Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Bị Ép Gả Thay Gặp Quân Nhân Lạnh Lùng Cưng Vợ

Chương 30:

Chương trước Chương sau

“Tất nhiên , chị hứa mà! Mai chị sẽ đến thăm em, tiện thể mang trứng gà luộc cho em ăn nhé.”

Dương Niệm Niệm xoa đầu Khương Duyệt Duyệt. Th tóc con bé hơi rối, cô tiện tay tết cho em một b.í.m tóc gọn gàng.

Khương Duyệt Duyệt khẽ l.i.ế.m đôi môi khô khốc, đôi mắt tròn xoe chợt sáng rỡ lại vụt tắt. Con bé tuy lòng muốn ăn nhưng vẫn giả vờ từ chối: “Chị ơi, em kh thích ăn trứng gà đâu. Chị đến thăm em là em vui lắm .”

Nhớ lại Tết năm ngoái, trai Khương Dương lén vơ vét trứng gà trong ổ của bà. Chuyện vỡ lở, m đứa em họ dưới sự chỉ đạo của bác cả đã xúm vào đánh trai nó một trận thừa sống thiếu chết. Ký ức kinh hoàng đó vẫn còn hằn sâu trong tâm hồn bé nhỏ của Duyệt Duyệt, khiến con bé kh dám mở miệng đòi ăn trứng gà nữa.

Khương Duyệt Duyệt dù thèm đến chảy cả nước miếng mà vẫn cố nói kh thích, Dương Niệm Niệm th đứa bé thật đáng yêu. Cô nheo mắt cười dịu dàng: “Chị là lớn, đã nói ra là giữ lời. Chị đã hứa sẽ ghé thăm và mang trứng gà đến, thì nhất định sẽ làm cho bằng được.”

Nhẩm tính ngày mai là thứ Bảy, cô lại dặn dò: “À mà, tiện đây chị sẽ dẫn thêm một trai nữa đến cho em làm quen nhé.”

Kh thể cứ để An An nhờ vả khác tr nom mãi được. Dương Niệm Niệm nghĩ Duyệt Duyệt nằm viện một chắc cũng buồn tẻ, chi bằng dẫn An An tới đây chơi cùng em.

“Dạ vâng ạ...” Khương Duyệt Duyệt mừng rỡ kêu lên, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ hân hoan rạng rỡ.

Dương Niệm Niệm vẫy tay chào tạm biệt: “Thôi, chị còn chút việc riêng, ngay đây!”

Khương Dương tiễn cô xuống cầu thang. cứ ấp a ấp úng, ngập ngừng mãi kh thôi. Dương Niệm Niệm đã sớm nhận ra ều muốn giãi bày, th Khương Dương cứ mãi do dự kh nói, cô bèn chủ động hỏi thẳng:

ều gì muốn nói thì cứ mở lời , đừng mãi suy tính lại như vậy, mà rời lúc này thì sẽ lỡ mất việc đ.”

Tâm sự bị khác thấu, Khương Dương càng thêm bối rối. l hết dũng khí, lắp bắp hỏi: “Lần trước cô nói nghề nhặt phế liệu kiếm được khá tiền, đúng vậy kh?”

Dương Niệm Niệm chỉ im lặng , chờ đợi Khương Dương trình bày tiếp ý .

Khương Dương thành thật bày tỏ: “ đã trằn trọc suy nghĩ suốt cả đêm. Nếu chỉ đơn thuần dựa vào sức , e rằng sẽ kh thu gom được nhiều phế liệu đâu. muốn hỏi, liệu chúng ta thể chung sức làm ăn kh?”

Dương Niệm Niệm th ý tưởng này quả thực đáng để cân nhắc, cô nhướn mày hỏi: “Vậy thì hợp tác cụ thể ra ?”

“Cô bỏ tiền vốn, sẽ bỏ c sức. Chúng ta sẽ trực tiếp gom mua các loại phế liệu, cô th được kh?” Khương Dương tự th đề nghị của hơi đường đột và phần khiếm nhã, nên kh dám thẳng vào Dương Niệm Niệm. Bởi lẽ, ai cũng thừa hiểu rằng trong việc làm ăn, tiền bạc mới là ều tối quan trọng, còn sức thì dễ tìm kiếm hơn nhiều.

