Thập Niên 80: Bị Ép Gả Thay Gặp Quân Nhân Lạnh Lùng Cưng Vợ
Chương 316:
Kiều Cẩm Tịch khẽ cắn môi dưới, phân vân kh biết nên hé lộ cho Dư Thuận chuyện Dương Niệm Niệm đã kết hôn hay kh. Suy nghĩ một lúc, cô vẫn quyết định giữ kín. Nửa tháng lương gia sư năm đồng, đối với cô mà nói, là một sức hấp dẫn kh thể cưỡng lại.
Cô cúi gằm mặt trầm tư, đánh liều hỏi khẽ: "Kh chuyện trái với luật pháp chứ ạ?"
Dư Thuận phì cười một tiếng, "Nhà cũng là d giá, kh thể nào làm chuyện dính dáng đến pháp luật mà tự rước họa vào thân được. Cô yên tâm, kh bắt cô làm gì đâu, thường ngày chỉ cần cô nói đôi lời tốt đẹp về trước mặt cô là được."
Kiều Cẩm Tịch quyết định kh chút do dự: " thể làm được."
Cô thầm nhủ, cứ hợp tác với Dư Thuận để kiếm thêm chút tiền sinh hoạt đã, sau này nếu bắt làm việc gì nghịch với lương tâm thì từ chối c việc này cũng kh muộn.
Đan Đan
Dư Thuận gật gù tỏ vẻ hài lòng: "Đi theo ."
ra hiệu cho Kiều Cẩm Tịch lên xe, dặn dò: "Nhớ kỹ đường sá nhé, sau này tự một , sẽ kh thì giờ để đưa đón cô đâu."
"Vâng, vâng ạ." Kiều Cẩm Tịch lần đầu tiên được ngồi xe hơi con, tay siết chặt vạt áo đến mức run bắn, kh dám nhúc nhích.
Dư Thuận đưa cô ta về nhà, dặn dò giúp việc vài câu rời .
Trịnh Tâm Nguyệt tuy tính tình phóng khoáng nhưng cũng chẳng n cạn, nếu kh đã kh thể thi đỗ vào Kinh Đại. Càng nghĩ, cô càng th ều gì đó kh ổn thỏa.
"Dư học trưởng, với cái Dư Thuận đó quan hệ gì vậy? Hôm qua ta đến trường tuyển về dạy kèm, cứ một mực đòi mời Niệm Niệm, Niệm Niệm kh đồng ý nên mới chuyển sang mời Kiều Cẩm Tịch."
Dương Niệm Niệm sang Dư Toại. Đến cả Trịnh Tâm Nguyệt cũng nhận ra sự bất thường, xem ra lẽ kh cô đã suy nghĩ quá mức, chuyện này nhất định uẩn khúc gì đó.
Dư Toại đang suy nghĩ làm để nhắc nhở Dương Niệm Niệm đừng để rơi vào cạm bẫy của họ thì nghe Trịnh Tâm Nguyệt nói vậy, liền nhân đà nói thẳng: " là họ ."
Khoảng thời gian này, kh th họ động thái gì, còn tưởng bận rộn chuyện kết hôn nên đã quên Dương Niệm Niệm. Kh ngờ, dã tâm của vẫn chưa nguôi. Dư Toại luôn chướng mắt cái lối sống riêng tư lộn xộn của họ , vậy nên, xét về tình hay về lý, cũng nên nhắc nhở cô một tiếng.
" họ ... ta đã để mắt tới, sắp kết hôn."
nói toạc móng heo như vậy, nếu Dương Niệm Niệm vẫn mắc bẫy thì đó là cô ý định riêng, là tự nguyện, cũng chẳng thể can thiệp được nữa. Chỉ những lòng dạ ngay thẳng mới kh bị lừa.
Trịnh Tâm Nguyệt kh hiểu cớ gì mà Dư Toại bỗng dưng lại nói chuyện này. Cô ngây thơ đáp: "Chúng chẳng quen biết gì với họ , ta kết hôn chúng cũng chẳng đến dự tiệc mừng."
