽ kh thả ?”

Chỉ một câu nói, đã bày tỏ rõ lập trường của .

Tô Văn Tr vừa xúc động, vừa vui mừng, vành mắt đỏ hoe.

Bà hít sâu một hơi, nâng khóe môi lên nói: “Vậy cứ quyết định như thế !”

“Vâng.”

Bước ra khỏi văn phòng Đoàn trưởng, tảng đá trong lòng hai đều được bu xuống.

Chỉ là nghĩ đến những gì mẹ đã trải qua, trong lòng cô luôn cảm th trống rỗng.

Yêu thích đọc sách, xinh đẹp, an tĩnh, rốt cuộc là bị dồn đến mức nào, mới lựa chọn chạy trốn lên Kinh thành?

Và vì lý do gì, cuối cùng lại chọn kết hôn với Khương Minh Bân, bị ta phản bội?

Cô về nhà nghỉ trưa xong, buổi chiều đến đơn vị, vẫn cứ mãi nghĩ chuyện này.

Mắt th sắp đến nơi, cô ngẩng đầu liền th Ngụy Tình đang đứng ở cổng lớn Đoàn Văn c, nhón chân ngóng về phía bên .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Em cái gì đ?” Cô cố gắng l lại tinh thần, hỏi.

Ngụy Tình giật , quay đầu lại.

Th là cô, Ngụy Tình thở phào nhẹ nhõm, vỗ n.g.ự.c dậm chân: “Cô Du Mạn, cô biết dọa là c.h.ế.t kh hả!”

“Cái này ban ngày ban mặt, em làm gì chuyện trái lương tâm, còn làm dọa đến em.” Khương Du Mạn vừa bực vừa buồn cười.

Vốn tưởng rằng với tính cách tùy tiện của Ngụy Tình, nghe xong lời này sẽ mở lời phản bác.

Ai ngờ, Ngụy Tình vừa nghe xong, cư nhiên lại ngại ngùng, mặt và cổ trong nháy mắt đỏ ửng.

Kh đợi Khương Du Mạn mở lời, cô đã vội vàng chạy vào ký túc xá.

Muốn nói trong lòng Ngụy Tình kh quỷ, Khương Du Mạn tuyệt đối kh tin.

Cô nhất thời cũng nổi lên lòng hiếu kỳ, hướng về phía bên thoáng qua.

Đang thì Tô Văn Tr đã ra từ văn phòng.

Vừa th cô, bà liền nói: “Du Mạn, cô đến thật đúng lúc. Vừa chiến sĩ cảnh vệ đến báo cho biết, nói Tổng tham mưu trưởng đã đến văn phòng Sư trưởng , chúng ta cùng nhau qua đó.”

ạ?” Khương Du Mạn ngẩn , “ kh cần theo chứ?”

lại kh cần?”

Tô Văn Tr bật cười, “Kịch 《 Nhiệt Huyết Phương Hoa 》 là do cô viết mà. Tổng Tham mưu trưởng đích thân nói muốn gặp cô đó, còn chuyên môn đến đây xem buổi diễn cơ đ.”

Dứt lời, cô trực tiếp kéo Khương Du Mạn thẳng về phía khu nhà làm việc của chỉ huy sư đoàn.

Lúc này, tại văn phòng Sư trưởng.

Nguỵ Lưu Cương đang ngồi đối diện với Tần Đ Lăng, kh ngớt mồm kể về những thành tích xuất sắc của Đoàn văn c sư đoàn 22.

Tần Đ Lăng lắng nghe chăm chú, dù , giữa một lô lốc những lời thao thao bất tuyệt của Sư trưởng Nguỵ, vẫn cần chắt lọc ra những th tin muốn nghe.

Còn Tôn Thật Phủ thì âm thầm cúi đầu, trong lòng kh khỏi nghi hoặc, càng nghe càng nghi hoặc: Tiếng tăm của đoàn văn c sư đoàn 22 nổi đến vậy, liệu đều là do ... Sư trưởng Nguỵ "thổi" lên kh? Tổng Tham mưu trưởng đã đến đây lâu như vậy , toàn nghe nói. Kh biết bên đoàn văn c khi nào mới tới nữa.

Nguỵ Lưu Cương nói đến khô cả cổ họng, dừng lại, ngoái ra cửa, “Chẳng biết Đoàn trưởng Tô và đồng chí Khương Du Mạn khi nào mới tới nhỉ.”

Nói Tào Tháo, Tào Tháo tới.

Lời vừa dứt, tiếng gõ cửa vang lên.

“Mời vào,” Nguỵ Lưu Cương cất giọng lớn.

Giây tiếp theo, cánh cửa được đẩy mở.

Suốt chuyến dài đến đây, Tần Đ Lăng vẫn luôn giữ vững ý chí sắt đá, nhưng đến khoảnh khắc sắp gặp được tìm kiếm, lại hiếm hoi do dự, thậm chí kh dám quay đầu lại.

Tôn Thật Phủ cảm th rõ ràng tim đập thình thịch, theo bản năng liếc Tổng Tham mưu trưởng một cái. Th vẻ mặt đăm chiêu của , cảm th lòng nặng trĩu.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...