Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Bị Ép Gả Thay Gặp Quân Nhân Lạnh Lùng Cưng Vợ

Chương 576:

Chương trước Chương sau

Dương Niệm Niệm tìm qu các lán trại một lúc lâu nhưng vẫn kh th bà nội đâu, cô cũng chẳng biết họ đã đâu . May mà hôm qua cô đã kịp đưa tiền cho Đại Ngưu. Nếu kh, cô cũng chẳng cơ hội đưa tiền cho bà. Hơn hai trăm đồng tuy kh số tiền lớn, nhưng cũng là thu nhập một đến hai năm của một gia đình bình thường, tạm thời thể giúp bà vượt qua cơn hoạn nạn.

Đang suy nghĩ, cô đột nhiên nghe th tiếng một phụ nữ giận dữ từ lán trại bên cạnh:

"Mày làm cái gì đ! Cút chỗ khác!"

Cô đã lướt qua lán này , chỉ vội thôi. Bên trong ba phụ nữ và vài đứa trẻ. Vì họ đều quay lưng lại nên cô kh rõ mặt. Rõ ràng vừa nãy còn bình thường, giờ lại cãi nhau ?

Dương Niệm Niệm đang thắc mắc thì đột nhiên một từ trong lán chạy ra. Chắc là kh ngờ bên ngoài , đó đ.â.m sầm vào cô.

Dương Niệm Niệm chao đảo hai cái, khó khăn lắm mới đứng vững được. Cô ngẩng đầu, vừa đ.â.m vào , cô sững sờ. Còn đ.â.m vào cô thì hoảng hốt như một đứa trẻ phạm lỗi, nhấc chân định chạy.

Dương Niệm Niệm hoàn hồn, vội vàng giữ đó lại. Vì quá kinh ngạc, giọng cô bất giác cao hơn: "Mạnh Tử Du?"

Vừa dứt lời, Mạnh Tử Du run rẩy cả , sợ hãi ngã sụp xuống đất, co quắp lại thành một cục. Hai tay cô ta vẫn che trước mặt, môi run rẩy lẩm bẩm: "Huhu... đừng... đừng đánh , kh chạy, đừng đánh ..."

Dương Niệm Niệm thoáng đã nhận ra Mạnh Tử Du đang trong trạng thái tâm thần bất ổn. Cô ngồi xổm xuống, vỗ vai cô ta, nhẹ nhàng nói:

"Đừng sợ, kh đánh . xem, nhận ra là ai kh?"

Lúc nãy khi vào lán tìm Đại Ngưu, cô chỉ lướt qua, kh để ý kỹ bên trong. Mạnh Tử Du khi đó quay lưng lại, cô chỉ th tóc cô ta rối bời như tổ chim. Lúc đó cô cũng kh nghĩ nhiều, dù thì bây giờ ai cũng tả tơi, bẩn thỉu cả. Trừ những vừa mới đến từ thành phố khác, hầu như chẳng ai quần áo sạch sẽ, đầu tóc gọn gàng.

Kh ngờ phụ nữ này lại là Mạnh Tử Du đã mất tích b lâu.

Mạnh Tử Du run rẩy ngẩng đầu, chằm chằm Dương Niệm Niệm một lúc, xác định sẽ kh bị đánh nữa thì bỗng nhiên cười khà khà ngơ ngẩn.

"..." Dương Niệm Niệm th cô ta kh đang giả vờ, liền thử hỏi: " là Dương Niệm Niệm đây. Chúng ta từng ở chung một phòng ký túc xá một thời gian. Hồi đó ghét . thử nghĩ kỹ lại xem."

"Ở chung... ở chung... Dương Niệm Niệm..." Mạnh Tử Du lẩm bẩm trong miệng, hoàn toàn chẳng thể trò chuyện th thường được.

Dương Niệm Niệm nhíu mày, kéo cô ta đứng dậy: " theo , tìm đồ ăn cho ."

"Khà khà, ăn... ăn..."

Mạnh Tử Du với vẻ mặt ngơ ngẩn, miệng lặp lại lời của Dương Niệm Niệm, theo cô về phía trước.

Hai vừa được vài bước thì gặp Ngụy Thục Xảo. Th Dương Niệm Niệm cùng Mạnh Tử Du, cô ta tỏ ra vô cùng ngạc nhiên:

"Chị Niệm, chị lại cùng cô ta?"

Dương Niệm Niệm nhướn mày hỏi: "Cô quen cô ta ?"

Ngụy Thục Xảo giải thích: "Cô ta được đưa đến đây từ sáng qua. Lúc đến còn kh cả quần áo tử tế. May mà Triệu Bân tìm đồ trong những ngôi nhà sụp đổ để đưa cho cô ta mặc."

Nói , cô ta chỉ chỉ trán : "Đầu óc cô ta kh bình thường, kh thể giao tiếp như thường. Thỉnh thoảng cô ta lại nói là sinh viên. Mọi ai cũng nghĩ cô ta bị ngốc nghếch thôi, nên chẳng để tâm."

Dương Niệm Niệm mím môi, nghiêm túc nói: "Cô ta đúng là sinh viên đ, chỉ là kh biết đã trải qua chuyện gì mà lại thành ra thế này."

"Hả?" Ngụy Thục Xảo trợn tròn mắt kinh ngạc: "Chị Niệm, chị kh nói chơi đ chứ? Việc thi đỗ đại học vốn đã khó khăn, một ngờ nghệch như cô ta làm thể thành c đây?"

