Thập Niên 80: Bị Ép Gả Thay Gặp Quân Nhân Lạnh Lùng Cưng Vợ
Chương 393:
Cù Hướng Hữu càng thêm tin tưởng rằng kh nhận c nhân kia là quyết định đúng đắn. giải thích với Dương Niệm Niệm: “Nhân phẩm ta kh ra , nếu nhận vào, chỉ e sẽ rước thêm phiền phức cho xưởng.”
Dương Niệm Niệm hoàn toàn tán thành: “ cũng th nhân phẩm ta vẻ chẳng ổn chút nào.”
Tiếng máy móc trong xưởng khá ồn ào, Cù Hướng Hữu bèn dẫn Dương Niệm Niệm lên văn phòng ở tầng ba.
Hoàng Ngọc nh nhẹn, đã chuẩn bị sẵn hai cốc nước sôi để nguội mang lên văn phòng cho họ.
Dương Niệm Niệm nâng cốc lên nhấp một ngụm, nói với giọng ệu thong thả: “Sư phụ Cù, đã mua khu trại chăn heo ở phía nam , định cải tạo lại để làm khu ký túc xá cho c nhân. Ông th thế nào?”
Cù Hướng Hữu cứ ngỡ cô sẽ mua m căn nhà nhỏ hoặc thuê phòng trọ, nào ngờ cô lại mạnh tay mua đất để xây hẳn một khu ký túc xá. trầm ngâm một lát, đặt vào vị trí của Dương Niệm Niệm để suy xét: “Như vậy liệu đầu tư quá lớn kh?”
Dương Niệm Niệm gật đầu, nghiêm túc đáp: “Đúng là kh con số nhỏ, nhưng đã cân nhắc kỹ càng . Nếu mua hoặc thuê nhà thì môi trường sống chắc c sẽ kh tốt. Giờ chúng ta thể xây dựng theo ý , tạo ra một kh gian sống tốt hơn. C nhân ở n thôn cũng thể đón vợ con lên sống cùng. ta vất vả kiếm tiền ở ngoài, kh đều là vì gia đình ? Nếu nhà kh ở cạnh nhau, e rằng lâu dần sẽ nảy sinh kh ít vấn đề.”
Cù Hướng Hữu hiểu rõ những “vấn đề” mà cô kh tiện nói ra. Thời buổi này, con bề ngoài vẻ giữ nếp, mực thước là vậy, nhưng những chuyện khuất tất làm sau lưng lại chẳng hề ít hơn những gì ta tưởng tượng về mai sau.
ngẫm nghĩ kỹ lưỡng hơn nói: “Nếu c nhân đón cả gia đình đến ở, số phòng sử dụng sẽ nhiều hơn gấp đôi đ.” mong Dương Niệm Niệm suy xét cho thật kỹ càng.
Dương Niệm Niệm đã sớm tính toán đến ểm này: “ định xây toàn bộ khu ký túc xá thành những căn hộ khép kín nhà vệ sinh riêng. Căn cứ vào số thành viên trong gia đình và thâm niên c tác của c nhân để phân chia phòng lớn nhỏ.”
“Ví dụ như, mới vào làm chưa đủ nửa năm thì ở phòng đôi. Đủ nửa năm thể xin ở phòng vợ chồng. Đủ một năm thể xin căn hộ hai phòng ngủ, một phòng khách. Đủ ba năm thì xin căn ba phòng ngủ, một phòng khách. Theo , phương án này hợp lý kh ạ?”
Mảnh đất hai nghìn mét vu thể xây hai tòa nhà. Một tòa làm ký túc xá, tòa còn lại thể cho thuê, tầng một làm mặt tiền kinh do. Giấc mộng của một “bà chủ cho thuê” của cô chợt hóa hiện thực hơn bao giờ hết.
Trong mắt Cù Hướng Hữu, Dương Niệm Niệm làm mọi thứ đều vì muốn c nhân ăn no ở tốt, mới bỏ tiền xây nhà ăn và ký túc xá.
Ở nhà máy Thịnh Lợi nhiều năm, Cù Hướng Hữu đã chứng kiến đủ những ều khuất tất, đen tối trong lòng . Giờ gặp được một bà chủ tốt như vậy, thực lòng vui cho những em c nhân. gật đầu: “Được chứ! Một bà chủ biết nghĩ cho c nhân như em thật hiếm . nhất định sẽ dẫn dắt mọi chăm chỉ làm việc, sớm thu hồi lại vốn đầu tư vào khu ký túc xá này.”
Dương Niệm Niệm kh ngờ Cù Hướng Hữu lại phần hiểu sai ý cô, còn khen ngợi cô kh tiếc lời. Cô cười xòa, giả vờ nghiêm túc nói: “Chỉ mong mọi đừng chê nơi này từng là trại chăn heo là được .”
Cù Hướng Hữu cười lớn: “Nhà mới xây đàng hoàng, sạch sẽ, chứ ở ngay trong chuồng heo đâu. C nhân sẽ kh để ý đâu. Giờ đất đã mua, kế hoạch đã xác định, lát nữa sẽ th báo tin vui này cho em c nhân.”
Đan Đan
Dương Niệm Niệm vừa về đã bắt tay vào chuyện ký túc xá, đây đúng là thời cơ tốt để được lòng c nhân.
Kh thể kh nói, Cù Hướng Hữu là luôn suy tính thấu đáo cho Dương Niệm Niệm. Hai trò chuyện một lát thì c nhân gọi Cù Hướng Hữu xuống xưởng.
