Thập Niên 80: Gả Thay Sĩ Quan Tuyệt Tự, Thủ Trưởng Đoản Mệnh Có Con Rồi
Chương 100: Cố Thời Xuyên Nổi Giận, Bảo Vệ Vợ Đến Cùng
“Cha, vì đại gia đình chúng ta, con th……”
“Câm miệng!”
Cố Thời Xuyên gắt gao ấn xuống tay vịn xe lăn, gân x trên mu bàn tay nổi lên, ánh mắt sắc như d.a.o găm dừng trên Cố Khi Xa.
“ ba, quản cho tốt vợ của chú, nếu kh đừng trách kh khách khí!”
“ hai, kích động như vậy làm cái gì?” Cố Khi Xa nói: “Vợ em cũng là vì cái nhà này thôi, cô nói cũng kh sai. Sớm kh xảy ra chuyện, muộn kh xảy ra chuyện, cứ cố tình lúc chị dâu hai gả về đây thì lại chuyện? Hay là hai, với chị dâu hai ly hôn ……”
“Từ Chính Mậu!”
Cố Thời Xuyên bỗng nhiên hô to một tiếng. Từ Chính Mậu giật đứng thẳng tắp: “ , Cố!”
“Đánh nó cho !”
Trong mắt Cố Thời Xuyên như phun ra lửa giận. Từ Chính Mậu do dự liếc Cố phụ.
“ Cố, yên tâm, ai cũng kh thể bắt nạt chị dâu , em trai ruột của cũng kh được!”
Nói xong, trước ánh mắt kh dám tin của Cố Khi Xa, Từ Chính Mậu lao tới ấn xuống đất đ.á.n.h cho một trận tơi bời.
“ hai, ba chính là em trai ruột của , thể để ngoài đ.á.n.h nó!”
Chu Đại Ni sợ tới mức thét chói tai, muốn lao vào kéo Từ Chính Mậu ra, nhưng Từ Chính Mậu sức lực lớn, vung tay một cái Chu Đại Ni liền ngã ngồi trên mặt đất.
“Cha mẹ, hai mau khuyên hai , thể đ.á.n.h như thế chứ!”
“Khuyên cái gì mà khuyên, chuyện này chẳng do cô gây ra ? Từ từ mà chịu !”
Cố mẫu vừa suýt chút nữa bị lời nói của Đường Bình hù dọa, thời buổi này ta xác thật tin vào m cái đó. Nhưng Cố mẫu nghĩ đến mợ và các trai của Đường Thu, nào n đều giỏi giang, chứng tỏ chuyện khắc thân này uẩn khúc. Hơn nữa nếu kh Thu Nhi cứu chữa cho thằng hai nhà bà, thằng hai chỉ sợ căn bản còn chưa tỉnh lại. Cho nên nghĩ th suốt , bà vợ chồng ba liền tràn ngập thất vọng. *Từ Chính Mậu ra tay hẳn là chừng mực ?*
Nhà họ Cố đ.á.n.h nhau náo nhiệt, trong thôn đều kéo tới xem kịch vui. Đường Bình chút tuyệt vọng.
“Em trai, em làm gì ở đây thế? Chị đưa rể em về này.”
Chu Hồng (Chín Nha) dẫn theo Đặng tổng thuê một chiếc xe bò về thôn, vừa xuống xe liền th nhà họ Cố náo nhiệt như vậy. Cô ta vốn định tới xem trò cười của Đường Thu và Cố Thời Xuyên, kh nghĩ tới lại hóng hớt trúng chuyện nhà .
“Chị Chín, chị mau giúp vợ em với.”
Chu Kiến bản tính hèn nhát, kh dám tiến lên. Đường Bình trợn trắng mắt, ngã lăn ra đất giả c.h.ế.t. *Chu Kiến mẹ nó đúng là đồ hèn!*
“Giả vờ cái gì mà giả vờ.”
Cố Khi Lan thậm chí còn bồi thêm một cú đá vào cô ta, sau đó chống nạnh nói: “Đây là việc riêng của nhà chúng , các bà cô bác xin mời về cho.”