Dương Niệm Niệm lộ vẻ mặt trầm ngâm: “Nghe qua thì cũng lý. Vậy, phần trăm lợi nhuận sẽ được phân chia ra ?”

“Cô... cô thực sự chấp thuận hợp tác với ?” Khương Dương vô cùng kinh ngạc, cứ nh ninh Dương Niệm Niệm sẽ dứt khoát khước từ.

cứ đưa ra phương án chia chác đã.”

“Sáu phần thuộc về cô, còn bốn phần.” Khương Dương sợ cô kh đồng tình, vội vàng bổ sung: “Nếu cô th chưa hợp lý, thậm chí hai phần thuộc về và tám phần thuộc về cô cũng được.”

Dương Niệm Niệm kh bày tỏ sự chấp thuận hay từ chối, cô ôn tồn đáp: “Đợi Duyệt Duyệt xuất viện đã. Lúc này con bé cần chăm sóc, mà cũng chẳng thể lại xa xôi được.”

Nghề thu gom phế liệu tuy nghe vẻ kh được sang trọng, song lại thực sự hái ra tiền. Hơn nữa, khoản đầu tư ban đầu cũng kh quá lớn. Nếu cùng chung sức giúp đỡ, đây đích thị là một c việc kh hề tồi chút nào. Tuy nhiên, hiện tại trong túi cô cũng chẳng còn rủng rỉnh tiền bạc. Việc thu mua phế liệu cần vốn quay vòng, mà số tiền còn lại của cô chỉ vỏn vẹn đủ để mở một cửa hàng buôn bán nhỏ lẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-l-lung-cung-vo/chuong-30.html.]

Th Dương Niệm Niệm kh hề khước từ, Khương Dương như sắp c.h.ế.t đuối vừa vớ được chiếc cọc, trong lòng trào dâng niềm hy vọng và sự phấn chấn khôn tả. Nếu hai em thể bám trụ lại nơi thành thị này, họ sẽ kh còn trở về chốn thôn quê để chịu đựng những lời xì xào, ánh mắt khinh miệt của thiên hạ nữa.

Vừa bước ra khỏi cổng bệnh viện, Dương Niệm Niệm định rẽ sang phía tay trái thì bỗng tiếng gọi giật lại.

“Dương Niệm Niệm!”

Cô quay lại, bắt gặp Tần Ngạo Nam đang sải bước từ bên kia đường tới: “Phó đoàn trưởng Tần, cũng đến thăm Duyệt Duyệt đ ư?”

Lần đầu tiên Tần Ngạo Nam lớn tiếng gọi tên một cô gái như vậy, trong lòng đôi chút bối rối. Vẻ ngượng ngùng trên mặt vẫn chưa tan, khẽ gật đầu: “Đúng vậy. Cô đã về ư? Chuẩn bị về khu gia đình quân nhân ?”

Dương Niệm Niệm gật đầu: “Vâng. Duyệt Duyệt hồi phục tốt. Trẻ con vết thương lành nh lắm, chỉ cần tĩnh dưỡng thêm một thời gian là sẽ khỏe mạnh thôi.”

Tần Ngạo Nam vốn là một đàn khô khan, lại ít khi tiếp xúc với phụ nữ nên chẳng m khi biết cách ăn nói. Sau khoảng hai giây lặng im, thò tay vào túi, móc ra mười lăm đồng tiền mặt đưa cho cô: “Đây là mười lăm đồng, cô cứ cầm l mà chi tiêu. Mọi chi phí chữa bệnh cho Duyệt Duyệt cứ để gánh vác.”

Dương Niệm Niệm lắc đầu nhè nhẹ, kh hề đón l. Cô giải thích: “ và Khương Dương đã bàn bạc thống nhất , số tiền này coi như tạm vay của , sau này chắc c sẽ hoàn trả.” Tiền bạc một khi đã tiêu , ai mà biết được sau này liệu nào đó buôn chuyện đến tai Lục Thời Thâm, khi lại vô tình trở thành một thành tích giúp thăng quan tiến chức thì ? Đã là vợ của đoàn trưởng, thì cái thật rộng lớn, chứ đâu thể tính toán chi li như thường dân.

