Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều
Chương 695:
M ngày nay, Quản Tinh Hoa gần như đã khóc hết nước mắt.
Bất cứ nơi nào thể tìm, hiệu sách, nhà trọ, ga tàu hỏa, thậm chí gầm cầu, đều kh th tung tích.
Kéo lê thân thể mệt mỏi về nhà, cô hy vọng thể th Hứa Mi, nhưng chỉ hai cha con lạnh nhạt.
Hứa Giác Bình th cô chật vật như vậy, mặt mày x lét bỏ khỏi trước mặt cô.
Hứa Th thì dừng bước.
“A Th,” Đáy mắt Quản Tinh Hoa cháy lên những đốm hy vọng, “Tiểu Mi là em gái ruột của con. Mẹ đã hỏi , ga tàu hỏa kh tra được ai mua vé. Con…”
“Mẹ, em gái như thế này đã gây ra nhiều phiền toái , mẹ đừng gây thêm phiền toái nữa.”
Hứa Th chút kh kiên nhẫn, “Mẹ rửa mặt chải đầu, thay quần áo khác . Đừng để ngoài vào lại cười chê chúng ta.”
Cười chê?
Giọng Quản Tinh Hoa run rẩy, “Con nói gì?”
“Hứa Mi ra n nỗi này đều là do cô chiều chuộng nó,” Hứa Giác Bình dừng bước ở sân, “Nó kh hiểu chuyện như vậy, kh biết chia sẻ gánh nặng với gia đình. Đứa con gái như thế đừng tìm nữa, cứ để nó tự sinh tự diệt ngoài kia .”
Đứa con gái lúc tập bước chân lạch bạch như vịt con,
Đứa con gái lớn lên phấn êu ngọc trác,
Đứa con gái vĩnh viễn gọi mẹ, luôn bênh vực mẹ,
Cùng với hình ảnh cuối cùng, hốc mắt đỏ hoe, liên tiếp quay đầu lại, chỉ để lại cho cô một bóng lưng nho nhỏ;
Con bé ngoan ngoãn như vậy, th minh độc lập như vậy, con bé yêu cô biết bao. Hai mẹ con họ từng nhau mà thể ngồi suốt cả buổi chiều.
Khi đó cô đã vô số lần ảo tưởng, cô yêu con bé hai mươi năm là kh đủ, nếu thêm cháu ngoại gái thì tốt . Cô cũng sẽ dành cho đứa cháu ngoại nhiều nhiều tình yêu, làm cho nó những chiếc váy khiến khác hâm mộ.
Nhưng giờ thì ?
Âm th ngọng nghịu lúc bé của con trong ký ức và giọng nói lạnh lùng của chồng đan xen xuất hiện, Quản Tinh Hoa thậm chí một thoáng ù tai.
Một lát sau, cô ngẩng đầu lên, hốc mắt đỏ đến mức gần như muốn chảy máu.
phụ nữ từ trước đến nay dịu dàng, coi chồng là trời, duỗi tay tát mạnh vào mặt Hứa Giác Bình.
“Tiểu Mi của ngoan ngoãn, hiểu chuyện nhất. Chính là , và cả con, hai con ác ma đã khiến tự ép con bé rời .”
Cái tát này mạnh đến nỗi khiến Hứa Giác Bình quay phắt đầu, thậm chí còn nếm được mùi m.á.u t trong miệng.
luôn là “trời” của gia đình như , làm thể chịu đựng được sự sỉ nhục bị vợ tát vào mặt? gần như lập tức muốn giơ tay đ.á.n.h trả.
Nhưng cơn cuồng loạn chỉ trích của Quản Tinh Hoa vừa đã khiến những khác trong khu tập thể chú ý. Họ xúm lại hỏi han tình hình, khiến Hứa Giác Bình đành bỏ cuộc.
Kể từ đó, suốt hai tháng, Quản Tinh Hoa thường xuyên biệt tăm vài ngày liền. Căn nhà họ Hứa dường như kh còn là nơi cô muốn ở nữa, cô trở về chỉ cốt để xem Hứa Mi quay về nhà hay chưa.
Trong thời gian dài tìm kiếm con gái, tinh thần cô dần trở nên bất ổn, thường xuyên ngồi bệt xuống đất gào khóc.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Tiểu Mi chưa bao giờ rời xa lâu đến thế. Kh biết giờ con bé sống tốt kh, bị ta bắt nạt kh.”
Hai cha con nhà họ Hứa chê bà làm mất mặt, bèn dọn khỏi khu tập thể cũ và đưa bà vào trại ều dưỡng.
