Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều
Chương 553:
Khương Du Mạn kh theo, cùng hai vị cảnh vệ viên ngồi nghỉ ở dưới nhà.
“Bộ Quân sự chuyện gì xảy ra ?” Tôn Thật Phủ tò mò hỏi cảnh vệ viên của Chính ủy. Nếu kh chuyện lớn của Bộ, Chính ủy lại đích thân tốn thời gian tới đây chờ đợi?
“Kh ,” Dương Khang lắc đầu. Th ở đây kh ngoài, nói thẳng: “Là chuyện trong nhà ạ.”
Vậy chắc hẳn là Nghê Vi.
Khương Du Mạn nói: “ nghe ba nói, hôn sự đã được định mà?”
Đối diện với hòn ngọc quý của Tổng Tham mưu trưởng, Dương Khang vô cùng khách khí: “Đúng là đã định , nhưng hôm nay gặp mặt nhà trai xong, một số chuyện, Chính ủy vẫn cần hỏi ý kiến Tổng Tham mưu trưởng.”
Gặp Hứa Mộc mà lại khiến Chính ủy vội vàng tìm đến Tổng Tham mưu trưởng… Khương Du Mạn thầm nghĩ, chẳng lẽ nhà họ Hứa đã đắc tội với Chính ủy ?
Cô kh hỏi thêm nữa, mà lên lầu, tò mò về nội dung cuộc nói chuyện của hai .
Trên lầu, trong phòng làm việc.
Chính ủy Trác vừa kể xong mọi chuyện, cuối cùng, thần sắc trở nên nặng nề: “Hôm nay vừa gặp mặt đồng chí nam kia xong, kh lâu sau, nhà họ Nghê đã tìm đến tận cửa. Lời nói ra vào đều là chê bai, Thiên Tinh nghe th hết toàn bộ.”
Ông bà ngoại tìm đến, bàn lại chính là về chuyện của cha kế, tưởng tượng cũng biết áp lực tâm lý của đứa trẻ lớn đến mức nào. Chính ủy Trác đã kh khách khí tiễn th gia , trong lòng đầy bực bội.
“Về thằng bé Thiên Tinh này, nghĩ ?” Tần Đ Lăng nhớ lại lời Viện trưởng Cao hôm nọ, dò hỏi.
Chính ủy Trác nói: “Nó là con trai của Khánh Thành, đương nhiên ở lại nhà họ Trác. Hơn nữa, Nghê Vi hiện tại cũng kh đòi mang thằng bé .”
Chỉ nghe những lời này, Tần Đ Lăng đã hiểu, Chính ủy vẫn chưa nghi ngờ đến ểm mấu chốt kia.
“Hôm đó nghe Viện trưởng Cao nói, thằng bé bị bệnh mù màu. Bệnh này kh liên quan đến cha, mà là do mẹ di truyền.” Ông ngừng một chút, lựa lời nói
Chính ủy Trác khựng lại. Ban đầu cũng nghi vấn giống Tần Đ Lăng, Nghê Vi đâu bị mù màu, cháu trai lại thể di truyền từ Nghê Vi được? đến khi Tần Đ Lăng giải thích về sự khác nhau giữa hai loại gen, mới bừng tỉnh, rơi vào im lặng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sau một lúc lâu, Chính ủy Trác ngước mắt, ánh sắc lạnh: “Lão Tần, nói những lời này, nghĩa là ....”
Rõ ràng cả hai đều là những đại nhân vật ở Tổng Quân khu, vậy mà lúc này lại cứ như hai đứa trẻ đang so bì, nào n trợn mắt nhau.
Một lát sau, vẫn là Chính ủy Trác chịu thua trước, quay mặt , giọng nói đầy thâm trầm: “Cũng chỉ dám ám chỉ ều này trước mặt thôi.”
Suốt bảy năm qua, Trác Thiên Tinh kh chỉ là đứa cháu đích tôn mà yêu thương nhất, mà còn là nơi duy nhất thể bù đắp cho Trác Khánh Thành. Kể từ sau khi giận dữ vì Thiên Tinh bị khác đặt ều, đây là lần đầu tiên dám nhắc chuyện này trước mặt . này lại còn là em thân thiết của .
Chính là, kỳ thực, trong lòng Chính ủy Trác cũng đã nhen nhóm sự nghi ngờ... Thế nên, kh đợi Tần Đ Lăng trả lời, đã thở dài thườn thượt nói: “ nghe th gia nói, Nghê Vi với Hứa Mộc quen nhau từ thời đại học.”
Thực chất, lời nói ban đầu của hai bà nhà họ Nghê là để bới móc Hứa Mộc đã chôn chân ở trường đại học nhiều năm mà kh thành tựu gì lớn. Họ còn bóng gió rằng việc lần này xảy ra là do Nghê Vi hồ đồ, mong Chính ủy đừng vì thế mà giữ hiềm khích.
nói vô tình, nhưng nghe lại ý. Những lời bới móc vô tình kéo theo một chuỗi chân tướng khiến Chính ủy Trác kh thể ngừng suy nghĩ miên man.
Áp lực trong lòng quá lớn, tự cũng cảm th bất an, đứng ngồi kh yên, nên mới tìm đến Tần Đ Lăng. Nhưng kh ngờ Tần Đ Lăng lại thẳng thừng chọc thủng ngay ều đang băn khoăn nhất.
Khoảnh khắc này, Chính ủy Trác cảm th trong lòng ngũ vị tạp trần, kh rõ là hoang mang, là tức giận, hay là sự giải thoát khi suy nghĩ sâu kín nhất bị khác nói ra.
“Bây giờ các phương pháp y học ở bệnh viện tiên tiến lắm. cứ bớt chút thời gian thử một chút, để chính an tâm,” Tần Đ Lăng nói. Ông chỉ thể nói đến mức này.
Còn việc Chính ủy Trác sẽ chọn tự lừa dối , hay là vén màn sự thật trong lòng, đó là chuyện của chính .
Chính ủy Trác trầm mặc gật đầu. Nhưng chợt sực tỉnh, th Tần Đ Lăng cứ thản nhiên như một vị lão thần, lại chút khó chịu: “Vậy kh bảo tiểu Mạn kiểm tra thử ?”
Tần Đ Lăng đáp lại một cách ung dung: “Con bé là con gái ruột của , kh gì nghi ngờ cả.”
Một đàn chẳng đời nào thích tự đội lên đầu một chiếc sừng. Ngay cả Khương Minh Bân cũng đã chủ động thừa nhận chuyện năm xưa, thì chẳng cần thiết chứng thực làm gì nữa. Hơn nữa, cha con tâm linh tương th, ngay từ cái đầu tiên th Khương Du Mạn, đã cảm th thương yêu con bé vô cùng.
Chính ủy Trác như suy tư ều gì.
Hai nán lại trên lầu thêm một lát, cùng nhau xuống nhà. Sau khi chào từ biệt đơn giản, Chính ủy Trác liền cùng Dương Khang quay về.
Chưa có bình luận nào cho chương này.