Dư Toại: "..."
Nghe vậy, Dương Niệm Niệm hiểu ra ý tứ thâm sâu của Dư Toại. Cô mỉm cười đáp lời: "Tâm Nguyệt nói đùa thôi, đừng để ý. họ kết hôn vẫn còn muộn đ. mới đôi mươi đã yên bề gia thất đây này."
Đáy mắt Dư Toại thoáng hiện lên tia ngỡ ngàng, kh ngờ cô lại kết hôn sớm như vậy, nhưng đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm hẳn. Cả hai ngầm hiểu ý nhau mà chẳng cần nói thêm lời nào về chuyện của Dư Thuận.
Ba đến Th Đại thì một bạn của Dư Toại đã đứng chờ sẵn ở đó. Dư Toại giới thiệu đơn giản: "Hai này là hai cô em khóa dưới của , Dương Niệm Niệm và Trịnh Tâm Nguyệt."
Chẳng đợi ai hỏi, bạn đồng hành của Dư Toại đã tự giới thiệu một cách tự nhiên: " là Nghiêm Minh Hạo."
trai này cao xấp xỉ Dư Toại, đều trên mét tám, vóc dáng vạm vỡ hơn, nước da rám nắng, gương mặt đường hoàng, phúc hậu. ta cũng là dân Kinh Thành chính gốc, nhưng ở vùng ngoại thành, gia cảnh phần kém hơn nhà Dư Toại, nên thường xuyên nhận thêm các bản vẽ thiết kế để đồng ra đồng vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-l-lung-cung-vo/chuong-316.html.]
"Các đã dùng bữa chưa? Đi thôi, dẫn các ra căng-tin của trường ăn."
Dương Niệm Niệm lắc đầu: "Hay là ra ngoài trường ăn . Ở đó ít hơn, tiện cho chúng ta trao đổi c việc."
"Được thôi." Nghiêm Minh Hạo là cởi mở, chẳng hề khách sáo: "Các theo , rẽ sang hướng kia một lát là quán ăn sáng ."
trai vóc dáng cao lớn, bước chân thoăn thoắt, thoắt cái đã bỏ xa Dương Niệm Niệm và Trịnh Tâm Nguyệt ở phía sau. Mãi đến khi Dư Toại nhắc nhở, ta mới hãm tốc độ lại.
"Ngày thường hay chơi bóng rổ, quen nh ."
"Ấy là chân dài, một bước của bằng hai bước của bọn thì còn gì." Trịnh Tâm Nguyệt nói.
Bốn nh chóng tìm đến quán ăn sáng. Họ gọi bốn lồng bánh bao hấp, tám cái bánh bao nhân thịt, bốn bát cháo trắng và một cân quẩy. B nhiêu món vẻ nhiều, nhưng thật ra suýt chút nữa là chẳng đủ no. Dư Toại và Trịnh Tâm Nguyệt đều là những ăn khỏe, còn Nghiêm Minh Hạo thì khỏi nói, một ta đã đánh chén hết một phần ba số đồ ăn.
Sau khi ăn uống no nê, Nghiêm Minh Hạo kh quên mất mục đích chính: "Cô Dương, cô nói cho biết yêu cầu thiết kế và diện tích mảnh đất nhé."
Dư Toại sợ Dương Niệm Niệm còn e ngại, liền nói thêm: "Minh Hạo trước đây đã từng nhận các bản thiết kế , đã nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực này."
Dương Niệm Niệm l ra tờ gi đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ trong túi, đưa cho Nghiêm Minh Hạo: "Mảnh đất rộng một nghìn mét vu. muốn xây một xưởng sản xuất ba tầng. Tầng một dùng làm phân xưởng, tầng ba làm khu nhà ở và căng-tin. Cả tầng một và khu nhà ở đều khu vệ sinh riêng. Ngoài ra, dự định sau này sẽ lắp thêm thang máy, nhờ chừa lại vị trí hố thang giúp. Mọi yêu cầu chi tiết, đã ghi rõ ràng ở đây ."
