Thập Niên 80: Bị Ép Gả Thay Gặp Quân Nhân Lạnh Lùng Cưng Vợ
Chương 585:
Đỗ Vĩ Lập lo lắng Khương Dương quá bốc đồng, nhắc nhở: " đừng làm bậy. Nhà họ Ngô ở Kinh Thành nhiều năm như vậy, quan hệ phức tạp, chỉ cần kh gây chuyện quá trắng trợn thì bình thường khó lòng mà đụng đến được."
Sợ Khương Dương kh nghe, Đỗ Vĩ Lập nói thêm: "Ngô Trám Trám đã gả vào nhà họ Dư. Tuy chi nhánh nhà họ Dư mà cô ta gả vào làm kinh do, nhưng trong gia tộc vẫn nắm giữ chức vụ cao. Nhà họ Ngô và nhà họ Dư cũng kh thể so sánh được, nếu kh đã chẳng kết th gia. nên kiềm chế lại. Với hiện tại, kh thể đắc tội với những nhân vật lớn như thế. Chúng ta ở Hải Thành còn chút tiếng nói, nhưng ở đây thì chẳng làm được gì đâu."
Hai họ bây giờ là đối tác, "cùng chung hoạn nạn, cùng hưởng vinh hoa". Nếu Khương Dương xảy ra chuyện, cũng kh thể yên ổn. Những xuất thân bình thường như họ, kh thể nào đấu lại được với những "cây đại thụ" quyền lực kia. Hoàn toàn kh cần thiết tìm đường chết, chi bằng cứ ẩn chờ thời.
Dương Niệm Niệm nghe Đỗ Vĩ Lập phân tích đúng lý, bỗng nhận ra đã đánh giá chưa đúng về con này. này bề ngoài thì cợt nhả, nhưng thực tế đầu óc nhạy bén, chẳng thua kém ai. Suy nghĩ lại cũng , nếu kh chút đầu óc và tầm , đã kh thể còn trẻ mà đã làm chủ một cơ ngơi kh nhỏ. thể làm ăn phát đạt ít nhiều đều bản lĩnh, ít nhất là con mắt tinh tường và dũng khí đầu tư.
Khương Dương còn trẻ, kinh nghiệm xã hội còn non nớt, cần mài giũa nhiều hơn.
Nghĩ đến đây, cô Khương Dương, nhẹ giọng khuyên: "Khương Dương này, về mặt này thì em nên học hỏi chủ Đỗ một chút. biết lúc nào nên co, lúc nào nên duỗi, lúc nào nên giấu tài. Chờ khi năng lực thì hãy bộc lộ. quân tử trả thù mười năm chưa muộn."
Đỗ Vĩ Lập tự đắc: " thì chẳng ưu ểm gì nhiều, nhưng được cái biết biết ta, cũng biết nhận rõ về bản thân đ chứ."
Khương Dương nghe Dương Niệm Niệm nói vậy, sợ cô lo lắng, liền cam đoan: "Chị, chị yên tâm, em sẽ kh hành động bốc đồng đâu." Nhà họ Ngô còn chưa hành động gì, giờ mà bu lời đe dọa thì quá sớm. Nhưng nếu sau này kẻ nào dám ức h.i.ế.p chị Niệm, ta chắc c sẽ kh đứng . "Đi chân đất kh sợ giày", nhà họ Ngô bản lĩnh thì cứ đến.
Dương Niệm Niệm th Khương Dương chịu lắng nghe, vui vẻ vỗ vai : "Em nghe lời khuyên là tốt . Dù làm gì cũng đừng nên bốc đồng, suy nghĩ hậu quả. Kể cả sau này giỏi giang hơn nữa, cũng nhớ kh được cậy thế bắt nạt khác."
Đan Đan
Khương Dương gật đầu, kiên nhẫn nghe Dương Niệm Niệm răn dạy mà kh hề khó chịu. Từ khi cha mẹ kh ở bên, chẳng ai đoái hoài tới , chỉ chị mới đối xử với như em trai ruột. nghe những lời quan tâm của cô mà th ấm lòng.