Nói xong cô bé đóng sầm cửa sân lại, ngăn cách âm th bên ngoài. Lúc này Chu Hồng mới chú ý tới Đường Bình đang chật vật nằm đó, chút khó hiểu về phía Chu Kiến.
“Em trai, em bỏ qua Đường Thu xinh đẹp như vậy, chính là vì cưới một cái loại hàng này à?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chu Kiến: “……”
thế nhưng kh nói được lời nào.
Đường Bình đang giả ngất, mí mắt run rẩy đầy nhục nhã, mặt đỏ bừng như rỉ máu, tính toán lát nữa hãy tỉnh lại.
“Cái con Đường Bình này mồm miệng cũng thật độc, khi đó Cố Thời Xuyên còn chưa c.h.ế.t nó liền nguyền rủa ta c.h.ế.t .”
“Kh biết nó nói là thật hay giả, Đường Thu mà khắc thân thật, thì nhà họ Cố xui xẻo .”
“ trong nhà biết chuyện nhà , th việc này tám chín phần mười là thật. Nhưng Đường Bình cũng kh đạo nghĩa, dù cũng là chị em, thể khắp nơi rêu rao bậy bạ như thế.”
“……”
Càng nghe Đường Bình càng cảm th xấu hổ. Đặng tổng ở thành phố lớn đâu gặp qua loại trường hợp này bao giờ, ghét bỏ nhíu mày.
“Hồng , về nhà em trước .”
“Được.” Chu Hồng khó chịu liếc mắt Đường Bình nằm trên mặt đất một cái, “Em trai, mang vợ em nh lên mà về, còn ngại chưa đủ mất mặt à!”
Nói xong cô ta cùng Đặng tổng liền trước, làm Đường Bình tức đến mức trực tiếp bò dậy từ dưới đất.
“Chu Kiến, em dù cũng mới kết hôn với , chị Chín của hay kh coi thường em?”
“Kh chuyện đó đâu, em kh th rể như vậy ? ta là chủ từ Cảng Thành tới, thể đứng đây xem m chuyện chướng khí mù mịt này.”
Chu Kiến mắt chằm chằm vào đống đồ đạc trên tay Chu Hồng , ánh mắt sáng lên như đèn pha.
“Cảng Thành tới?”
Đường Bình bỗng nhiên nhớ tới kiếp trước chị thứ chín này xác thật đã phát tài, sau này còn theo sang Cảng Thành. Kh chừng Đường Thu và Chu Kiến thể trở thành do nhân thành đạt, cũng là nhờ c lao của vị chủ này.
Nghĩ như vậy, Đường Bình cũng kh cảm th xấu hổ nữa, phủi phủi bụi trên , lại sửa sang quần áo cùng tóc tai nói:
“Đi thôi Chu Kiến, chị gái về là khách, mua ít thịt về, chúng ta tiếp đãi cho tốt.”
Hai vợ chồng như chưa chuyện gì xảy ra, khoác tay nhau về nhà, khiến trong thôn đến ngẩn tò te. Bọn họ cảm th Đường Bình và Chu Kiến hai này căn bản kh biết thế nào là thể diện, đúng là kh biết xấu hổ!
Trong nhà, giờ phút này Từ Chính Mậu xác thật đã dừng tay. Cố Khi Xa bị đ.á.n.h đến mắt sưng mũi tím, Chu Đại Ni đau lòng rớt nước mắt.
“ ơi, kh?”
“Cút!”
Cố Khi Xa tát một cái vào mặt Chu Đại Ni, trong mắt mang theo oán trách. *Nếu kh tại cô ta, hai thể đối xử với như vậy ?*
“Được .”
Cố phụ trầm mặc xem xong vở kịch khôi hài này, lên tiếng: “Lời của loại ên như Đường Bình mà cũng tin được ? Các con nghe cho rõ đây, nếu ai còn cùng ngoài hùa vào nói bậy bạ về vợ thằng hai, thì cút khỏi nhà cho lão tử!”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.