Thập Niên 80: Bị Ép Gả Thay Gặp Quân Nhân Lạnh Lùng Cưng Vợ
Chương 449:
Trịnh Tâm Nguyệt kh để ý đến cảm xúc bất thường của Tần Ngạo Nam, vẫn vô tư đáp lời :
"Đúng là tốt. Tiêu Ngũ đã giúp Niệm Niệm nhiều."
Nhớ đến Dư học trưởng cũng hỗ trợ, cô tiếp tục khen ngợi: "Còn Dư học trưởng nữa, cũng là tốt. Ở trường, và Niệm Niệm thân thiết nhất với hai họ. việc gì cần giúp đỡ, họ đều tận tình hết lòng. Lần trước Niệm Niệm mua tủ quần áo, chính là Tiêu Ngũ gọi bạn cùng phòng đến giúp. Em và Niệm Niệm mỗi mua tặng một đôi giày vải, cảm động lắm."
Tần Ngạo Nam th Trịnh Tâm Nguyệt nhắc đến Tiêu Ngũ với ánh mắt rạng rỡ, càng nghĩ càng th khó chịu trong lòng. ta thường xuyên gặp cô , còn thì cả năm may ra chỉ gặp được hai ba lần... Cảm xúc càng lúc càng rối bời, Tần Ngạo Nam vội vàng dẹp bỏ những suy nghĩ lung tung. Nhưng lại kh nhịn được mà hỏi: "Em th ta là thế nào?"
Trịnh Tâm Nguyệt ngơ ngác kh hiểu: " hỏi Tiêu Ngũ hay Dư học trưởng?"
Kh đợi Tần Ngạo Nam trả lời, cô đã hớn hở nói tiếp: "Hai họ đều là tốt, lại đều là tài tử của Kinh Đại. Sau này tốt nghiệp chắc c tiền đồ vô lượng. Đặc biệt là Dư học trưởng, vừa đẹp trai, gia đình lại khá giả, còn là Kinh Thành nữa. Chẳng hiểu bố mẹ Dư học trưởng nuôi dạy kiểu gì mà giỏi giang đến vậy. Sau này chúng ta mà sinh con, cũng nuôi dạy theo cách đó, khỏi lo chuyện tìm vợ."
Tần Ngạo Nam đang th một Tiêu Ngũ đã đủ khiến bực bội, kh ngờ lại xuất hiện thêm một Dư học trưởng ưu tú về mọi mặt. Lòng lúc này đúng là trăm mối ngổn ngang, nhưng lại bất ngờ vì câu nói sau đó của Trịnh Tâm Nguyệt. Cả xấu hổ, mặt mũi đỏ bừng, còn lan xuống tận cổ, nhưng tâm trạng lại vui vẻ hẳn lên.
Nói về Dương Niệm Niệm, sau khi trở về nhà, cô vấn gọn mái tóc lên tức tốc gọi ện về xưởng. Cù Hướng Hữu kh mặt ở đó, nhấc máy là Hoàng Ngọc. Vì nghĩ gọi ện từ đơn vị bộ đội kh tiện, cô liền dặn dò Hoàng Ngọc đôi ba ều về c việc.
"Chị nói với Cù xưởng trưởng sắp xếp thời gian nghỉ Tết cho em trong xưởng, đừng để nghỉ muộn quá. Ngày mai về đơn vị , e rằng kh nghe được ện thoại đâu. Chị bảo Cù xưởng trưởng thu xếp đồ Tết cho c nhân, mỗi mười cân thịt lợn nhé! Cho mọi đón một cái Tết tươm tất."
Hoàng Ngọc chút giật , bà chủ lại hào phóng đến vậy. Đến các đơn vị nhà nước cũng chẳng thoải mái như thế này. Cô đùa một câu:
"Bà chủ ơi, e là sang năm sẽ kh ít đến xưởng xin việc đâu đ ạ."
Lương bổng hậu hĩnh, đãi ngộ tốt, ai mà chẳng muốn vào làm ở một xưởng như thế?
Dương Niệm Niệm cười giòn tan: "Xưởng hoạt động được là nhờ em c nhân mà, Tết nhất đến nơi , cũng chút phúc lợi cho mọi chứ."
Nói chuyện vài câu đơn giản, cô cúp máy. Nghĩ một lát, lại gọi cho Khương Dương.
nhấc máy là Lục Nhược Linh. Cô cười khúc khích: "Chị Dâu, em cũng đang định gọi ện báo tin vui cho chị đây này."
Dương Niệm Niệm ngẩn : "Báo tin vui ư? Em tin vui ?" (Ý nói thai)
Lục Nhược Linh ngượng ngùng "vâng" một tiếng, lí nhí nói: "Mới phát hiện thôi ạ."
Mắt Dương Niệm Niệm sáng lên: "Chuyện tốt quá chừng! Thế là chị sắp được làm bác nha." cô dặn dò: "Em mang thai chú ý giữ gìn sức khỏe, muốn ăn gì thì mua, đừng nghĩ tiết kiệm mà kh dám ăn mặc tử tế. Nhớ khám thai định kỳ nữa."
Lục Nhược Linh vừa nghe vừa xoa bụng, ghi nhớ từng lời của Dương Niệm Niệm: "Chị Dâu, lâu em chưa về nhà, em muốn về thăm mọi ."
Dương Niệm Niệm hỏi: "Lý Phong Ích rảnh đưa em về kh? Nếu bận thì gọi ện cho cả đón, tuyệt đối đừng tàu một , nguy hiểm lắm." Thời đại này, bọn buôn kh là ít, cô em chồng tính tình quá hiền lành, dễ bị lừa gạt.