Cô hiểu rõ làm việc thì nói chuyện tiền bạc rõ ràng trước, nên bổ sung: "Phí thiết kế là năm mươi tệ. Nếu bất kỳ ý kiến gì về chi phí, chúng ta thể bàn bạc lại."
Nghiêm Minh Hạo vừa kinh ngạc với ý tưởng lắp thang máy cho cái nhà xưởng ba tầng, thì lại nghe cô đưa hẳn năm mươi tệ tiền thiết kế. ta ngây ra, kh thốt nên lời.
Mãi một lúc sau mới hoàn hồn trở lại, ta vội vã xua tay: "Kh cần nhiều đến thế đâu, ba mươi tệ là đủ ."
Dương Niệm Niệm cười nhẹ: "Lời đã nói ra thì kh chuyện rút lại đâu. Cứ năm mươi tệ . Biết đâu về sau chúng ta còn nhiều cơ hội hợp tác nữa."
Dương Niệm Niệm thầm nghĩ, Nghiêm Minh Hạo nghe cô đưa ra yêu cầu mà kh hề lộ vẻ băn khoăn hay khó xử nào, ều đó cho th ta năng lực thật sự. Một tài giỏi như vậy, sau này ra xã hội, dù bỏ tiền ra cũng chưa chắc đã dễ dàng mời được. Hiện tại cô hào phóng một chút, dù sau này kh cần đến ta, thêm một mối quan hệ như thế này cũng kh là chuyện tồi.
Nghiêm Minh Hạo thì trong lòng thầm tán thưởng: Cô gái này thật khiến ta ấn tượng! Đặc biệt là đôi mắt trong suốt, sáng lấp lánh như những vì trên trời. Nụ cười của cô càng khiến cô trở nên xinh đẹp động lòng !
Nghiêm Minh Hạo chút ngượng ngùng, vội vàng dời ánh mắt . ta cũng hiểu ra rằng Dương Niệm Niệm là tiền, kh để ý đến số tiền năm mươi tệ này. ta cũng kh khách sáo nữa: "Thế cô cần gấp kh? e là sẽ mất nửa tháng, như vậy làm trễ nải c việc của cô kh?"
Dương Niệm Niệm lắc đầu: " kh vội."
"Vậy được. Chờ thiết kế xong, sẽ gửi bản vẽ cho cô." Nghiêm Minh Hạo hỏi thêm vài chi tiết, Dương Niệm Niệm đều nghiêm túc trả lời.
Dư Toại đứng bên cạnh lặng lẽ lắng nghe cuộc trò chuyện của hai . Trong lòng cũng kinh ngạc kh kém gì Nghiêm Minh Hạo. kh ngờ Dương Niệm Niệm còn trẻ như vậy mà làm việc đã lão luyện đến thế. Cái cách tiến thoái chừng mực, khả năng đối đáp th minh sắc sảo này, nếu kh là đã lăn lộn trong xã hội ngót nghét chục năm trời thì khó lòng mà được.
tò mò kh biết gia đình Dương Niệm Niệm làm nghề gì, cô ăn mặc giản dị mà lại tiềm lực đến vậy. Dư Toại hiểu rằng hỏi những chuyện này sẽ bất lịch sự, nên im lặng kh hỏi thêm. lẳng lặng đứng dậy th toán tiền bữa sáng.
Dương Niệm Niệm và Nghiêm Minh Hạo nói chuyện hợp ý nhau. Khi chuẩn bị tính tiền, cô mới phát hiện Dư Toại đã trả xong từ lúc nào.
"Học trưởng Dư, đã giúp việc lớn như vậy, lại để mời bữa này nữa chứ? Tiền ăn hết bao nhiêu? gửi lại ."
"Kh cần đâu, giúp Minh Hạo giới thiệu được mối làm ăn lớn thế này, sau này nhất định sẽ mời ăn cơm xả láng." Dư Toại nói một cách thản nhiên, chẳng hề để tâm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.