Thập Niên 80: Bị Ép Gả Thay Gặp Quân Nhân Lạnh Lùng Cưng Vợ
Chương 657:
Dương Niệm Niệm th sự thay đổi trên nét mặt của Ngô Th Hà. Cùng là phụ nữ, ánh mắt ái mộ trong đáy mắt Ngô Th Hà kh thể nào qua mặt được cô. Cô vốn định nói gì đó, nhưng nghĩ lại lời của Lục Thời Thâm nói ra sẽ sức c phá mạnh gấp trăm lần lời cô, nên cô im lặng.
Lục Thời Thâm lạnh lùng lướt mắt qua Ngô Th Hà, sau đó dừng lại ở Ngô Th Chí, giọng nói trầm hẳn: “Nhà họ Ngô quả thật là phát đạt, đấu giá miếng đất trị giá gần hai mươi vạn chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ.”
Lòng Ngô Th Chí chùng xuống, sự chột dạ dâng ngập tận cổ họng. đang định giải thích thì Ngô Th Hà đã xen vào với lý lẽ rành rọt: “Dương Niệm Niệm cũng bỏ ra m chục vạn để mua hai mảnh đất đó thôi. Nếu kh cô ta kh giành được thì mảnh đất này đã bị cô ta tậu với giá mười bốn vạn .”
Lục Thời Thâm vẻ mặt kh chút biến sắc, giọng trầm đục: “Tất cả tài sản đứng tên nhà đều đã được báo cáo với nhà nước, hoàn toàn minh bạch. Kh biết hai mươi vạn này của nhà họ Ngô… đã được khai báo chưa?”
Đan Đan
Ngô Th Chí lo sợ em gái lỡ lời, cũng biết lúc này kh lúc đối đầu với Lục Thời Thâm, vội vã tiếp lời: “Em gái còn trẻ non dạ, bồng bột chưa hiểu chuyện, vì tức khí với vợ nên mới đấu giá bừa. Nhà họ Ngô làm gì hai mươi vạn, vụ đấu giá đó đã xin hủy bỏ .”
Ngô Th Hà tức tối dậm chân thùm thụp: “ hai, lại nói thế? Rõ ràng là Dương Niệm Niệm cố tình gài bẫy em mà. Cô ta là một phụ nữ lòng dạ xấu xa, độc ác đến tận cùng!” Nói , cô ta tức giận về phía Lục Thời Thâm, giọng càng trở nên the thé: “ kh ra ? Dương Niệm Niệm tâm địa độc địa lắm, bộ dạng cô ta trước mặt đều là giả tạo. Cô ta trước mặt tươi cười, sau lưng đ.â.m dao, đúng là đồ hai mặt!”
Lục Thời Thâm lạnh lùng nheo mắt, giọng băng giá: “Cô tốt hay xấu thì vẫn là vợ , kh cần đến lượt cô phán xét.”
Ngô Th Hà vừa tức vừa tủi thân: “ bị mỡ lợn che mờ mắt à? Tại lại thích một phụ nữ chỉ được cái mã ngoài, nhưng tâm địa khó lường như thế?”
Dương Niệm Niệm phì cười, nói tiếp: “Kh thích , lẽ nào lại thích cô ? Ít ra còn được cái vẻ ngoài, chứ cô thì ?” Cô Ngô Th Hà từ đầu đến chân, đánh giá một lượt mỉa mai: “Đầu óc đã chẳng gì thì thôi . Miệng móp méo, cả khuôn mặt tr như bị bánh xe cán qua vậy. Đúng là trời sinh một đôi với Trương Thụ Ân.”
Ngô Th Hà ghét nhất việc bị khác gán ghép với Trương Thụ Ân. Đặc biệt là khi bị Dương Niệm Niệm sỉ nhục giữa chốn đ trước mặt Lục Thời Thâm, cô ta tức đến đỏ mặt tía tai, trừng trừng Dương Niệm Niệm, đang định cãi lại thì bị Ngô Th Chí ngăn cản.
“Th Hà, đừng gây sự ngang ngược nữa.”
Ngô Th Hà tức giận dậm chân: “ hai, rõ ràng là Dương Niệm Niệm đang ức h.i.ế.p em!”
