Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Cô Bảo Mẫu Da Trắng Mịn Bị Đại Lão Lạnh Lùng Hôn Đến Khóc

Chương 12: Một chiêu chế thắng, phục chưa?

Chương trước Chương sau

Hai bất ngờ chạm mắt nhau.

Khoảnh khắc tầm mắt giao hội, đôi gò má Tô Th Di lập tức ửng hồng. Cô khẽ khẽ ho một tiếng: "Khụ, cái đó... Bùi, thể dùng cơm được ."

Bùi Chiêu chuyển động con ngươi đen sâu thẳm, đẩy xe lăn ra, dáng vẻ chút kh tự nhiên: "Ừm."

Giọng nói của trầm khàn, đầy từ tính.

Tô Th Di mím c.h.ặ.t môi hơn, kh tự chủ được mà nhớ lại cảnh tượng ngượng ngùng lúc đàn này bị chuột rút ở chân hồi chiều.

Cô vội vàng xua tan ý nghĩ trong đầu, tiến lại gần: "Để đẩy qua đó."

Nói đoạn, cô thẳng tới sau xe lăn.

Kết quả là bánh xe bị kẹt ở ngưỡng cửa, nhất thời kh đẩy ra ngoài được.

Tô Th Di cũng kh nghĩ ngợi nhiều, lập tức cúi xuống, bám l trục bánh xe để trợ lực.

Đúng lúc này, Bùi Chiêu lại về phía này.

Vừa vặn, th bờ vai trắng ngần và đường cong đầy đặn thấp thoáng sau cổ áo của cô!

Một đoạn eo thon nhỏ lộ ra dưới lớp áo b, gầy đến mức cảm giác như chỉ cần một bàn tay là thể ôm trọn!

Bùi Chiêu chỉ th hơi thở nghẹn lại, cưỡng ép bản thân dời mắt chỗ khác.

phụ nữ này... thật sự quá đỗi quyến rũ.

Tô Th Di hoàn toàn kh chú ý đến sự bất thường của đàn , cô dùng sức một cái đã đẩy được xe lăn qua ngưỡng cửa: "Xong !"

Do quán tính của xe lăn, đầu ngón tay hơi lành lạnh của Tô Th Di vô tình chạm vào vai Bùi Chiêu.

Sự tiếp xúc đột ngột khiến cả hai đều như dòng ện chạy qua .

Tô Th Di phản ứng nh hơn, cô lập tức thu tay về, bầu kh khí bỗng chốc trở nên tinh tế và chút ngượng ngùng.

Cô đẩy xe lăn đến bàn ăn: "Hôm nay làm rau xào th đạm cho dễ ăn, kết hợp với thịt kho tàu là vừa khéo, kh bị ng."

Cơm dẻo c ngọt, miếng thịt ba chỉ được hầm mềm mượt, béo mà kh ngậy, vừa cho vào miệng đã như tan ra.

Lửa nấu vừa độ, kh cho quá nhiều gia vị nhưng hương vị tươi ngon lại nức mũi.

Ngay cả một vốn khó tính như Bùi Chiêu cũng kh nhịn được mà ăn thêm m miếng.

Sau bữa cơm.

Tô Th Di vừa thu dọn xong bàn ăn và bếp núc, bát đũa sạch sẽ còn chưa kịp cất vào tủ thì Bùi Tiểu Vân đã đôi dép lê nhỏ chạy tới, lắc lắc cánh tay cô làm nũng: "Dì ơi, khi nào dì mới chơi với con được ạ?"

Cục bột nhỏ này thật sự quá đáng yêu, Tô Th Di hoàn toàn kh sức chống đỡ.

Suy cho cùng, ai mà nỡ từ chối một cô bé vừa ngoan ngoãn vừa mềm mại như thế này chứ.

Tô Th Di một tay che l đầu cô bé để tránh bị va vào cạnh bàn: "Dì dạy con vẽ tr nhé, được kh nào?"

Vừa nghe th vẽ tr, mắt Bùi Tiểu Vân sáng rực như chứa cả bầu trời : "Dạ được ạ! Con thích vẽ tr nhất!"

