Thập Niên 80: Bị Ép Gả Thay Gặp Quân Nhân Lạnh Lùng Cưng Vợ
Chương 726:
Lục Hải Thiên cẩn thận sờ vào túi áo, nơi phong bao tiền mừng được bọc gi đỏ tươm tất, vẻ mặt thất vọng Liễu Tĩnh Hà im lặng đứng đó. thật sự kh thể hiểu nổi, tại một buổi gặp mặt mà cả nhà đã chuẩn bị chu đáo, với biết bao tình cảm, trong mắt Liễu Tĩnh Hà lại trở thành một chuyện đáng chê trách. Thậm chí cô ta còn dám nói xấu cả thím và chị gái của .
Liễu Tĩnh Hà th Lục Hải Thiên chằm chằm thì hơi chột dạ. Cô ta bĩu môi, lên tiếng nói: " em làm gì? Chẳng lẽ em nói sai à? nhà rõ ràng là muốn dằn mặt em, nếu kh thì lại kh đưa tiền gặp mặt?"
"Thế thì tại em kh nói với gia đình, chúng ta đang hẹn hò?" Lục Hải Thiên hỏi ngược lại, giọng ệu đầy bất lực. "Nhà trồng cây ăn quả, kh trộm kh cắp của ai, lại thành kh ra thể thống gì?"
"M lời đó em đâu nói cho nghe, mà là cố tình để thím nghe th đ chứ!" Liễu Tĩnh Hà vội vàng giải thích. "Vườn tược nhà cũng như chuồng heo nhà em thôi, nào ai kiếm đồng tiền nào phi pháp đâu. Chỉ là tiền của thím , kiếm được từ cái chốn phồn hoa đô thị, thì tất nhiên nó chẳng giống với đồng tiền đổ mồ hôi kiếm được ." Cô ta thở dài, tiếp tục "phân tích". "Còn chuyện tại em kh nói với bố mẹ, là vì họ hay nói xấu lắm. Lần nào đến nhà em xong, họ cũng bàn tán sau lưng, cho rằng một thằng nhóc suốt ngày thu phân, kh được gia đình coi trọng, gia đình chỉ coi trọng em trai . Vậy nên em mới kh nói, muốn đợi họ tiếp xúc với nhiều hơn một chút, thay đổi suy nghĩ mới tính."
Nghe xong những lời này, Lục Hải Thiên hoàn toàn mất hết hy vọng. từng nghĩ, con gái này tuy tính tình trẻ con đôi chút nhưng lại đáng yêu. kh ngờ, cô ta lại những suy nghĩ n cạn và thiếu tôn trọng gia đình đến vậy. Một như thế, nếu rước về nhà, liệu còn ngày nào được yên ổn kh? Chẳng lẽ lại đón về một giống bà nội, một cả đời kh "biết chuyện"?
Nghĩ đến đây, Lục Hải Thiên hạ quyết tâm, lạnh lùng nói: "Kh cần đợi bố mẹ cô thay đổi suy nghĩ đâu. Nhà là chốn quê mùa, kh xứng chứa nổi 'tiểu thư' kén cá chọn c như cô. Chúng ta chia tay !"
Liễu Tĩnh Hà trợn tròn mắt, hoảng hốt: "Hải Thiên, bị chập mạch à? Em chỉ nói ra một vài ều kh vừa ý thôi mà, đã đòi chia tay ? Nhà coi thường em là sự thật, tiền gặp mặt cũng kh cho, còn kh cho em nói ra à? Với lại, em chỉ đưa ra ý kiến, đâu muốn chia tay!"
Liễu Tĩnh Hà biết Lục Hải Thiên là tốt. đẹp trai, nhà lại ều kiện, tính tình lại tốt bụng và hài hước. Cô ta thật lòng thích . Lúc nãy chỉ vì cảm th tủi thân, nên mới bộc phát những suy nghĩ trong lòng.
Lục Hải Thiên rút phong bao tiền trong túi ra, mặt lạnh như băng: "Gia đình nghĩ lần đầu cô về nhà, sẽ e ngại kh muốn nhận tiền trực tiếp, nên đã đưa trước cho . Mỗi năm đồng, dặn khi đưa cô về thì trao lại. Họ lo lắng cho cô chu đáo như vậy, mà kh ngờ cô lại là như thế này. Cô thật sự khiến thất vọng ."
Liễu Tĩnh Hà cái phong bao căng phồng trong tay Lục Hải Thiên, nhất thời ngây . Cô ta theo bản năng vươn tay muốn l, nhưng Lục Hải Thiên đã kịp né. Cô ta đột nhiên hối hận, cuống quýt nhận lỗi: "Em... em đâu biết nhà đã đưa tiền cho đâu! Nếu là hiểu lầm, thì giải thích rõ ràng là được mà, đâu nhất thiết chia tay? xem tình cảm của chúng ta là gì? Nói chia tay là chia tay à?"
Th Lục Hải Thiên vẫn còn lạnh lùng, cô ta hạ giọng, dỗ dành một cách dịu dàng: "Em nhận số tiền gặp mặt này, coi như chưa hề chuyện gì, được kh ?"
Lục Hải Thiên kh muốn đôi co thêm. nhét phong bao lại vào túi. "Số tiền này sẽ trả lại cho họ. Đừng nói gì nữa, thôi! đưa cô về."
