Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Bị Ép Gả Thay Gặp Quân Nhân Lạnh Lùng Cưng Vợ

Chương 254:

Chương trước Chương sau

“Chậc,” Phi ca tủm tỉm cười cô gái trước mặt, “Lần trước còn thề thốt sau này sẽ báo đáp , mà mới m ngày, đã ăn nói hỗn hào, kh phép tắc như vậy ?” chậc lưỡi vài tiếng, kho hai tay trước ngực, giọng ệu trêu ghẹo: “Đàn bà con gái quả nhiên đều am hiểu chuyện qua cầu rút ván.”

Dương Niệm Niệm vẫn giữ vẻ bình thản, ung dung đáp lời: “Chắc hẳn cũng hiểu rõ, hôm nay đã khác với hôm trước nhiều .”

Lần trước ở lữ quán, ánh đèn nhập nhoạng, lại ở vào tình thế cấp bách nên cô chỉ kịp thoáng vài lần, chưa thể quan sát tường tận. Giờ kỹ lại, cô càng th tướng mạo đàn này giống An An. Điểm khác biệt duy nhất là trên gương mặt toát ra một vẻ bất cần pha chút tinh quái.

mặc chiếc áo sơ mi vải thô, mái tóc chải chuốt mượt mà, thắt lưng da đen, vạt áo sơ mi đóng thùng gọn ghẽ vào trong quần. Tr vừa quê kiểng lại vừa hợp thời, kết hợp lại thành một vẻ độc đáo nhưng kh hề khiến ta chướng mắt.

Dương Niệm Niệm thử dò hỏi: “ kh đến đây để đòi nợ ân tình đ chứ?”

muốn biết lần này hai gặp nhau là ngẫu nhiên hay là cố ý tìm đến. Thân phận của Lục Thời Thâm hết sức đặc biệt, cô kh thể kh đề phòng khả năng kẻ cố tình tiếp cận cô để đối phó với chồng .

Phi ca lại bật cười kh khách. “ th quá chán ngắt, đến tìm cô nói chuyện phiếm cho khuây khỏa thôi. Tiện thể th báo cho cô luôn, lát nữa xuống xe đừng vội nhà xí. Bọn chúng đang rình mò ngay trước cửa đ, cô mà lại bị để ý nữa thì chưa chắc đã may mắn thoát được như lần trước đâu. Bọn chúng vẫn còn cay cú với cô lắm đ.”

Dương Niệm Niệm kh chắc lời là thật hay kh, nhưng lần trước quả thực đã giúp cô. Dù thì, cứ nghe theo, nhà xí đó cô tuyệt đối sẽ kh .

“Đa tạ .”

Phi ca vẻ hứng thú: “ tò mò, cô lại tin đến vậy? Kh sợ lừa gạt cô ư?”

Dương Niệm Niệm khẽ nheo mắt cười . “ tin rằng tốt.”

Phi ca cũng bật cười. Đương nhiên kh tin những lời này của Dương Niệm Niệm, cô gái này khôn r, l lợi vô cùng.

Dương Niệm Niệm th vẻ thích được trò chuyện, bèn tr thủ hỏi: “Nghe giọng , chắc cũng là An Thành kh?”

Chẳng lẽ giúp cô vì hai là đồng hương ư?

Phi ca kh trực tiếp trả lời, nhướn mày hỏi ngược lại: “? Cô định giới thiệu đối tượng cho à?”

Dương Niệm Niệm lắc đầu: “ làm gì thời gian rảnh rỗi như vậy.”

đàn này thật tinh r, tưởng chừng chỉ là chuyện trò bâng quơ, nhưng thực ra lại chẳng để lộ bất kỳ th tin nào về bản thân.

Phi ca, buột miệng: “Con trai tr giống .”

Phi ca bật cười thành tiếng. “Cô mà nói thế, tránh xa chồng cô ra thôi, kh thì dù nhảy xuống s Hoàng Hà cũng chẳng rửa sạch được tội đâu.”

