Thập Niên 80: Bị Ép Gả Thay Gặp Quân Nhân Lạnh Lùng Cưng Vợ
Chương 290:
Th ba họ đã về đến nhà, các chị em quân tẩu cũng chẳng theo nữa, chỉ tụm năm tụm ba sau lưng mà xì xào bàn tán.
“Ôi chao, hóa ra ba của thằng bé An An là nằm vùng ? Chắc c lần này lập được c lớn, vừa về đã được thăng chức Phó Đoàn trưởng !”
“Thảo nào ngày trước Lục Đoàn trưởng lại chịu nhận nuôi thằng bé An An. Ra là chỉ tạm thời giúp đỡ chăm sóc một thời gian mà thôi.”
“Ngày trước mọi đã hết lời đề xuất để Diệp Mỹ Tĩnh và Phó Do trưởng Tống nuôi thằng bé An An, nhưng Mỹ Tĩnh lại kh chịu. Giờ thì hay , ba ta về, lại còn là cấp trên của Phó Do trưởng Tống nữa chứ...”
Tuy lời nói còn bỏ lửng, nhưng ẩn ý bên trong thì mọi ai mà chẳng hiểu. Nếu ngày trước vợ chồng Diệp Mỹ Tĩnh chịu dang tay nuôi An An, thì giờ chồng cô ta đã được Lục Niệm Phi nâng đỡ lên chức do trưởng ngon lành còn gì. Đằng này lại chẳng chịu, để giờ cả gia đình ở quân nhân viện này chẳng dám ngẩng mặt lên ai nữa. Ở cái chốn quê nghèo kia thì làm sướng bằng được ở đây với chồng chứ?
Vương Phượng Kiều phá lên cười ha hả, nh tay dọn thêm m chiếc ghế gỗ, xởi lởi giúp Dương Niệm Niệm mời mọi vào nhà. Gian nhà chính vốn đã nhỏ hẹp, nay lại thêm hai đàn cao lớn vạm vỡ, càng trở nên chật chội bức bối.
An An vội vàng thoát khỏi vòng tay Lục Niệm Phi, rúc sâu vào lòng Dương Niệm Niệm như một cô con gái bé bỏng, chẳng dám ngẩng đầu đàn hoàn toàn xa lạ trước mặt.
Lục Niệm Phi vẫy tay về phía thằng bé, khẽ gọi ra hiệu nó lại gần. Nhưng An An cứ vờ như kh nghe th, ôm chặt cánh tay Dương Niệm Niệm, nhất quyết kh nhúc nhích nửa bước.
Vương Phượng Kiều cười xòa giải thích đỡ lời: “Thằng bé An An lâu ngày kh gặp, nên còn hơi lạ lẫm một chút. Dần dà cũng sẽ quen thôi mà.”
Lục Niệm Phi khẽ thở dài, Dương Niệm Niệm giọng thành thật: “ vừa mới trở về đơn vị, mọi việc vẫn còn bề bộn, chưa sắp xếp ổn thỏa. Thằng bé An An vẫn phiền cô chăm sóc thêm một ngày nữa vậy.”
Lúc này, Dương Niệm Niệm chẳng còn vẻ cảm động rưng rưng như ban nãy nữa. Cô chớp chớp đôi mắt to tròn, khẽ gật đầu nói: “Đột nhiên xuất hiện một ba xa lạ, đối với con trẻ mà nói thì đây quả là một cú sốc lớn. Chúng ta cần cho thằng bé thêm thời gian để từ từ chấp nhận.”
Lục Niệm Phi vừa định trêu ghẹo thêm đôi ba câu nữa thì bắt gặp ngay khuôn mặt lạnh lùng như băng của Lục Thời Thâm. chợt sực nhớ ra đây là quân đội, kh lúc nằm vùng như xưa nữa. đành nghiêm túc quay sang cảm ơn Dương Niệm Niệm: “Cảm ơn cô nhiều vì đã chăm sóc thằng bé An An trong suốt thời gian qua.”
Ánh mắt đảo nh một vòng giữa Lục Thời Thâm và Dương Niệm Niệm, đoạn cất lời đề nghị: “ th thằng bé An An quý mến hai . Suốt thời gian qua, các đã chăm sóc nó, hẳn cũng tình cảm sâu sắc. Hay là hai nhận nó làm con nuôi !”
Vương Phượng Kiều hớn hở xen vào ngay: “Chị đây th hay đ chứ! Lục đoàn trưởng, Niệm Niệm, hai nghĩ ?”
Lục Thời Thâm vẫn chẳng nói năng gì, vì biết rõ, việc này để vợ quyết định mới .
Tuy còn nhỏ dại, nhưng An An cũng mơ hồ hiểu ra ba ruột của đã trở về. Dù thằng bé vẫn th đàn này thật xa lạ, nhưng sớm muộn gì nó cũng sẽ sống cùng ba. Thế nên, khi nghe th lời đề nghị nhận cha mẹ nuôi, đôi mắt thằng bé chợt bừng sáng. Nó ngẩng đầu đầy hy vọng Dương Niệm Niệm, trong lòng thấp thỏm sợ cô sẽ từ chối.
Dương Niệm Niệm bị ánh mắt tha thiết đó làm cho mềm lòng. Cô nghiêm túc hỏi thằng bé: “An An à, con muốn nhận mẹ làm mẹ nuôi kh?”
“Muốn ạ!” An An mạnh mẽ gật đầu, chất giọng bé bỏng nhưng lại vang dội khắp căn phòng.
Vương Phượng Kiều tươi cười rạng rỡ hẳn lên: “Ôi, vậy thì tốt quá còn gì! An An này, sau này con đúng là phúc lắm, vừa được ba ruột thương yêu, lại còn thêm cha mẹ nuôi nữa chứ!”
