Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều

Chương 465:

Chương trước Chương sau

Nhưng khi Khương Du Mạn sang , cô dễ dàng nhận ra vẻ ảm đạm và kiềm chế trong ánh mắt .

Con ai cũng trái tim.

Trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, việc để con gái ruột gọi là “chú”, dường như đang khoác thêm vài sợi gió lạnh lên cuộc đời đã trải qua bao phong ba bão táp của .

Khương Du Mạn cũng là làm mẹ, thử nghĩ một chút cũng th kh chịu đựng nổi.

Thế nhưng, trên mặt Tần Đ Lăng, chỉ thoáng một chút ý cười gượng gạo, “Chỉ một ều này, những gì ta dành cho con và Tiểu Diệp, con hãy cứ nhận l.”

Giọng nói vừa dứt, căn phòng bệnh lại chìm vào sự im lặng.

“Vì con lại giống như trước đây, gọi ngài là chú?” Khương Du Mạn ngồi thẳng .

Tần Đ Lăng kh rõ ý cô là gì.

Là Khương Du Mạn quá hận , đến mức kh muốn gọi là “chú” nữa? Hay là… cái khả năng mà ngay cả bản thân cũng kh dám nghĩ tới?

Quá bận lòng, quá rối rắm, đến nỗi, Tần Đ Lăng kh đủ can đảm để mở miệng hỏi.

Nhưng Khương Du Mạn lại .

Cô hơi nghiêng đầu, đôi l mày th tú khẽ nhíu lại, “Chẳng lẽ, ngài kh muốn thừa nhận con là con gái của ngài ?”

thể nói, câu nói này mang đến cho Tần Đ Lăng một sự chấn động lớn hơn bất cứ ều gì.

Tim run lên bần bật, kh thể tin nổi về phía Khương Du Mạn.

Một lát sau, giọng nói trở nên nghẹn ngào, chút khó khăn: “Tiểu Mạn, con… chẳng lẽ con kh trách ta ?”

Kh trách đã kh làm tròn trách nhiệm, kh trách đã kh sớm nói cho cô biết sự thật về thân thế…

Kh trách ... thời gian kh còn nhiều…

Những lời này dồn lại trong cổ họng, nóng rát và âm ỉ đau, ngay cả hơi thở của cũng như ngừng lại.

Ngay cả trong tình thế chiến trường căng thẳng nhất, cũng chưa từng thấp thỏm bất an như lúc này.

“Đương nhiên là trách ngài .”

Khương Du Mạn vô cùng nghiêm túc, ánh mắt thẳng t mà kiên định: “Cho nên, ngài cố gắng ều trị thật tốt, dùng tư cách của một cha, luôn ở bên cạnh con!”

vẻ mặt nghiêm túc của Khương Du Mạn, Tần Đ Lăng đầu tiên là ngây ra, ngay sau đó vội quay mặt sang bên, cố gắng kìm nén cay xè dâng lên nơi khóe mắt.

“Ta sẽ tích cực phối hợp ều trị.” Câu nói này, là lời hứa đầu tiên và sâu sắc nhất dành cho con gái, với tư cách một cha.

Bên ngoài phòng bệnh.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tôn Thật Phủ đang cố gắng áp sát tai vào cánh cửa, muốn nghe ngóng động tĩnh bên trong.

Nhưng thật đáng tiếc, còn chưa kịp nghe ra được gì, cửa phòng bệnh đã bị mở ra từ bên trong. loạng choạng vài bước mới đứng vững lại được.

Nh th Khương Du Mạn và Tần Đ Lăng, chút lúng túng, nhưng lại kh dám hỏi.

Trong lúc đang xấu hổ kh biết làm gì, Tần Đ Lăng đã mở lời: “Thật Phủ, đưa Tiểu Mạn xuống lầu.”

“Rõ!” Tôn Thật Phủ nh chóng làm cái kính quân lễ. nghiêng đầu, làm động tác mời Khương Du Mạn.

Khương Du Mạn gật đầu đáp lễ, nhưng kh vội vã rời . Cô quay lại, dặn dò Tần Đ Lăng.

“Ngài giữ gìn sức khỏe, con sẽ tới thăm ngài mỗi ngày.”

Tần Đ Lăng tự nhiên là vui vẻ đồng ý.

Cho đến khi đưa Khương Du Mạn xuống dưới lầu, lòng Tôn Thật Phủ vẫn kích động vô cùng.

đâu ngốc, nếu hai ba con kh nói chuyện ổn thỏa, kh khí lại hòa hợp đến vậy? Tâm trạng của Tổng Tham mưu trưởng cũng sẽ kh tốt thế này.

Nghĩ đến cảnh Tổng Tham mưu trưởng trước kia cứ như đã c.h.ế.t tâm, Tôn Thật Phủ cảm th như muốn rơi nước mắt.

Khương Du Mạn, trong lòng như trăm mối cảm xúc ngổn ngang: “Tiểu thư, những lời nói lúc nãy là do quá nóng vội.”

Vì Khương Du Mạn đã nhận thân phận, câu “tiểu thư” này thể d chính ngôn thuận gọi.

“Đồng chí Tôn, chú cứ gọi cháu là Du Mạn là được.”

Khương Du Mạn kh quen với cách xưng hô này, “Kh cần gọi như vậy đâu ạ.”

“Kh được.”

Tôn Thật Phủ nguyên tắc của riêng : “ đã theo Tổng Tham mưu trưởng nhiều năm, đối với , ơn trọng như núi. Cô là con gái của , đương nhiên gọi là tiểu thư.”

Th ánh mắt kiên quyết của , Khương Du Mạn hiểu rằng muốn sửa lại cách xưng hô này kh dễ chút nào.

Nghĩ nghĩ lại, cô đành bỏ qua. Dù một cha như vậy, muốn giữ kín cũng khó.

Cô đơn giản nói về chuyện vừa : “Chú Tôn, chuyện lúc nãy cháu đều hiểu. Cháu kh trách chú đâu. Cháu cũng đã nói chuyện với… Tóm lại, chú Tôn, phiền chú để tâm nhiều hơn một chút.” Mặc dù đã chấp nhận thân phận này, nhưng Khương Du Mạn tạm thời vẫn chưa thể gọi tiếng “ba” một cách tự nhiên.

May mắn là Tôn Thật Phủ hiểu ý cô, nh chóng đáp lời: “Tiểu thư cứ yên tâm, sẽ giám sát chặt chẽ Tổng Tham mưu trưởng phối hợp ều trị.”

Khương Du Mạn khẽ ‘Vâng’ một tiếng. Vấn đề xưng hô này, chắc từ từ quen thôi.

Ra khỏi bệnh viện, Khương Du Mạn thẳng về Tổng cục chính trị.

Các nữ binh vẫn như thường lệ, hăng say đổ mồ hôi trên sàn tập. Đoàn Ca vũ Chiến Kỳ và Đoàn văn c đóng quân gần nhau, hai bên ai cũng kh chịu thua ai, đều hăng say luyện tập, sợ bị thụt lại phía sau.

Các vị lãnh đạo thì đang tụ tập trong văn phòng. Lãnh đạo Đoàn Văn c Sư đoàn 22 đều là quen, còn m gương mặt lạ kia đương nhiên là từ Đoàn Ca vũ Chiến Kỳ tới.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...