Liễu Tĩnh Hà dù đã xuống nước nhưng vẫn kh tác dụng. Cô ta bắt đầu giận dỗi: " ý gì? quyết tâm chia tay đúng kh? Được! Chia thì chia. nghĩ sợ chia tay chắc? Kh , vẫn l được chồng. Kh cần đưa, tự về."
Đan Đan
Nói xong, cô ta giận dỗi quay lưng . Khi cảm nhận Lục Hải Thiên vẫn theo sau, lòng cô ta khẽ thở phào nhẹ nhõm. "Hừ! Bảo là muốn chia tay, nhưng lại vẫn đưa về nhà. Rốt cuộc vẫn là kh nỡ thôi."
Nghĩ vậy, Liễu Tĩnh Hà cảm th thoải mái hơn. Cô ta dự định sẽ "làm khó" một chút, đợi đến gần nhà thì sẽ nói vài câu ngọt ngào để đường lui.
Suốt dọc đường, cả hai im lặng. Đến cổng làng, Lục Hải Thiên dừng lại.
" đưa cô đến đây thôi. Cô nói với bố cô một tiếng, từ nay sẽ kh đến nhà cô để thu phân heo nữa. Phân heo nhà cô muốn bán cho ai hay để bón ruộng thì tùy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-l-lung-cung-vo/chuong-726.html.]
Liễu Tĩnh Hà nghe xong thì tái mặt, cảm th Lục Hải Thiên đang làm cao: "Em đã nhận lỗi , còn muốn thế nào nữa?"
Lục Hải Thiên cô ta với ánh mắt nghiêm túc, kh hề chút đùa cợt nào: " muốn chia tay. Chúng ta chưa từng thân mật gì, cũng kh lợi dụng gì cô. Hơn nữa, những biết chúng ta hẹn hò cũng kh nhiều, sẽ kh làm ảnh hưởng đến d tiếng của cô."
Liễu Tĩnh Hà bắt đầu th sợ hãi. " thật sự muốn chia tay à? Thế thì tại còn đưa về?"
Lục Hải Thiên nghiêm giọng đáp: " đưa cô , thì trách nhiệm đưa cô về. Tránh cho cô trên đường xảy ra chuyện gì, lại đổ lỗi lên đầu ."
Liễu Tĩnh Hà gần như bật khóc. "Lục Hải Thiên, thật sự muốn chia tay kh?"
Lục Hải Thiên kh muốn nói thêm. " đây. Chuyện của chúng ta kết thúc ở đây thôi. Cô chưa nói với gia đình thì càng tốt, chuyện này chẳng ai biết, cứ thế mà kết thúc ."
Nói xong, quay bước dứt khoát.
Liễu Tĩnh Hà đứng đó, theo bóng lưng mà mắng to: "Lục Hải Thiên, đồ khốn nạn!"
Lục Hải Thiên kh thèm quay đầu lại, bước chân vẫn vững vàng, dứt khoát.
Về đến nhà, th mọi đang ngồi quây quần ở phòng khách nói chuyện phiếm. Khi vừa bước vào, Quan Ái Liên đã vội vàng hỏi han: "Hải Thiên, con đã nói chuyện xong với Tĩnh Hà chưa? Con bé ều gì kh ưng ý với nhà hả?"
Lục Hải Thiên nói thẳng: "Mẹ, con đã chia tay với Tĩnh Hà . Con bé nhân phẩm kh ra gì, lại kh chịu suy nghĩ trước sau. Nếu để con bé bước chân vào nhà , sau này chẳng ngày nào yên ổn cả. Con muốn tìm một vợ biết ều, biết trước biết sau, chứ kh muốn cưới về một kh nói lý lẽ, chẳng chịu hiểu chuyện gì cả."
Ngay từ nhỏ, Lục Hải Thiên đã chứng kiến bà nội thường xuyên gây xáo trộn, ầm ĩ trong nhà, nên từ khi còn bé, đã tự nhủ lớn lên nhất định kh được l vợ giống bà, nếu kh gia đình sẽ chẳng lúc nào yên ấm. Vốn dĩ th Tĩnh Hà cũng tốt, kh ngờ cô lại là như vậy.
Quan Ái Liên ngẩn một lúc, "Chia tay thật ư?"
Lục Khánh Viễn cũng ngạc nhiên, "Kh còn cơ hội hòa giải nữa ?"
Lục Hải Thiên gật đầu, vô cùng dứt khoát: "Ba, con đã rõ con cô . Sẽ kh hòa giải đâu. Tính cách kh hợp, dù cưới nhau cũng khó mà sống được."
Lục Quốc Chí kh nói gì, Mã Tú Trúc vỗ đùi cười khoái trá: "Chia tay là ! Bà th con bé đó ngay từ đầu đã kh hiểu chuyện. Mới ăn một bữa cơm mà đã trưng ra cái bộ mặt cau , giữa chừng bao nhiêu lớn ở đây mà ai cũng sắc mặt nó à? Đây là do bố mẹ kh dạy dỗ đàng hoàng."
Lục Hải Thiên kh thích cách nói của bà nội: "Bà nội, tuy chúng con chia tay vì tính cách kh hợp, nhưng cũng kh cần nói xấu sau lưng ta." nghĩ ngợi một lát, kh yên tâm dặn dò thêm: "Sau này bà đừng ra ngoài rêu rao chuyện con với Tĩnh Hà từng hẹn hò, tránh làm hỏng d tiếng của ta."
Chưa có bình luận nào cho chương này.