Ngô Th Chí liếc xéo cô ta một cái, sang Dương Tuệ Oánh mới vừa lồm cồm đứng dậy từ dưới đất: “Em mau đưa Th Hà về trước .”
Dương Tuệ Oánh vẫn còn đau, sự căm hận trong lòng kh hề ít hơn Ngô Th Hà, nhưng Lục Thời Thâm ở đây, cô ta tự biết trong tình huống này bản thân là kh thể giành được phần hơn, chỉ đành nghe lời Ngô Th Chí, kéo phăng Ngô Th Hà .
Ngô Th Hà ấm ức kh cam, vừa mới gặp được Lục Thời Thâm đã thành ra n nỗi này, cô ta hận kh thể lột truồng Dương Niệm Niệm vứt ra giữa đường. Nhưng th trai tức giận, cô ta kh dám làm liều nữa, chỉ đành để Dương Tuệ Oánh lôi tuột . Cô ta vừa vừa nghiến răng nghiến lợi lầm bầm: “Cái đồ tiện nhân đáng c.h.ế.t này, dựa vào cái vẻ hồ ly tinh mà mê hoặc Lục Thời Thâm.”
Dương Tuệ Oánh tâm trạng cũng chẳng tốt đẹp gì, cô ta cũng chẳng thèm cho Ngô Th Hà một cái sắc mặt tử tế: “Cho dù Lục Thời Thâm kh thích Dương Niệm Niệm thì ta cũng chướng mắt cô lắm đâu.”
Lời này như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào lòng tự tôn của Ngô Th Hà. Cô ta sực nhớ lại những lời Dương Tuệ Oánh từng nói, bèn truy hỏi dồn dập: “Cô đã quen biết Lục Thời Thâm từ thuở nào ? Những lời cô nói trước đây là ý gì? Nào là cô kh cần Lục Thời Thâm, thế nên Dương Niệm Niệm mới cơ hội?”
Dương Tuệ Oánh nhếch mép, khinh khỉnh đáp: “Lục Thời Thâm ư? Vốn dĩ là kẻ chẳng thèm ngó ngàng đến.”
Ngô Th Hà trừng mắt giận dữ: “Cô nói cho ra nhẽ xem nào!”
Dương Tuệ Oánh cảm th bực bội, bèn hất tay Ngô Th Hà ra. Nhưng Ngô Th Hà vẫn giữ chặt kh bu, hai nh chóng lao vào giằng co.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-l-lung-cung-vo/chuong-657.html.]
Về phần Ngô Th Chí, giữ đúng phép tắc quân tử, tránh xa thị phi, bèn quay sang xin lỗi Lục Thời Thâm: “Thưa Lục đoàn trưởng, chuyện hôm nay chỉ là hiểu lầm thôi. Em gái còn nhỏ dại, kh hiểu chuyện, nếu lời lẽ nào quá đáng, mong đừng để bụng.” liếc Dương Niệm Niệm một cái, cố ý nói thêm: “Thật ra, nó chỉ là do tính cách bồng bột của con gái thôi. Nó đã từng gặp ở Th Thành, lòng ngay từ cái đầu tiên, còn cố ý hỏi han về . Khi biết đã kết hôn, nó chút kh cam lòng.”
Dương Niệm Niệm trợn tròn mắt. “Cái nhà họ Ngô các kh biết liêm sỉ là gì nữa ? đã vợ mà còn tằng tịu, em rể cũng tư tình, giờ đến em gái lại nhăm nhe quyến rũ chồng khác. Cả nhà các đều là một lũ kh biết tu dưỡng, kh ra dáng lớn chút nào đúng kh?”
Kh cho Ngô Th Chí cơ hội giải thích, cô cười khẩy một tiếng, nói tiếp: “Đừng tưởng kh biết đang ý đồ gì. chẳng đang muốn ám chỉ với Thời Thâm rằng em gái ngưỡng mộ , muốn để mắt đến nó ?”
