Thập Niên 80: Bị Ép Gả Thay Gặp Quân Nhân Lạnh Lùng Cưng Vợ
Chương 41:
Niệm Niệm nào ngờ, chỉ sau m buổi mở quầy hàng, cô đã thêm một vài mối khách quen.
Vừa mới đặt chân tới trung tâm thành phố cùng An An, chưa kịp mở tấm bạt bày hàng, một bà cô đã nhiệt tình dắt theo ba bốn bà khác trạc tuổi tới. Bà ta chỉ thẳng vào Niệm Niệm, hồ hởi giới thiệu: “Chính là chỗ này mà mua này, m bà xem cô mặc kìa, đẹp quá sức luôn!”
Trong số những bà cô cùng, một bà để mắt ngay đến chiếc áo ca rô đỏ mà cô đang khoác trên .
“Này cô gái, cái áo ca rô này cô mua ở đâu mà tr vừa đẹp vừa lạ mắt vậy? Con gái ngày mai dạm hỏi, muốn sắm cho nó một chiếc để diện.”
Mắt Niệm Niệm sáng bừng, cô cúi ngay xuống l chiếc áo ca rô đỏ ra, niềm nở đáp: “Chỗ cháu bán sẵn đây ạ! Con gái bác dáng mập hay ốm, mặc cỡ nào thì vừa ạ?”
Dáng Niệm Niệm vốn đã cân đối, ngũ quan lại tinh xảo, mặc chiếc áo ca rô đỏ với chiếc quần ôm sát , tr vừa gọn gàng lại vừa duyên. Nhờ thế mà ngoài vào, trang phục lại càng thêm phần đẹp mắt, dễ bán nhiều.
Chỉ trong một buổi sáng, 9 chiếc áo ca rô và 19 chiếc quần ôm sát đã bán sạch. Cô đang cúi đầu thu dọn quầy hàng thì một đôi chân rắn rỏi, đôi giày bộ đội quen thuộc, dừng lại ngay trước mặt. Ngẩng đầu lên, cô th một mặc bộ quân phục màu x ô liu chỉnh tề.
“Phó đoàn trưởng Tần, đồng chí lại mặt ở đây vậy ạ?”
Hôm nay Niệm Niệm ăn vận khéo, lại thêm vẻ đẹp sẵn của , tr cô càng thêm phần tươi tắn. Đôi mắt long l như biết nói khiến Tần Ngạo Nam hơi chút bối rối, kh dám thẳng vào. ta vội giải thích: “ lên đây xử lý chút c chuyện, tiện thể ghé thăm m em nhà Khương Dương, vừa hay ngang qua đây. Lần trước cô hỏi về chỗ l sỉ, nào ngờ cô lại mạnh dạn ra đây bày hàng thật đ.”
“An An giờ cũng đã lớn , chẳng cần chăm bẵm từng li từng tí nữa. Ở nhà trong khu tập thể rảnh rỗi cũng đ.â.m ra sốt ruột, nên muốn tìm một việc gì đó để làm cho khuây khỏa cái bụng.”
Dương Niệm Niệm nửa đùa nửa thật, đoạn hạ giọng dặn dò: “Phó đoàn trưởng Tần, đồng chí giữ kín chuyện này trong đơn vị nhé. Kẻo ta lại nói đầu cơ, trục lợi, thừa cơ làm khó dễ.”
Tần Ngạo Nam gật đầu, ôn tồn trấn an cô: “Giờ Nhà nước ủng hộ kinh tế hộ gia đình, kh còn gọi là đầu cơ trục lợi nữa đâu cô.”
“Đồng chí quả là thấu tình đạt lý!”
Dương Niệm Niệm vội vã xun xoe, nh nhẹn thu dọn đồ đạc dắt tay An An nói: “Vậy thôi, cũng định tiện đường ghé thăm em Khương Dương đây.”
Đan Đan
Ánh mắt Tần Ngạo Nam đổ dồn vào An An, dường như muốn hỏi ều gì đó, nhưng lại thôi. Cuối cùng, vẫn cất lời hỏi: “Đây là con trai của Đoàn trưởng Lục đúng kh?”
