Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Bị Ép Gả Thay Gặp Quân Nhân Lạnh Lùng Cưng Vợ

Chương 33:

Chương trước Chương sau

“Mười lăm đồng một chiếc quần cũng chẳng là xoàng xĩnh gì, chỉ e chất lượng đúng với cái giá đó chăng.” Hai ngày nay Vu Hồng Lệ đang định sắm một chiếc quần để mặc, nghe vậy cô ta chút động lòng.

“Ngày thường th bà th minh sáng dạ lắm mà, bữa nay lại hồ đồ thế kia?”

Diệp Mỹ Tĩnh bĩu môi, dùng giọng khích bác: “ dám chắc, Dương Niệm Niệm ăn chênh lệch ở trong đó. Chứ kh thì lại lòng tốt giúp các bà l quần về giúp?”

Vốn dĩ Vu Hồng Lệ kh nghĩ theo hướng này, nhưng được Diệp Mỹ Tĩnh nhắc nhở, cô ta lập tức sinh nghi. Vu Hồng Lệ tỏ vẻ hoài nghi, cân nhắc: “ nghe nói th nó ra vào thành buôn bán quần áo, chẳng biết thực hư thế nào.”

Diệp Mỹ Tĩnh trợn mắt: “Việc ở thành phố dễ kiếm đến thế ư? Trước kia cũng tìm đ thôi, kết quả thế nào thì cô chẳng biết đ thôi?”

Đã kh chăm chỉ thì làm mà tìm được việc? Trước kia Diệp Mỹ Tĩnh tìm việc trong thành, ta ngỏ ý cho làm rửa bát, bưng bê, việc vặt trong quán ăn thì cô ta kh ưng, cho đó là c việc của kẻ làm mướn, hầu hạ. Kh nghề, lại chẳng ai giới thiệu, việc tìm được thì cô ta chê bẩn, chê mệt.

Nói trắng ra, là lười biếng.

Vu Hồng Lệ thầm nghĩ vậy, song ngoài miệng chẳng hé răng nửa lời. Cô ta buồn bực: “Cô nói thật là nó ăn lời chênh lệch kh? Nếu chuyện này mà bị ph phui ra, về sau nó còn mặt mũi nào mà đặt chân tới khu gia đình lính này nữa? Chẳng Lục đoàn trưởng cũng vì nó mà mất hết thể diện ư?”

“Nó mà dám ăn lời chênh lệch, thì khác gì đầu cơ trục lợi?” Diệp Mỹ Tĩnh khinh bỉ.

“Giờ đây đã cải cách mở cửa, chuyện này gọi là làm kinh tế, kh còn là đầu cơ trục lợi nữa đâu.” Vu Hồng Lệ cũng kh ưa Dương Niệm Niệm, nhưng đạo lý lớn bà ta vẫn hiểu.

“Dù kh đầu cơ trục lợi, thì nó kiếm tiền bất chính như thế cũng chẳng lối. Tiền của m lính mà cũng dám ăn chặn, kh sợ trời phạt hay ?” Mắt Diệp Mỹ Tĩnh chợt lóe lên tia sáng r mãnh: “Ngày mai sẽ vào thành, hừ, sẽ xem thử.

Chỉ cần cô ta mua được quần rẻ hơn Dương Niệm Niệm là thể chứng minh con nhỏ đó kiếm chác từ m bà quân tẩu.

Đến lúc đó, xem Dương Niệm Niệm còn mặt mũi nào mà ở lại khu gia đình lính nữa.

Vu Hồng Lệ vốn là kẻ thích hóng chuyện, th gặp họa thì trong lòng vui như mở cờ, thầm nghĩ, màn chó cắn chó này phen này nhất định gay cấn lắm đây.

Đáng lẽ chỉ mất nửa tiếng để gieo hạt vào mảnh vườn rau, vậy mà chuyện mua bán quần áo mà cô ta làm mất tới hơn một tiếng đồng hồ mới xong việc ở ngoài sân.

Dương Niệm Niệm vừa về đến nhà, lại thêm hai khác tới hỏi mua quần, nhận tiền và hứa sẽ mang quần về giúp họ vào ngày mai.

Th buôn bán trôi chảy, Vương Phượng Kiều vui vẻ trong lòng: “Niệm Niệm, em chưa chính thức làm ăn mà đã vài đơn . Về sau mỗi ngày bán được một, hai chiếc quần, tiền kiếm được mỗi tháng chắc c còn hơn cả khoản phụ cấp của Lục đoàn trưởng chứ.”

Dương Niệm Niệm cũng th vui, tuy kh quá tr mong vào khoản lời từ vài cái quần này, nhưng ít nhất cũng đã chứng minh được quần đạp gót đích thị là mặt hàng thị trường. Quả đúng là trời kh phụ lòng.

“Chị Vương, em muốn bàn với chị chuyện này.”

“Chị em thì gì mà khách sáo, chuyện gì em cứ trải lòng .” Vương Phượng Kiều cười.

“Em vào thành bán quần áo, giữa trưa chắc c kh thời gian nấu cơm cho An An. Về sau, buổi trưa thằng bé thể sang ăn bữa trưa bên nhà chị được chăng? Em sẽ gửi mười đồng tiền ăn mỗi tháng, coi như tiền bồi dưỡng thêm cho chị.”

“Chị cứ tưởng chuyện gì ghê gớm lắm.” Vương Phượng Kiều cười ha hả: “Nhà chị tuy túng thiếu, nhưng chẳng đến mức kh lo nổi cho An An một bát cơm. Em nhắc tới tiền bạc làm gì, khách sáo quá đỗi.”

An An là con trai liệt sĩ, thân phận đặc biệt, chút tình đều sẽ chăm sóc thằng bé hơn một chút.