Dương Niệm Niệm lúc này mới nhận ra câu nói của quả thực dễ khiến khác hiểu lầm. Cô cũng kh giải thích nhiều, lần gặp lại hôm nay đã là một sự trùng hợp lớn, e rằng khó lòng gặp lại nữa.

Tiếng cười lớn của Phi ca khiến Lục Nhược Linh đang ngủ say ở giường đối diện tỉnh giấc. Cô bé dụi mắt ngồi bật dậy trong mơ màng. Phi ca th vậy, chẳng nói thêm lời nào, đứng dậy thẳng.

Lục Nhược Linh chẳng biết lầm hay kh, bèn hỏi: “Chị dâu hai, em vừa th một đàn ngồi tựa đầu giường chị.”

“À, gặp quen thôi.”

Dương Niệm Niệm tìm đại một lời thoái thác, cốt để nói cho qua chuyện. Lục Nhược Linh cũng kh nghĩ nhiều. Cô bé vươn vai một cái, bụng réo cồn cào như đánh trống. Cô ngượng ngùng vội vàng che bụng, lắp bắp nói: “Chị dâu hai, em... em kh đói đâu.”

Lời vừa nói ra, đến cả hành khách nằm giường đối diện cũng cười phá lên.

Dương Niệm Niệm cũng mỉm cười theo, nói: “Còn hai cái bánh bao nữa kìa. Em ăn tạm để lót dạ , lát nữa xuống xe lửa, chị sẽ mua thêm món khác cho em ăn.”

“Nhưng chị lên xe từ nãy giờ chưa ăn gì cả.” Lục Nhược Linh mím môi. Cô bé đúng là đói meo thật, nhưng cũng kh thể để chị dâu hai chịu đói. Nếu chị dâu hai đói lả mà ngất , hai nhất định sẽ giận dữ lắm cho xem.

“Chị kh đói đâu, em cứ ăn nh ! Dù cũng sắp xuống xe , em chẳng cần bận tâm cho chị đâu.” Dương Niệm Niệm nói.

Nghe vậy, Lục Nhược Linh cũng kh khách sáo làm gì nữa, một hơi ăn sạch hai cái bánh bao. Nhưng ăn như thế cũng chỉ lưng lửng bụng được năm phần. Hành khách nằm giường đối diện cô bé ăn mà cũng th đói bụng, bèn lôi hai cái bánh ngô trong bọc ra mà gặm.

Đan Đan

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-l-lung-cung-vo/chuong-254.html.]

Chiếc xe lửa lắc lư suốt cả ngày trời, cuối cùng cũng chầm chậm lăn bánh vào nhà ga Hải Thành với một tiếng còi dài rền rĩ.

Để tránh mặt Phi ca và đám của , Dương Niệm Niệm cố ý đưa Lục Nhược Linh xuống ở một đầu khác của sân ga.

Vừa ra khỏi nhà ga, cô tìm một chiếc xe taxi, bảo tài xế đưa đến trạm thu mua phế liệu.

Với Lục Nhược Linh, một cô gái chưa từng một lần đặt chân đến thành phố, mọi thứ đều lạ lẫm đến mức hoa cả mắt. Lúc thì cô hỏi cái này, lúc lại thắc mắc cái kia. Dương Niệm Niệm kh hề cảm th phiền hà, vẫn kiên nhẫn tỉ mỉ giải thích cho cô nghe.

Đến gần trạm phế liệu, Dương Niệm Niệm còn kể cho Lục Nhược Linh nghe về chuyện cô mở trạm thu mua phế liệu.

“Chị cùng bạn bè mở một trạm phế liệu. Sau này em sẽ làm việc ở đó.”

Lục Nhược Linh ngơ ngác gật đầu, trong lòng kh khỏi tấm tắc khen chị dâu hai thật là tài giỏi.

Khương Dương đang bận rộn c việc bên ngoài, trạm phế liệu kh ai. Dương Niệm Niệm dẫn Lục Nhược Linh một vòng giới thiệu.