Dương Niệm Niệm th Khương Dương im lặng, nhướng mày hỏi: "Em th chị lắm lời kh?"
Khương Dương lắc đầu: "Kh đâu." nghiêm túc giải thích: "Chị giảng đạo lý cho em, em th vui lắm. Nếu chị kh nói gì, em mới lo, sẽ nghĩ chị kh muốn quản em nữa."
Đỗ Vĩ Lập kh chịu nổi nữa. Khương Dương đó, theo tuổi tác và việc kinh do ngày càng lớn mạnh, rõ ràng đã toát ra khí thế của một con sói non đầy khí phách, vậy mà vẫn cứ làm ra vẻ là đứa em trai hiền lành trước mặt Dương Niệm Niệm. ngoài kh biết thì đúng là tưởng là một chú cừu non ngoan ngoãn.
xoa xoa tay: "Thôi đừng chị chị em em nữa. Vào lều ! Gió bấc thổi lùa tê tái thế này các kh lạnh à?"
Đỗ Vĩ Lập vừa nói, Dương Niệm Niệm mới cảm th hơi lạnh. Cô liền dẫn hai vào lều trò chuyện tiếp.
Chẳng bao lâu sau, Ngụy Thục Xảo lại dẫn Vương Thành Thành đến. M ngày kh gặp, Vương Thành Thành gầy một vòng, khuôn mặt hốc hác, ống quần xắn lên đến đầu gối, mặt mày lem luốc tr chật vật. Nhưng dù ta cũng từng là lính tráng, tinh thần vẫn hơn hẳn những khác.
Vừa th Dương Niệm Niệm, Vương Thành Thành liền nói: "Bà chủ, về ."
"Về là tốt . Mau ăn gì đó nghỉ ngơi . Ngày mai chúng ta sẽ khởi hành về. Khi đến Kinh Thành, chị sẽ mời mọi ăn một bữa cho thật ngon."
Vương Thành Thành đã nghe Ngụy Thục Xảo kể em trai Dương Niệm Niệm đã đến. kh muốn làm phiền, gật đầu: "Vâng, bà chủ." biết l đồ ăn ở đâu, kh cần Ngụy Thục Xảo dẫn đường, cứ thế một .
Ngụy Thục Xảo th Dương Niệm Niệm kh ý định ăn, liếc Khương Dương một cái nhẹ giọng hỏi: "Chị Niệm, bên kia đang nấu mì sợi. Hôm nay trong mì thịt, mọi kh ăn chút ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-l-lung-cung-vo/chuong-585.html.]
Dương Niệm Niệm đáp: "Cô cứ ăn trước , chúng sẽ sau."
"Vâng."
Ngụy Thục Xảo lại Khương Dương một cái quay ra ngoài.
Chờ cô ta , Khương Dương kỳ lạ hỏi: "Chị, chị cũng đưa trong xưởng đến đây à?" để ý th kia gọi Dương Niệm Niệm là "bà chủ".
Dương Niệm Niệm nói ngắn gọn: "Mang theo hai đến làm vệ sĩ."
Đỗ Vĩ Lập trêu chọc: "Cô mang hai tên vệ sĩ này thú vị thật đ, vệ sĩ gì mà một nơi thân chủ một nơi thế." Dương Niệm Niệm đưa hai cùng chỉ là để trên đường và lúc cứu trợ được an toàn hơn, chứ ở đây kh cần vệ sĩ.
Cô giải thích: "Nói là vệ sĩ, nhưng mục đích của đến đây là để cứu trợ, kh thể nào cứ bo bo lo cho riêng được. Ở đây an toàn. bảo Vương Thành Thành cứu hộ, còn Triệu Bân thì giúp tr chừng một bạn học cũ. Cô bị bán đến đây, bị hành hạ nên tâm trí kh còn được minh mẫn. Lúc phát bệnh thì cứ thích chạy nh chạy nháo khắp nơi, kh ai tr chừng được."