Mọi tương tác nhỏ giữa hai đều được Bùi Chiêu đang ngồi ở phòng khách thu hết vào tầm mắt.

Đặc biệt là hành động che góc bàn bảo vệ trán cho Tiểu Vân lúc nãy.

Đôi mắt đen của khẽ nheo lại, phụ nữ này... xem ra cũng chu đáo.

lẽ để cô ở lại... cũng kh là kh thể.

Tô Th Di chẳng hề hay biết ánh mắt thâm trầm của đàn đang dõi theo , cô dắt tay Bùi Tiểu Vân trở về phòng.

L gi b.út từ trong ngăn kéo ra, một chú thỏ nhỏ sống động như thật hiện ra trên mặt gi.

Đường nét đơn giản, lưu loát, nhưng lại phác họa ra một con vật vô cùng linh hoạt.

Bùi Tiểu Vân đến sáng cả mắt, kh nhịn được mà thốt lên kinh ngạc: "Oa... Dì giỏi quá mất..."

"Vẽ giống y như thật vậy, giống hệt chú thỏ mà chú hai mua cho con hồi trước!"

Tô Th Di đưa cho cô bé một cây b.út, kiên nhẫn dạy bảo: "Đây là tr nét đơn, nào, dì dạy con."

Bùi Tiểu Vân học hành chuyên chú, chẳng m chốc đã vẽ được một chú thỏ cũng đáng yêu kh kém.

Dù đường nét còn hơi nghuệch ngoạc nhưng lại nét sinh động riêng: "Dì ơi, con vẽ được này!"

Loại tr này vừa đơn giản lại dễ học, cô bé vui mừng khôn xiết.

Càng vẽ càng say mê, cô bé cứ thế bám l Tô Th Di đòi dạy thêm cách vẽ mèo nhỏ.

"Hừ, đồ phản bội!"

Bùi Tiểu Xuyên kho tay ngồi trên ghế sofa ở phòng khách.

mà thèm đến chảy nước miếng nhưng nhóc tuyệt đối kh chịu thừa nhận.

cũng muốn được khen ngợi...

Mười m phút trôi qua, mắt th Bùi Tiểu Vân vẽ được hết con vật đáng yêu này đến con vật đáng yêu khác, càng vẽ càng đẹp.

Cuối cùng, Bùi Tiểu Xuyên kh ngồi yên được nữa, giả vờ như kh quan tâm mà sán lại gần: "Này, cô dạy em gái vẽ tr, để c bằng thì cũng dạy bí quyết đ.á.n.h quay chứ!"

Tô Th Di tr thủ liếc một cái, ánh mắt nhạt nhẽo: "Cháu chưa làm bài tập, kh dạy."

"Nào, Tiểu Vân, chỗ này nét vẽ đậm hơn một chút..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/thap-nien-80-co-bao-mau-da-trang-min-bi-dai-lao-l-lung-hon-den-khoc/chuong-12-mot-chieu-che-thang-phuc-chua.html.]

Dáng vẻ của cô như thể chẳng rảnh rỗi mà để ý đến nhóc.

Bùi Tiểu Xuyên vừa tức vừa vội, giậm chân vò đầu bứt tai tại chỗ: "Cô...!"

Ngặt nỗi đứng đó chẳng khác gì kh khí, Tô Th Di đến nửa cái liếc mắt cũng kh thèm ban cho.

Bùi Tiểu Xuyên tức đến cau c.h.ặ.t mày, cuối cùng vẫn chịu thua: " chỉ cần viết xong bài tập là cô sẽ dạy bí quyết đ.á.n.h quay kh?"

"Cô đừng mà lừa đ!"

Tô Th Di nhướng mày sang, khóe môi khẽ cong lên: "Ai lừa đó làm cún con."

Nghe th câu này, Bùi Tiểu Xuyên hậm hực quay , lập tức chạy đến bàn học ngồi xuống.

l vở và b.út chì từ trong cặp vải ra, kh hề chần chừ, mở ra là viết l viết để!