Thời gian đầu, Quản Tinh Hoa liên tục giãy giụa đòi ra ngoài tìm con gái, vô cùng kh hợp tác với việc ều trị. Sau đó, cô bị tiêm t.h.u.ố.c an thần thường xuyên, thần kinh não bị tổn thương nghiêm trọng, những lúc tỉnh táo ngày càng ít .
Dù vậy, cô vẫn cực đoan cự tuyệt nhà họ Hứa đến thăm. Bà hận chồng, hận con trai, và càng hận chính hơn.
Cô từng tìm cách tự sát nhưng kh thành. Kể từ đó, cô kh dám nghĩ đến cái c.h.ế.t nữa, vì sợ một ngày nào đó Tiểu Mi sẽ trở về tìm mẹ. Lỡ con bé nhớ mẹ, mà mẹ lại kh còn, thì biết làm ?
nhiều năm sau này, Quản Tinh Hoa sống trong trạng thái mơ mơ hồ hồ, cho đến khi Quý Phương Thư mang đến một tờ báo.
Bóng dáng nữ đồng chí trên tờ báo kia tr giống Tiểu Mi của bà. Chỉ cần liếc mắt một cái, bà liền biết đó nhất định là con gái của Tiểu Mi.
Từ miệng Quý Phương Thư, bà nh chóng biết được tin con gái đã mất nhiều năm. Tay Quản Tinh Hoa khi run lên bần bật.
ánh mắt đầy toan tính của Quý Phương Thư, giây phút bà đã hạ quyết tâm: Chính tay sẽ cắt đứt sợi dây huyết thống cuối cùng giữa họ.
Đây cũng là ều cuối cùng bà thể làm cho con gái.
Sau này, Quý Phương Thư lại dẫn theo một phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i cùng đứa cháu nhỏ đến thăm bà, trong lời nói kh ngừng ca tụng về tiền đồ, về nhà chồng tốt của cô cháu ngoại, về việc cô ta là con gái ruột của Tổng Tham mưu trưởng.
Quản Tinh Hoa vẫn một mực c.ắ.n răng kh nhận. Bà kh thể thực hiện ước nguyện tự tay may cho cháu ngoại một chiếc váy, và càng kh thể trở thành gánh nặng trên đường đời của con bé.
Vợ Hứa Mộc sau đó lại sinh thêm một con trai, số lần nhà họ đến thăm bà ngày càng thưa thớt.
Khi Hứa Giác Bình qua đời, bà cũng bắt đầu hoàn toàn lẫn lộn.
Vào đúng ngày sinh nhật của con gái, bà bỗng chốc "hồi quang phản chiếu", tỉnh táo lại trong chốc lát. Bà tự thay một bộ quần áo sạch sẽ, dựa vào giường và lặng lẽ rơi lệ.
Nước mắt chảy dài theo khóe mắt chằng chịt nếp nhăn, trượt qua sống mũi, thấm vào tóc mai. Ý thức của bà chậm rãi trở nên mơ hồ.
Tiểu Mi hy sinh khi cứu hỏa, bị lửa thiêu cháy chắc c đau, giống như nỗi đau bà cảm th khi biết tin vậy.
Con bé sợ lắm kh? nhớ mẹ kh? Con gái của con bé lúc đó còn bé bỏng đến thế, thậm chí còn chưa kịp về sống với cha ruột. Tiểu Mi nhất định đã vô cùng lo lắng.
Con bé đã chịu tổn thương đến mức nào mà suốt bao nhiêu năm qua mới kh hề hiện về trong giấc mộng của mẹ? Dù chỉ một lời cầu cứu cũng kh .
Chắc c con bé đã kh tha thứ cho bà.
Trời tối.
Ánh đèn trong phòng ều dưỡng đúng giờ tắt . Trong căn phòng tối đen như mực, chỉ còn lại Quản Tinh Hoa run rẩy.
Tử Thần lẽ đã đứng ngay trước mặt.
Quản Tinh Hoa ánh sáng hắt vào từ bên ngoài, cảm th nhịp đập nơi lồng n.g.ự.c dần yếu ớt. Bà đột nhiên chút sợ hãi. Nỗi sợ hãi cái c.h.ế.t lẽ đã khắc sâu vào linh hồn của mỗi con .
Bà còn như vậy, Tiểu Mi của bà chẳng cũng sẽ như thế ?
Trong khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh, bà vẫn luôn suy nghĩ: Kh biết bảo bối của bà đang lo lắng cho đứa con gái nhỏ tuổi ở nhà,
Hay là đang nhớ thương mẹ cách xa ngàn dặm này?
Chưa có bình luận nào cho chương này.