Khương Dương và Đỗ Vĩ Lập tò mò, nín thở chờ cô kể hết ngọn ngành. Cô vốn kh định nói chi tiết, nhưng th ánh mắt hai , đành kể tóm tắt lại.
"Vừa đến khu an toàn ngày thứ hai, đã gặp được cô . Nghe đâu cô đã bị bọn buôn đẩy đưa qua bao nhiêu bàn tay, tinh thần cũng bị ảnh hưởng kh ít… Gia đình họ Mạnh hiện chưa hay tin cô ở đây, nên định đưa cô về thẳng Kinh Thành, trình báo với Cục C an để họ liên lạc với nhà họ Mạnh."
Khương Dương căm hận bọn buôn , nghiến răng mắng: "Bọn buôn này, nếu tóm được, kéo xử b.ắ.n hết kh chừa một tên!"
Đỗ Vĩ Lập kh muốn Khương Dương nhớ lại chuyện đau lòng, xoa xoa cái bụng đang cồn cào, lái sang chuyện khác: "Đi ăn cơm trước ! M ngày nay chưa được ăn một bát cơm nóng nào ra hồn, đói đến nỗi bụng réo ầm ĩ, ruột gan dán cả vào lưng đây này."
Dương Niệm Niệm biết m ngày nay hai họ đã chịu kh ít khổ sở, liền dẫn họ ăn mì. Đỗ Vĩ Lập thực sự đói meo, một bát mì nh chóng được ta ăn sạch sành s. Nếu kh quy định mỗi chỉ được ăn một bát, e rằng ta thể chén thêm hai bát nữa.
Ăn xong, Đỗ Vĩ Lập giục giã lên đường ngay. Sáng mai họ còn trở về Hải Thành, tối nay cần quay lại chỗ tập kết để chỉnh đốn lại mọi thứ.
Khương Dương kh muốn : " muốn về thì cứ về, chờ ngày mai chị Niệm mới ." kh thể để chị Niệm ở đây một . Dù biết cô sẽ kh bị lừa gạt, nhưng chỉ khi tận mắt th cô an toàn khởi hành về Kinh Thành mới an tâm.
Đỗ Vĩ Lập bất mãn phản đối: " kh cùng , về Hải Thành kiểu gì?"
Khương Dương thản nhiên: "Nếu về trước, ngày mai sẽ cùng chị Niệm xe đến Kinh Thành, từ Kinh Thành đổi xe về Hải Thành."
Đỗ Vĩ Lập suýt nữa chửi thề, tức đến chống nạnh vòng vòng: " phục đ! biết nhát như cáy, kh dám về một nên cố tình bắt chẹt đúng kh?"
Khương Dương hỏi lại: " còn biết sợ bóng tối à? Vậy mà đòi đường đêm hôm?" Để về đến chỗ tập kết, ít nhất cũng mất cả ngày.
Th Đỗ Vĩ Lập bị Khương Dương nói trúng tim đen, Dương Niệm Niệm suýt bật cười, cô g giọng: "Mọi khó khăn lắm mới hội ngộ được ở đây. ở lại đây một đêm ! Sáng mai , mọi cũng kh cần đường đêm nữa."
Đỗ Vĩ Lập vốn đã định ở lại, nghe Dương Niệm Niệm nói vậy, vội vàng xuôi theo: "Nếu cô đã nói thế, vậy ở lại một đêm vậy! Dù cũng chẳng thiếu thốn thêm nửa ngày này."
Quyết định kh , ta cũng kh muốn chịu khổ ở ngoài trời. ta nh chóng quay lại chiếc lều trại lúc nãy. Ngoài trời quá lạnh, vẻ hai ngày tới sẽ tuyết, nên đúng là nh chóng trở về Hải Thành thôi. Bây giờ ta chỉ muốn được tắm nước nóng, thay quần áo sạch sẽ và ăn một bữa thật no nê.
Chưa có bình luận nào cho chương này.