Lục Nhược Linh đáp: "Phong Ích đã gọi ện cho cả , nói m hôm nữa sẽ đến đón em. Phong Ích còn bảo tiền vé tàu kh thể để cả trả, lúc đó hoàn lại tiền cho ."
Dương Niệm Niệm biết Lý Phong Ích là biết ều, cô cười khen: "Phong Ích nói đúng lắm. cả ở quê làm n đâu nhiều thu nhập, trong nhà lại còn vợ con cần lo, áp lực cũng lớn, quả thật kh nên để chi tiền."
Trò chuyện vài câu chuyện gia đình, cô lại nhờ Lục Nhược Linh chuyển lời cho Khương Dương về việc sắp xếp đồ Tết cho c nhân. Sau đó, Lục Nhược Linh đưa ện thoại cho Khương Duyệt Duyệt.
"Chị ơi, bao giờ chị mới đến thăm em ạ? Em nhớ chị và Lục lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-l-lung-cung-vo/chuong-449.html.]
Dương Niệm Niệm nghe giọng Khương Duyệt Duyệt, lòng cô như tan chảy ra.
"Tạm thời chị chưa thời gian. Duyệt Duyệt ở nhà ngoan nhé, đợi sang hè năm sau, bảo hai đưa em lên Kinh Thành chơi, được kh? Kinh Thành nhiều d lam tg cảnh lắm, chị chụp ảnh , mai nhờ Tần đưa về cho em xem."
Khương Duyệt Duyệt nghe nói được xem ảnh, sang năm còn được Kinh Thành, vui sướng reo hò: "Thật ạ!"
Sau khi Duyệt Duyệt nói chuyện một lúc lưu luyến cúp máy, Dương Niệm Niệm lại gọi đến số văn phòng của Đỗ Vĩ Lập. Chỉ mới đổ chu hai tiếng, đầu dây bên kia đã vang lên giọng ệu cợt nhả của Đỗ Vĩ Lập.
"Ôi chao! Chưa thăm hỏi Lục đoàn trưởng ?"
Dương Niệm Niệm lười đôi co với : "Nhà xưởng xây xong chưa?"
Đỗ Vĩ Lập thong thả tựa lưng vào ghế: "Chừng hai ngày nữa là xong. Bao giờ cô định đến nghiệm thu?"
Dương Niệm Niệm: " tạm thời kh thời gian, cứ liên hệ với Cù và Khương Dương là được."
Đan Đan
"Cô tin tưởng đến vậy cơ à? Kh sợ bớt xén vật liệu lừa cô ?" Đỗ Vĩ Lập cố ý trêu chọc.
Dương Niệm Niệm kh bận tâm: "Nếu dám lừa cả vợ quân nhân, thì gan to đ chứ?"
Đỗ Vĩ Lập nghẹn lời, nói chuyện với Dương Niệm Niệm, chưa từng tg một lần nào!
nghiêm túc lại: "M ngày nữa định Kinh Thành. Hay là đưa em Khương Dương lên thăm cô luôn?"
Dương Niệm Niệm ngạc nhiên: "Gần Tết , lên Kinh Thành làm gì?"
Đỗ Vĩ Lập nửa thật nửa giả đáp: " một dự án đầu tư, qua đó xem xét tình hình."
Dương Niệm Niệm nhắc nhở: " cẩn thận lại bị lừa lần nữa. Nếu mà bị lừa thêm một lần nữa, sẽ thu mua hết toàn bộ trạm phế liệu của đ."
Giọng Đỗ Vĩ Lập đầy vẻ ghét bỏ: "Đồ mồm quạ đen. bây giờ đâu còn là Đỗ Vĩ Lập của ngày xưa nữa. Thôi, kh việc gì nữa thì cúp máy , liên hệ Khương Dương và Cù sư phó đây."
Dương Niệm Niệm cúp ện thoại, đồng hồ. Đã gần đến giờ cơm trưa, thảo nào bụng cô lại réo ầm ĩ.
Lúc này, giọng Trịnh Tâm Nguyệt vang lên từ bên ngoài: "Niệm Niệm ơi, Ngạo Nam nói muốn mời chúng ta ăn cơm."
Dương Niệm Niệm mở cửa bước ra: "Được thôi. Ăn xong chúng ta dạo phố, tiện thể mua ít đồ. Hai giúp tớ mang về nhé."
Ba cùng nhau đến một quán mì ở đầu hẻm, ăn qua loa bát mì bò bộ mua sắm.
Dương Niệm Niệm mua quần áo và đồ ăn vặt cho An An và Duyệt Duyệt, mua một chiếc áo khoác nỉ cho Khương Dương. Cuối cùng, cô mua cho Lục Thời Thâm một bộ quần áo thu đ và vài món đồ ăn vặt.
Trịnh Tâm Nguyệt th Dương Niệm Niệm mua toàn đồ cho khác, cảm th chút xót xa cho cô.
"Niệm Niệm, gần Tết mà chẳng mua cho bộ quần áo nào vậy? tiếc tiền kh? Để tớ mua tặng một bộ, thích cái nào cũng được."
Dương Niệm Niệm xua tay: "Kh , kh đâu. Tớ lo ăn mặc quá nổi bật, ta lại nói ra nói vào sau lưng. mới chuyển đến kh lâu, cứ nên sống giản dị một chút thì tốt hơn."
Nghe Dương Niệm Niệm nói vậy, Trịnh Tâm Nguyệt đành dẹp ý định mua sắm đồ đạc sang một bên. Tần Ngạo Nam tuy hoàn toàn tán thành quan ểm của cô bạn, song chẳng nói thêm lời nào. chỉ lẳng lặng phía sau hai cô gái, làm nhiệm vụ "phu khuân vác" bất đắc dĩ, thỉnh thoảng còn kiêm luôn vai trò "cái ví di động" của Trịnh Tâm Nguyệt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.