Ngô Th Chí kh ngờ Dương Niệm Niệm lại kh hề nể nang, phơi bày hết ruột gan suy nghĩ của một cách trần trụi như vậy. vội vàng phủ nhận: “Cơm thể ăn bậy nhưng lời kh thể nói bậy. và Dương Tuệ Oánh chỉ là bạn bè trong sáng, kh gì mờ ám cả. Em gái cũng chỉ là còn nhỏ, kh hiểu chuyện. Lúc nó biết Lục đoàn trưởng thì cũng đâu biết đã kết hôn.”
“Nó kh hiểu chuyện, lẽ nào cũng kh hiểu chuyện ?” Dương Niệm Niệm kh hề giữ thể diện cho Ngô Th Chí: “Đứng trước mặt , nói rằng em gái thích chồng , là tự bôi tro trát trấu lên mặt em gái đ, đừng trách nói khó nghe.”
Ngô Th Chí cãi kh lại Dương Niệm Niệm, bị lời lẽ sắc bén của cô làm cho cứng họng. biết ở lại cũng chỉ chuốc thêm nhục vào thân, đành mặt xám như tro, lủi thủi bỏ .
Dương Niệm Niệm th đã khuất bóng, bèn hậm hực quay sang Lục Thời Thâm, đánh nhẹ vào n.g.ự.c một cái: “Được lắm, bây giờ em mới hay, chẳng thật thà gì sất, đào hoa toàn tự kéo đến trước mặt em thôi.”
Lý Phong Ích sờ sờ mũi, lùi lại một bước, giả bộ như một vô hình. hai ở đây, chẳng lo lắng gì cho chị dâu cả.
Lục Thời Thâm mím môi, vẻ mặt bất lực giải thích: “Lúc đó cũng kh hề hay biết cô ta là Ngô Th Hà, vả lại chỉ mới gặp mặt một lần duy nhất.”
Dương Niệm Niệm trừng mắt với : “ đang ám chỉ là đẹp trai đến nỗi ta gặp một lần là mê mệt kh gỡ ra được ?”
Lục Thời Thâm: “…” biết cãi thế nào cũng kh lại cái miệng nhỏ thoăn thoắt của cô, đành dứt khoát giữ im lặng.
Dương Niệm Niệm cũng hiểu chuyện này kh lỗi của Lục Thời Thâm, chỉ là Ngô Th Hà đơn phương tự đa tình mà thôi. Dù vậy, cô vẫn kh nhịn được chút tức giận, nhưng cũng chỉ là thoáng qua. Cô hừ một tiếng nói: “Thôi được, hôm nay em đang vui vẻ vì mua được hai mảnh đất ưng ý, nên tạm thời kh so đo với nữa.”
Lục Thời Thâm hỏi: “Đấu giá được ở đâu?”
Dương Niệm Niệm trên mặt hiện lên ý cười rạng rỡ: “Đường Thành Tiền và đường Tam Nguyên.”
Lục Thời Thâm hài lòng, gật gù: “Cả hai nơi này đều là địa ểm đắc địa.”
Dương Niệm Niệm nở nụ cười tươi rói: “Đương nhiên , lúc đó kh th vẻ mặt của Ngô Th Hà và Dương Tuệ Oánh đâu. Khi họ hay tin em mua được hai mảnh đất này, mặt mày họ khó coi vô cùng. Đặc biệt là Ngô Th Hà, cô ta hận kh thể xé xác em ra thành trăm mảnh.”
Lục Thời Thâm im lặng một lát, đoạn quay sang nói với Lý Phong Ích: “ em Ngô Th Chí và Dương Tuệ Oánh sẽ kh dễ dàng bỏ qua chuyện này đâu. đặc biệt chú ý đến nhà máy một chút, đừng để họ bất kỳ sơ hở nào để lợi dụng.”
Lý Phong Ích gật đầu quả quyết: “ hai, em sẽ cẩn thận hết mức.”
Lục Thời Thâm khẽ gật đầu, đáy mắt lóe lên một tia lạnh lẽo. sẽ kh kho tay chờ họa ập đến, trong tình thế cần thiết, sẽ chủ động ra tay, nhổ bỏ tận gốc mối họa.
Ba đứng trò chuyện thêm một lát, Lục Thời Thâm liền quay về đơn vị, còn Dương Niệm Niệm thì đưa Lý Phong Ích trở về nhà máy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.