Hiệu suất cao đến kinh ngạc...

Tô Th Di cố nhịn lắm mới kh bật cười thành tiếng.

Sau đó cô tiếp tục dạy Bùi Tiểu Vân vẽ tr, ba mỗi một việc.

Một lúc sau, Bùi Chiêu vừa day day thái dương đang đau nhức vừa bước ra từ thư phòng.

Vừa xử lý xong c sự lại đối mặt với gia sự.

Làm để Bùi Tiểu Xuyên hoàn thành bài tập luôn là vấn đề khiến đau đầu nhất.

Mỗi tối đều ép buộc, thằng bé này cứ như thù với bài tập vậy.

"Tiểu Xuyên, con nên..."

Giọng nói trầm thấp đột ngột dừng lại.

Bùi Chiêu nheo mắt, hôm nay mặt trời mọc đằng Tây ?

kh ngờ thằng bé này đã chủ động ngồi vào bàn học, bài tập cũng đã hoàn thành được hơn nửa.

Tích cực như vậy? Chuyện chưa từng tiền lệ!

Trước đây chẳng ngày nào cũng thúc giục, thậm chí là nổi cáu, giảng giải đạo lý nửa ngày trời nó mới chịu đặt b.út ?

Hôm nay lại tự giác đến thế.

Bùi Chiêu nén sự kinh ngạc trong lòng, nhẹ nhàng chuyển động xe lăn về phía phòng của hai đứa nhỏ.

Chỉ th hai đứa trẻ đều được sắp xếp ổn thỏa, đứa vẽ tr, đứa làm bài tập.

Bầu kh khí trong phòng yên tĩnh mà nhẹ nhàng.

Thậm chí còn một chút ấm áp hiếm th...

Bùi Chiêu thừa nhận, hiện tại đã cái khác về phụ nữ Tô Th Di này.

"Chú hai? Chú làm xong việc ạ!"

"Vừa hay con câu này kh biết làm..."

Tiếng bước chân "thình thịch" vang lên.

Quay đầu lại, đúng lúc Bùi Tiểu Xuyên đang giơ cuốn vở lên, gương mặt rạng rỡ nụ cười.

Bùi Chiêu liếc , là một câu tính toán toán học, bị kẹt ở bước diễn giải: "Vào phòng , chú giảng cho."

Mười phút sau.

Tô Th Di đột nhiên nghe th m tiếng quát tháo!

"Vấn đề này chú đã giảng cho con bao nhiêu lần , vẫn kh hiểu?"

"Kh hiểu chú thể giảng lại, nhưng con cứ để tâm trí treo ngược cành cây, chẳng lọt tai chữ nào cả, rốt cuộc con tập trung học kh hả!"

"Cái c thức này còn nhắc lại bao nhiêu lần nữa con mới nhớ được!"

Giọng nói trầm thấp mà nghiêm lệ, cô đứng cách một dãy hành lang cũng thể cảm nhận được cơn giận đang kìm nén trong đó.

Kh chứ, giảng bài cho trẻ con mà nóng nảy vậy ?

Khóe miệng Tô Th Di khẽ giật, bất lực đứng dậy.

"Tiểu Vân, con tự vẽ tiếp nhé, dì sang bên kia xem con thế nào."

"Dạ! Dì ạ."

nh, Tô Th Di đã tới căn phòng đối diện.

Cô vừa bước vào đã th Bùi Tiểu Xuyên xị mặt xuống, hốc mắt đo đỏ, đang cố gắng kìm nén để nước mắt kh rơi ra.

Bùi Chiêu ngồi bên cạnh thì đang ra sức day huyệt thái dương, gương mặt cương nghị đen sầm lại.

" Bùi, để thử xem? lẽ đổi cách giảng khác thì thằng bé sẽ hiểu thôi."

Bùi Chiêu nghe tiếng thì sang: "Cô?"

giảng bao nhiêu năm nay còn chẳng th, chỉ dựa vào cô mà đòi giảng cho nó hiểu ?

Chương trước Chương sau

Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...