“Sau này em sẽ làm việc ở đây, giúp Khương Dương nấu cơm sáng, đưa đón Duyệt Duyệt học, hỗ trợ làm sổ sách của trạm.”

Lục Nhược Linh nắm chặt túi hành lý, ngượng ngùng cúi đầu, thỏ thẻ: “Chị dâu hai, em kh biết làm sổ sách đâu.”

Dương Niệm Niệm ấm giọng trấn an: “Đừng lo, chỉ cần em chịu khó học, chị sẽ tận tình chỉ bảo cho em.”

đồng hồ, mới bốn giờ chiều. “Em cứ để đồ ở cửa . Chị đưa em mua vài bộ quần áo mới.”

Lục Nhược Linh vừa bất ngờ vừa cảm động, lúng túng nói: “Chị dâu hai, đồ trong thành đắt lắm. Năm đồng của em kh đủ. Chị giúp em từ hôn đã tốn nhiều tiền , em kh thể lại tiêu tiền của chị nữa.”

Dương Niệm Niệm vỗ nhẹ vai cô, dịu dàng nói: “Em chỉ cần chịu khó giúp chị làm việc ở đây, sự giúp đỡ của em còn hữu ích hơn số tiền này nhiều. Đừng khách sáo với chị. Chúng ta mua quần áo xong còn về cho sớm.” Cô đã lâu kh gặp Lục Thời Thâm, trong lòng cũng chút thương nhớ.

“À đúng , sau này khi nói chuyện, em đừng dùng từ 'em' mà nên dùng ''. Như vậy sẽ tự tin hơn.”

Lục Nhược Linh mới bước ra xã hội, còn ngỡ ngàng với đời, cô là chị dâu, chỉ thể chỉ bảo thêm cho cô.

Dương Niệm Niệm đưa Lục Nhược Linh sắm sửa hai bộ quần áo, ghé quán tạp hóa mua thêm ít vật dụng cá nhân và nguyên liệu nấu ăn.

Khi hai mua sắm xong trở về trạm phế liệu, Khương Dương đang dỡ hàng trong sân. Vừa th Dương Niệm Niệm đẩy xe đạp về, ta vội vã bỏ dở c việc, chạy nh nhảu đến giúp cô đẩy xe.

về th xe đạp kh còn nữa, cứ nh ninh kẻ gian, sau th đồ ở cửa, mới biết cô về .”

Dương Niệm Niệm cười tủm tỉm, “Việc nhà xong xuôi, về ngay đây.”

Nói , cô giới thiệu Lục Nhược Linh: "Nhược Linh, đây là Khương Dương, sau này sẽ là ' chủ' của em."

Lục Nhược Linh ngại ngùng cúi đầu, th âm rõ ràng hô: “Ông chủ, chào chủ.”

Khương Dương nắm tay thành quyền, che miệng 'khụ' một tiếng, cố nhịn cười.

ta hỏi Dương Niệm Niệm: “Đây là c nhân cô mang từ quê lên à?”

Dương Niệm Niệm cũng bị Lục Nhược Linh chọc cười, “Đây là em gái bên chồng . Ở đây kh vẫn đang thiếu ? đưa em đến, nhà dùng cũng yên tâm hơn.”

Khương Dương cũng kh ý kiến gì, “Vừa hay Duyệt Duyệt kh muốn sang nhà cô giáo nữa, con bé bảo bên đó kh bạn bè để chơi.”

Dương Niệm Niệm gật đầu, “Mai sẽ đón Duyệt Duyệt về chơi một ngày, để Nhược Linh nghỉ ngơi một hôm hẵng làm.”

Hai trò chuyện nhàn nhạt vài câu, Khương Dương định đón Duyệt Duyệt. Dương Niệm Niệm bèn đạp xe chở Lục Nhược Linh về khu nhà quân nhân.

Vừa bước vào cổng khu tập thể, cô đã nghe tiếng An An hào hứng gọi to: “Thím đã về! Thím ơi, th báo nhập học của thím về !”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...