Nghe vậy, cuối cùng thằng bé An An cũng chịu hé môi cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-l-lung-cung-vo/chuong-290.html.]
Lục Niệm Phi ôm n.g.ự.c lắc đầu, giả vờ đau khổ: “Ôi chao, thật đúng là quá thất bại. trở về, nó chẳng thèm cười l một cái. Ấy vậy mà nghe nói được nhận cha mẹ nuôi thì thằng nhóc này lại vui mừng đến thế.”
An An nghe thế, nụ cười trên môi thằng bé chợt tắt lịm. Thằng bé cẩn thận liếc mắt Lục Niệm Phi.
Lục Niệm Phi vẫy tay: “Lại đây nào, nhào vào lòng ba con.”
An An chần chừ kh nhúc nhích, ba xa lạ này tr cứ là lạ, khiến thằng bé chút sợ hãi.
Dương Niệm Niệm vỗ vai An An, dịu dàng an ủi: “An An à, con đừng sợ hãi. Đây là ba ruột của con mà! Dù giờ con th ba còn quá đỗi xa lạ, nhưng ba mực yêu thương con. Ba là hùng bảo vệ đất nước và nhân dân, vì gánh vác trọng trách lớn lao trên vai nên mới xa con một thời gian dài như vậy.”
Nghe những lời an ủi đó, An An mới dám thẳng vào Lục Niệm Phi. Nó do dự một hồi, l hết dũng khí, cẩn thận bước tới bên cạnh Lục Niệm Phi, nhỏ giọng thủ thỉ gọi: “Ba…”
Lục Niệm Phi sung sướng kh thôi, xoa đầu thằng bé dịu dàng: “Con trai ngoan của ba, sau này con cứ theo ba, hai ba con sẽ sống nương tựa vào nhau. Giao con cho cái ba nuôi kia, ba cứ lo là ta sẽ nuôi con thành một cái mặt lạnh ngắt, chẳng chút cảm xúc nào đ chứ.” Lục Niệm Phi liếc nh sắc mặt Lục Thời Thâm, th vẫn im lặng như tờ thì đành dừng lời trêu chọc.
đứng dậy, nói với Lục Thời Thâm: “Thôi, còn xin nhà ở bộ đội, nhiều việc vặt vãnh lắm. cứ từ từ mà giúp vợ tiếp nhận sự thật về việc còn sống ! th cô trong lòng còn nhiều ều thắc mắc lắm đ.”
Dứt lời, lại xoa đầu An An: “Chờ ba sắp xếp xong chỗ ở sẽ đến đón con về. Con cũng chuẩn bị tinh thần sau này sống với ba nhé!”
An An bóng lưng Lục Niệm Phi rời , đôi môi nhỏ bĩu ra, muốn gọi "ba" nhưng chưa kịp thốt ra thì đã xa.
Đan Đan
Vương Phượng Kiều biết vợ chồng họ chuyện riêng cần nói, cô nắm tay An An: “Đi thôi, cô dẫn cháu tìm Hải Dương chơi. Để cha mẹ nuôi của cháu trò chuyện.”
Dương Niệm Niệm trong bụng đúng là nhiều thắc mắc, nhưng hiện tại cô kh còn tâm trạng đâu mà buôn chuyện thiên hạ nữa. Th trong phòng chỉ còn lại hai , cô tháo dép ra, gác chân lên ghế.
Miệng cô vẫn còn lẩm bẩm: “Hóa ra ba của An An vẫn còn sống! Em cứ nghĩ đã ‘bắt’ An An , hồn vía em suýt nữa bay mất .”
Lúc nãy chạy vội đến nỗi giày tuột mà cô còn kh cảm th đau chân. Đến khi biết An An kh , cơn đau mới ùa về. Nếu kh ngại giữ ý tứ, cô đã xắn quần lên xem chân bị thương như thế nào .
Lục Thời Thâm quỳ một gối trước mặt cô, th bàn chân cô bị một vật nhọn đ.â.m thủng một vết, kh khỏi nhíu chặt mày.
“Ngồi yên, đừng nhúc nhích. l nước rửa sạch vết thương cho em.” đứng dậy ra sân, kh lâu sau bưng một chậu nước vào, nhẹ nhàng rửa sạch bụi bẩn trên chân cô.
Dương Niệm Niệm rít lên vì đau, cố ý dùng ngón chân cọ cọ vào lòng bàn tay , hỏi: “Lục Thời Thâm, kh mau giải thích cho em , rốt cuộc là chuyện gì thế?”
Sự chú ý của Lục Thời Thâm hoàn toàn dồn vào bàn chân cô. kh ngẩng đầu, mím môi, từ tốn giải thích: “Lục Niệm Phi kh hy sinh. chỉ giả c.h.ế.t để thực hiện nhiệm vụ thôi. An An trên d nghĩa là do nhận nuôi, nhưng trên thực tế thì hộ khẩu kh hề thay đổi.”
Nghĩ đến ều gì đó, lại bổ sung: “Lúc đó kh biết em sẽ tùy quân.”
Dương Niệm Niệm nh trí như thế, vừa nghe nói thế, cô lập tức xâu chuỗi mọi chuyện: “Lúc đó cứ nghĩ sẽ cưới Dương Tuệ Oánh, mà cô thì đang học đại học, ít nhất một hai năm sau mới tùy quân. Khi đó thì Lục Niệm Phi đã hoàn thành nhiệm vụ và trở về đơn vị , nên việc nhận nuôi An An hoàn toàn kh mâu thuẫn gì với việc kết hôn cả. Nhưng kh ngờ em lại tùy quân, làm gián đoạn kế hoạch ban đầu của , đúng kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.