Dương Niệm Niệm cười tít mắt, tinh quái nói: “Em kiếm tiền, để nó ăn cơm nhà chị mà kh gửi chi phí sinh hoạt, về sẽ mắng em mất.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-l-lung-cung-vo/chuong-33.html.]

Vương Phượng Kiều kh kh biết tính tình của Lục Thời Thâm, vả lại ều kiện gia đình cũng chỉ ở mức bình thường, nuôi thêm một đứa trẻ nữa cũng chút áp lực. ều bản thân cô lại kh thích chiếm lợi, nên cô nói “Cũng chẳng cần nhiều tiền đến vậy, một đứa trẻ ăn kh hết bao nhiêu, mỗi tháng em gửi hai đồng là được .”

Dương Niệm Niệm thân thiết nắm l tay Vương Phượng Kiều, cười tươi rói: “Chị Vương, em cũng kh giấu chị, quần này mang vào thành bán được hai mươi đồng một cái. Một ngày chỉ cần bán một cái thôi, số tiền kiếm được cũng chẳng ít ỏi gì. Em gửi chị một ít coi như tiền bồi dưỡng thêm cho m đứa nhỏ. Nếu chị còn từ chối, em sẽ giận thật đ nhé.”

Dương Niệm Niệm đã nói vậy, Vương Phượng Kiều nếu còn chối từ thì vẻ khách sáo quá, vả lại chị cũng là xởi lởi nên chẳng khước từ nữa.

Bữa tối, Dương Niệm Niệm luộc vài quả trứng gà. An An m quả trứng gà, đôi mắt sáng rực. Th đồ ăn ngon bày trước mắt, thằng bé như được tiếp thêm dũng khí, mạnh dạn hỏi: “Thím, thím luộc nhiều trứng gà thế làm gì ạ?”

Dương Niệm Niệm l cái bát, đựng sáu quả trứng gà: “Con mang sang nhà thím Vương, về ăn cơm. Tối nay ăn xong thì ngủ sớm , mai thím đưa con vào thành chơi nhé.”

An An ngoài lần xe lửa đến đây ra, chưa từng vào thành bao giờ, nghe Dương Niệm Niệm nói muốn đưa , thằng bé vui đến nỗi reo hò ầm ĩ.

“A, ngày mai được vào thành chơi !”

Ôm bát trứng gà, thằng bé nhảy chân sáo ra sân, Dương Niệm Niệm đứng ở cửa gọi theo: “Con chậm thôi, coi chừng làm vỡ trứng gà bây giờ.”

An An lúc này nào còn nghe được Dương Niệm Niệm nói gì nữa. Thằng bé ước gì cả khu gia đình lính ai cũng biết chuyện nó sắp được vào thành chơi. M đứa bạn cùng làng với nó chưa đứa nào từng được đặt chân vào thành, nên khi biết nó sắp mẹ kế, đứa nào cũng ra chiều ghen tị. những cả đời còn chưa từng một lần được vào thành đâu đ.

Cầm quả trứng gà trên tay, An An lập tức chạy tìm Tôn Binh Binh đang chơi ở sân trước. Nó hớn hở khoe chuyện ngày mai sẽ được theo thím vào thành phố, quả nhiên th ánh mắt Tôn Binh Binh tràn đầy ngưỡng mộ.

“Mẹ kế của mày thật là tốt bụng quá ! Khác hẳn với m bà mẹ kế độc ác trong phim ảnh. Ngay cả bố mẹ tao cũng chẳng m khi đưa tao vào thành phố, cứ bảo là vào thành vừa tốn tiền lại tốn c.”

Giờ biết làm ?

Thằng bé chỉ muốn xin bố đổi mẹ kế.

Ước gì được một bà mẹ kế giống nhà An An.

Tâm tư trẻ con vốn đơn thuần, cảm xúc lại hiện rõ rành rành trên khuôn mặt. An An cười tít mắt: “Thím kh xấu xa như mẹ mày nói đâu, thím chưa bao giờ bắt nạt tao cả.”

“Cái miệng mày toe toét như dây giày bung chỉ thế kia, gì mà vui sướng đến vậy?” Diệp Mỹ Tĩnh từ nhà Vu Hồng Lệ bước ra, tr th An An cười tớn tở, cô ta bỗng th gai mắt.

“Mẹ kế nó bảo ngày mai sẽ đưa nó vào thành chơi ạ.” Tôn Binh Binh mồm năm miệng mười đáp lời.

“Hứ, mẹ kế của nó đưa mày vào thành, mày cũng dám à? Kh sợ cô ta bán mày ?” Diệp Mỹ Tĩnh chua ngoa nói bóng gió một câu bỏ , để lại hai đứa trẻ đang ngờ vực. Bọn nhỏ nghe th lại tin là thật.

Đan Đan

Tôn Binh Binh thêm mắm thêm muối: “M bà mẹ kế trong phim độc ác thế đ. Bà ta chắc c muốn thừa lúc bố mày kh ở nhà, bán mày , lại sinh thêm m đứa nữa cho riêng bà ta!”

“Binh Binh, về ăn cơm!”

Vu Hồng Lệ đứng ở cửa gào lên một tiếng, Tôn Binh Binh vội chạy về nhà, còn An An thì đứng sững lại, nước mắt lưng tròng.

Nó đã biết ngay là Dương Niệm Niệm kh lòng tốt đến vậy. Hóa ra là muốn bán nó thật.

Bố kh nhà, ai thể cứu nó bây giờ đây?

Lẽ ra nó ngoan ngoãn hơn, kh nên đối nghịch với Dương Niệm Niệm. Giờ thì hay , bà ta muốn thừa dịp bố vắng nhà, bán nó cho bọn buôn .

Biết thế, nó thà ở lại trong thôn còn hơn.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...