Dương Niệm Niệm kiểm tra lại sổ sách, phát hiện tiền lương của c nhân và xưởng trưởng Cù đều đã được chi trả, nhưng khoản năm phần trăm (5%) lợi nhuận đáng lẽ dành cho Cù Hướng Hữu lại chưa hề được tính. Ắt hẳn xưởng trưởng Cù chưa từng đề cập chuyện này với Hoàng Ngọc, bởi trong sổ sách của Hoàng Ngọc cũng chẳng th ghi chép khoản này.
"Hoàng Ngọc, cô vào đây một chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-l-lung-cung-vo/chuong-393.html.]
" chuyện gì vậy, bà chủ?" Hoàng Ngọc đẩy cửa bước vào.
Dương Niệm Niệm nhẹ nhàng dặn dò: "Các đơn hàng của xưởng, chỉ cần là do xưởng trưởng Cù tìm được, kh do khách tự tìm tới, đều được chiết khấu năm phần trăm (5%) lợi nhuận cho xưởng trưởng Cù."
"Cứ đơn hàng nào đã được th toán, khoản chiết khấu đó sẽ được chi trả cùng với tiền lương hàng tháng của . Cô tính toán lại những đơn hàng đã th toán , chia khoản tiền này cùng với tiền lương của xưởng trưởng Cù luôn."
Hoàng Ngọc chút giật , cẩn thận hỏi lại: "Bà chủ, trước đây xưởng trưởng Cù đã mang về hai đơn hàng, tuy giá trị kh lớn nhưng hiện tại hàng tháng hai đơn vị đó đều đặt hàng với xưởng. Khoản chiết khấu này chỉ tính cho hai đơn hàng đầu tiên thôi, hay là tất cả các đơn hàng về sau của họ cũng đều được tính?"
Cô dừng một chút, bổ sung: "Nếu tất cả đều tính, thể khoản chiết khấu đó còn vượt quá cả tiền lương của xưởng trưởng Cù chứ."
Kh Hoàng Ngọc ý kiến gì, mà vì số tiền kh nhỏ, cô cần hỏi cho rõ, tránh sau này bà chủ đối chiếu sổ sách lại phát hiện vấn đề, tìm cô làm khó.
Dương Niệm Niệm kh chút do dự trả lời: "Toàn bộ đều tính."
Ngành c nghiệp đúc khuôn lợi nhuận béo bở. Đã nói chiết khấu thì giữ lời hứa. Cả nhà máy đều nhờ Cù sư phụ vận hành, nếu làm bà chủ mà kh tầm , chỉ chăm chăm vào chút lợi nhỏ, thì thể làm nên việc lớn?
Lợi ích mà Cù Hướng Hữu mang lại cho xưởng còn nhiều hơn số tiền chiết khấu kia. Chính cô đã đề xuất khoản này, kh thể giả câm giả ếc mà khiến Cù sư phụ nản lòng.
Trong lòng Hoàng Ngọc chút chấn động, kh ngờ Dương Niệm Niệm còn trẻ mà tầm lại rộng lớn đến vậy. Làm việc cho một bà chủ tầm như vậy, cô thực sự cảm th vô cùng vinh dự.
Dương Niệm Niệm th rõ sự thay đổi trên nét mặt Hoàng Ngọc. Đột nhiên cô nghĩ đến ều gì đó, dò hỏi: " mua một mảnh đất, định xây một khu ký túc xá, đến mùa xuân năm tới là thể dọn vào ở được . C nhân thể mang nhà đến ở, cô cũng thể đón con gái đến sống cùng."
Hai mắt Hoàng Ngọc sáng rực, giọng nói kh tự chủ được mà cao vút: "Thật sự thể đón con đến ở ạ?"
Dương Niệm Niệm th cô kích động như vậy, đoán được hoàn cảnh của Hoàng Ngọc, gật đầu: " thể."
Chồng qua đời, Hoàng Ngọc một đưa con gái về ở với bố mẹ đẻ, dù bố mẹ tốt đến đâu thì chắc c cũng nhiều bất tiện, đặc biệt là khi trong nhà trai và chị dâu.
Hoàng Ngọc mừng như ên, hốc mắt hơi ửng đỏ: "Cảm ơn bà chủ! Con gái hiểu chuyện, sẽ kh gây phiền phức cho xưởng đâu ạ."
Đúng như Dương Niệm Niệm phỏng đoán. Bố mẹ Hoàng Ngọc tuy thương cô nhưng trong nhà còn trai và chị dâu, sống chung lâu ngày khó tránh khỏi những xích mích. Nhất là bọn trẻ con ở cạnh nhau sẽ hay cãi nhau, sinh hoạt thì va chạm. Cô luôn khuyên con gái nhường nhịn các cháu, nhưng trong lòng lại xót con.
Hai bà chị dâu thì luôn khuyên cô tìm một tấm chồng khác, nhưng cô kh muốn, chỉ biết im lặng nghe những lời mỉa mai của họ. Để kh làm ảnh hưởng đến tình cảm em, cô cũng chưa bao giờ than phiền với bố mẹ và trai. Mọi ấm ức đều tự giấu trong lòng.
Nếu thể dọn ra ngoài sống cùng con gái, thì còn gì tốt hơn nữa.
Dương Niệm Niệm thấu nhưng kh nói ra. Cô đưa sổ sách cho Hoàng Ngọc: "Cô tính toán khoản chiết khấu của xưởng trưởng Cù ! đến bệnh viện thăm một bạn."
Hoàng Ngọc nh chóng ều chỉnh lại cảm xúc, cầm sổ sách ra khỏi văn phòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.