Dương Niệm Niệm gật đầu, đáp: “Đúng vậy, thằng bé tên An An.” cô quay sang dặn dò An An: “Gọi chú Tần con.”
“Chú Tần ạ,” An An ngoan ngoãn lễ phép gọi một tiếng.
Tần Ngạo Nam gật đầu, thật lòng khen ngợi: “Cô chăm sóc thằng bé chu đáo quá.”
Dương Niệm Niệm bật cười: “ mới chăm sóc nó được m ngày thôi, là Thời Thâm chăm sóc thằng bé tốt đ chứ.”
Cô một tay dắt An An, một tay xách chiếc túi vải. Tần Ngạo Nam muốn cầm giúp nhưng trước mặt cô, lại chút e dè, kh biết mở lời thế nào. Cho đến tận khi đến bệnh viện, vẫn chưa nói được câu nào.
Gần bệnh viện một quán ăn nhỏ, cả ba chưa dùng bữa trưa nên Tần Ngạo Nam đã mua một ít đồ hộp mà đã chuẩn bị sẵn.
Khi Khương Duyệt Duyệt th Dương Niệm Niệm và An An, cô bé reo lên mừng rỡ: “Chú Tần, chị xinh đẹp, An An!”
Khóe miệng Tần Ngạo Nam giật giật, lúng túng đính chính: “Gọi sai vai vế .”
Dương Niệm Niệm và cùng thế hệ, An An lại là con trai của Đoàn trưởng Lục Thời Thâm. Nếu theo cách gọi của Duyệt Duyệt, Dương Niệm Niệm và An An hóa ra lại cùng vai, nghe thật là kỳ lạ.
Dương Niệm Niệm vội vàng xua tay: “Kh cả, cứ gọi như vậy . Nếu cô bé gọi là thím, thì Khương Dương chẳng cũng gọi là thím ? kh muốn một cháu to xác như thế này đâu!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-l-lung-cung-vo/chuong-41.html.]
Th Dương Niệm Niệm chẳng để tâm, Tần Ngạo Nam cũng kh nói thêm gì, đặt số đồ ăn đã mua lên tủ đầu giường nói: “Ăn cơm trước đã.”
Bọn trẻ con thân thiết với nhau nh chóng. An An và Duyệt Duyệt đã trở thành bạn thân. An An thò tay vào túi áo lục lọi, l ra hai quả trứng gà luộc, chia cho Khương Dương và Duyệt Duyệt mỗi một quả. bé còn áy náy nói với Tần Ngạo Nam: “Cháu xin lỗi chú Tần, cháu kh biết chú đến nên kh mang theo phần của chú.”
Tần Ngạo Nam chưa từng gần gũi với trẻ con, hơi ngượng ngùng đáp lời: “Kh đâu, chú kh thích ăn trứng gà.”
Những năm này, cuộc sống còn khó khăn, ai n đều gầy yếu thiếu chất. Khương Duyệt Duyệt ăn khỏe gần bằng Dương Niệm Niệm. Còn Khương Dương thì ăn nhiều nhất, hầu như mọi thức ăn đều được ta chén sạch. Thậm chí Dương Niệm Niệm còn tự hỏi liệu Tần Ngạo Nam no bụng hay kh.
May mà ở trong quân đội, các chiến sĩ được ăn uống khá đầy đủ nên một bữa cơm đơn giản như vậy, đối với Tần Ngạo Nam cũng kh ảnh hưởng gì.
Tần Ngạo Nam lái xe đến nên Dương Niệm Niệm thể nhờ xe chở An An về.
Trên đường , Dương Niệm Niệm tính nhẩm lại. Hôm nay cô bán được 9 chiếc áo ca rô và 19 chiếc quần ôm sát. Áo ca rô bán với giá 17 đồng một chiếc, mỗi chiếc lời 13 đồng. Quần ôm bán với giá 19 đồng, mỗi chiếc lời 14 đồng. Trừ chiếc áo cô đang mặc và 9 đồng tiền c từ chị dâu, tổng thu nhập của cô hôm nay là 392 đồng.
Tiền vốn cộng thêm số tiền kiếm được trong hai ngày nay, giờ cô đã 776 đồng.