Th cô kiên quyết kh nhận, Tần Ngạo Nam cũng kh tiện ép buộc thêm nữa. đành ngậm ngùi cất tiền lại vào túi. Vừa toan hỏi cô định đâu, Dương Niệm Niệm đã nh nhảu nói trước: “ vào thăm Duyệt Duyệt . Con bé mà biết đến chắc c sẽ mừng quýnh lên cho mà xem.”

Dương Niệm Niệm lúc này chỉ đang bận lòng đến khu chợ đầu mối, chẳng còn tâm trí nào để mà tán gẫu. Tần Ngạo Nam theo bóng lưng cô khuất dần, trong lòng thoáng chút hụt hẫng và ngẩn ngơ.

Đan Đan

Thành phố Hải Thành chẳng m rộng lớn, khu chợ đầu mối cũng kh nằm quá xa bệnh viện, bộ chừng hơn nửa tiếng đồng hồ là sẽ tới nơi. Các tiểu thương từ khắp các huyện lân cận đều đổ về đây để nhập hàng. Một dãy phố đầu tiên là chợ vải, qua đó sẽ là khu chuyên bán quần áo may sẵn.

Hàng chục gian hàng bày san sát nhau, bên trong treo đầy những bộ quần áo may sẵn phần lỗi thời, quê kệch. Đường phố chật hẹp, qua lại tấp nập vội vã, trên vai ai cũng oằn gánh vác những bọc hàng cồng kềnh. Trong đám đ chen chúc, dẫu mồ hôi ai cũng nhễ nhại, áo dính bết vào , nhưng trên gương mặt họ kh hề hiện lên vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự hăm hở, tràn trề năng lượng.

Dương Niệm Niệm dạo một vòng, lướt mắt qua bao nhiêu cửa hàng quần áo may sẵn, cuối cùng cô nán lại trước một tiệm buôn bán vô cùng sầm uất. Bên trong, ba bốn khách đang hăng hái mặc cả, trả giá với chủ tiệm.

Những này ăn nói khéo léo, nghe qua liền biết là những tay buôn sành sỏi, tiếng tăm trong nghề. Dương Niệm Niệm đứng cạnh đó, lắng tai nghe cuộc ngã giá của họ.

“Này, chất liệu thì bình thường, mà giá cả lại cắt cổ. Kiểu dáng cũng chẳng gì đặc sắc. Nếu kh chúng quen mối, đảm bảo chẳng ai đẩy hàng nh được như vậy.”

“Trời nóng nực thế này, chúng còn chưa kịp uống một ngụm nước, cổ họng khô khốc cả , chẳng còn bụng dạ nào mà so đo mặc cả nữa. Chú xem cái giá này thế nào, kh được thì chúng đành tiệm khác vậy.”

“Các là khách quen, dám giở mánh lới với các ?” Ông chủ tiệm bày ra bộ mặt đau khổ như một nghệ sĩ diễn kịch lão luyện: “Cái giá này thật sự kh bán được. Nếu kiếm được một hào, cũng để các l hàng . Quan trọng là bị lỗ nặng…”

“Giá này là tốt lắm . Chúng cũng kh để chú lỗ vốn đâu.” đàn dẫn đầu dứt khoát, xua tay: “Đi thôi, chúng ta sang tiệm khác xem .”

“Ấy, , , đừng mà, được , được , các cứ l hàng ... Lần này coi như chịu lỗ, ai bảo các là khách quen của chứ… Chà, bà nhà mà hay chuyện bán giá này, thế nào cũng tọng cho một trận tơi bời.”

Gã chủ tiệm này cũng là tay lão luyện nghề. Biểu cảm của cứ làm bộ làm tịch như vừa lỗ sề mất cả trăm cây vàng, vừa lôi bao tải ra để kiểm hàng.

Th chủ nhượng bộ, m tay tiểu thương liền cười ha hả, còn trêu chọc .

“Ông chủ lớn thế này mà cũng sợ vợ ư? Vợ ở nhà kh ưng ý, tìm cô nào hiền lành về mà thay thế .”

Ông chủ đang bận rộn cũng tr thủ đáp lại: “Trong nhà còn bốn năm đứa con thơ nuôi, cũng đã tuổi , còn hơi sức đâu mà nghĩ đến chuyện tào lao nữa.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...