Dương Niệm Niệm một tay nắm l cánh tay Mạnh Tử Du để cô ta kh chạy lung tung, một tay giải thích:

"Cô ta kh chỉ là sinh viên, mà còn là sinh viên Kinh Đại. M năm trước cô ta bị bọn buôn lừa gạt, bán nên mất tích. Ai ngờ lại bị hành hạ đến thảm cảnh này. Lúc cô ta đến đây, ai quen biết cô ta kh?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-l-lung-cung-vo/chuong-576.html.]

Ngụy Thục Xảo từ kinh ngạc chuyển sang phẫn nộ và tiếc nuối. Cô nghĩ ngợi một lát, mắt đột nhiên sáng lên:

"! một đàn vẻ quen biết cô ta. ta bị thương ở chân, đang nghỉ ngơi ở lán trại phía Nam."

Dương Niệm Niệm trầm ngâm một lát hỏi: "Cô thời gian dẫn tìm ta kh? muốn hỏi thăm vài ba chuyện."

Ngụy Thục Xảo gật đầu: "Đi thôi! Bây giờ em sẽ dẫn chị ."

Dương Niệm Niệm nắm tay Mạnh Tử Du theo Ngụy Thục Xảo. Vừa được vài bước, họ gặp Triệu Bân.

"Chị Dương, kh tìm th ạ." Triệu Bân nói.

Dương Niệm Niệm khẽ gật đầu, dứt khoát nói: "Thôi, kh tìm nữa. cứ theo chúng một chuyến."

Triệu Bân kh biết Dương Niệm Niệm muốn làm gì, tò mò liếc Mạnh Tử Du theo họ đến lán trại nơi gã đàn đó đang ở.

Gã đàn mà Ngụy Thục Xảo nhắc đến đã ngoài bốn mươi, tr bộ dạng bặm trợn. Lúc này, ta đang ba hoa chích chòe trong lều, trên mặt chẳng mảy may vương chút đau buồn nào, cứ như thể tai họa vừa chẳng liên can gì đến vậy.

Khi nghe Dương Niệm Niệm hỏi về Mạnh Tử Du, ta chớp chớp mắt, cất giọng trâng tráo dò hỏi:

"Các cô kh thân của con bé đ chứ? Con bé là đồ ngốc, là vợ của thằng Hồ Nhị Ngưu trong làng chúng . Lần này động đất, thằng Hồ Nhị Ngưu kh chạy thoát, còn con bé thì lại thoát được."

Dương Niệm Niệm nhíu mày: "Cô ta đến làng các từ khi nào?"

"Đầu năm nay. Lúc đến thì đã ngốc ." Gã đàn trả lời.

Dương Niệm Niệm linh cảm gã đàn này đang nói dối hoặc che giấu ều gì đó, bèn đe dọa:

"Tốt nhất là nên nói hết những gì biết ra . Gia đình cô ta là d gia vọng tộc ở Kinh Thành đ, quen biết cả trong ngoài chính quyền. Nếu kh thành thật, đợi đến lúc bố mẹ cô ta đích thân tìm đến đây thì sẽ chẳng nước chả lành đâu."

Gã đàn th Dương Niệm Niệm da trắng nõn nà, kh giống con gái nhà thường, chút tin tưởng lời nói của cô. Trong lòng sợ hãi, vẻ mặt ta chợt nghiêm trọng hẳn, cố tình làm ra vẻ oan ức nói:

" kh nói dối! Cô ta thật sự đến làng chúng đầu năm nay, nhưng là thằng Hồ Nhị Ngưu bỏ hai mươi đồng ra mua lại từ tay khác."

" nghe nói cô ta từng sinh con cho một gia đình ở thôn trên. ta chê cô ta bị ên nên bỏ hai mươi đồng, bán cô ta lại cho thằng Hồ Nhị Ngưu. Thằng Hồ Nhị Ngưu kh con, nên muốn sinh một đứa để nối dõi, nhưng ai ngờ làm hai ba tháng mà vẫn kh th cô ta thai. Đi đến trạm y tế khám thì bảo cô ta kh thể sinh con được. Thằng Hồ Nhị Ngưu th thiệt thòi nên ba ngày hai bữa lại đánh cô ta."

Nói đến đây, ta còn lẩm bẩm: "Hèn chi ta bán hai mươi đồng. Hóa ra là một đứa ên lại còn kh biết đẻ trứng."

Lời ta vừa dứt, Mạnh Tử Du bỗng nhiên như nhận ra ta. Cô chỉ thẳng vào mặt , cười khà khà nói:

"Cởi quần áo... cởi quần áo... cởi quần áo ăn kẹo..."

Đan Đan

Nếu kh Dương Niệm Niệm giữ lại, cô đã lao lên cởi quần áo của gã đàn kia. Gã đàn nghe vậy thì giật nảy , vẻ mặt chột dạ cúi gằm mặt xuống.

Mọi th tình huống này thì còn gì mà kh hiểu? Tên đàn này chắc c đã từng làm nhục Mạnh Tử Du.

Dương Niệm Niệm hàm răng ố vàng, gương mặt rỗ chằng chịt, xấu xí của , th một trận ghê tởm. Cô tiến lên, mạnh mẽ tát hai cái:

"Hai cái tát này là để dạy cách làm ."

Gã đàn bị tát sững sờ. Th Dương Niệm Niệm nhiều cùng, ta cũng kh dám hé răng cãi lời.

Dương Niệm Niệm chỉ th ghê tởm khi thêm ta một cái, bèn kéo Mạnh Tử Du ra khỏi lều trại. Dù trước kia hai từng đối chọi gay gắt như nước với lửa, nhưng Mạnh Tử Du giờ đã ra n nỗi này, cô cũng kh nỡ giẫm đạp thêm lên số phận khốn khổ của ta. Đã lỡ gặp lại Mạnh Tử Du, cô đành tìm cách đưa cô về nhà.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...