Chỉ trong hai ngày, tiền dành dụm của Dương Niệm Niệm đã tăng lên gấp m lần. Cứ đà này, thu nhập một tháng của cô khi còn bằng cả m năm tiền phụ cấp của Đoàn trưởng Lục Thời Thâm.
Hèn chi ta vẫn thường nói những năm này khắp nơi đều là vàng, đúng là quý hơn vàng ròng nhiều phần.
Nhưng ngày nào cũng mang vác hàng hóa lại như thế này quả thực kh tiện chút nào. Cô nghĩ, đợi khi kiếm thêm chút tiền nữa, cô sẽ mua một chiếc xe ba bánh đạp để tiện chuyên chở.
Th Dương Niệm Niệm còn đang mải mê suy nghĩ, Tần Ngạo Nam đã lái xe thẳng vào sân khu gia đình, nhắc nhở: “Đến .”
“À, đến ? Cảm ơn đồng chí nhé.”
Dương Niệm Niệm hoàn hồn tỉnh táo lại, ra ngoài thì th Tần Ngạo Nam đã đỗ xe ngay trước cổng khu nhà. Bên trong, m bà vợ lính đang xúm xít tò mò về phía họ, thậm chí còn ra gần chiếc xe.
Tần Ngạo Nam vẫn còn độc thân, chưa từng ở khu gia đình nên nhiều bà vợ lính ở đây kh hề biết mặt . Ai n đều tò mò kh biết nào lại đưa Dương Niệm Niệm về nhà.
Khi Dương Niệm Niệm bước vào sân, vài đã vây qu hỏi dồn: “Niệm Niệm này, lính đưa cô về là ai vậy?”
“Là phó đoàn trưởng Tần. gặp đồng chí trên đường nên chỉ tiện nhờ xe về thôi.” Dương Niệm Niệm thản nhiên giải thích.
“Ôi, phó đoàn trưởng Tần tốt bụng quá chừng! ở khu gia đình lâu như vậy mà chưa từng th lính tráng nào lái xe đưa một quân tẩu khác về tận cổng thế này đâu.”
Nghe th giọng nói chút mỉa mai, Dương Niệm Niệm cũng kh hề ý định nín nhịn, cô cười đáp: “Chị cứ chờ đến khi chị cũng là vợ đoàn trưởng , kh chỉ th đâu, mà còn được đích thân trải nghiệm nữa cơ đ.”
Quân tẩu kia á khẩu, sắc mặt trở nên khó coi tr th. Ai bảo chồng cô ta chỉ là lính quèn, còn chồng ta lại là đoàn trưởng cơ chứ.
Đợi khi Dương Niệm Niệm xa, bà cô ta bĩu môi lầm bầm: “Làm làm mẩy vậy? Chẳng qua là vợ của đoàn trưởng thôi mà, làm như ta đây oai lắm vậy.”
Một khác xen vào nói: “ cô ta xem, làm chưa được m bữa mà đã ăn diện kiểu tân nương vậy. Đoàn trưởng Lục mà biết thì chắc chẳng còn tâm trí đâu mà làm nhiệm vụ nữa.”
“Cũng chẳng biết làm việc gì mà chưa đến m giờ đã về .”
“Một như cô ta mà ở làng , ta đã xì xầm cho thủng tai , nhà nào lại để vợ tự tiện chưng diện cả ngày như thế chứ.”
Ngoài Diệp Mỹ Tĩnh, những quân tẩu khác trong khu đều đã vài đứa con. Cuộc sống của họ dựa hoàn toàn vào số tiền lương, phụ cấp ít ỏi của chồng, lại còn tằn tiện gửi về quê nên cuộc sống khá eo hẹp. Mặc dù tuổi tác kh chênh nhau là bao, nhưng cuộc sống lại khác nhau một trời một vực, thử hỏi làm họ kh ghen tị cho được? Hơn nữa, cả ngày rỗi việc kh gì làm, nên chỉ cần th chút chuyện gì cũng xúm lại tám chuyện, bàn tán.
Chẳng hạn như khi th An An chạy ra ngoài chơi, m bà tám chuyện lại bắt đầu xấn tới gạ gẫm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.