Thập Niên 80: Gả Thay Sĩ Quan Tuyệt Tự, Thủ Trưởng Đoản Mệnh Có Con Rồi
Chương 293: Màn Tráo Đổi Thần Sầu, Vạch Trần Kẻ Phản Bội Ăn Cây Táo Rào Cây Sung
Cô tạm thời kh thời gian xem xét, mà cẩn thận kiểm tra bốn phía, sợ còn chỗ bỏ sót.
Cuối cùng Đường Thu lại phát hiện một hộp băng đĩa trong kho, vừa định đưa tay l thì hô lên.
“Dừng tay!”
Trương c an thần sắc nghiêm túc: “Tuy rằng cô là nhà, nhưng cũng kh thể gây trở ngại chúng phá án.”
“À, ngại quá, chỉ tùy tiện xem thôi.”
Đường Thu bưng cái hộp lên, lặng lẽ dùng kh gian tráo đổi những đĩa phim bình thường vào, thay thế cho những thứ "kh thể miêu tả" bên trong.
Ba à, gần đây sợ là một lòng chỉ nghĩ đến Vương Trân Trân, suýt chút nữa thì trúng kế ta .
“Ở đây loại băng đĩa này, đồng chí Trương thể xem thử.”
Đường Thu tự nhiên đưa cả hộp cho Trương c an. Trương c an kỹ một chút, kh phát hiện vấn đề gì, ánh mắt Đường Thu mang theo chút hồ nghi.
Đường Thu kh dám nhiều, chỉ yên lặng theo bọn họ ều tra. May mắn cô nh tay lẹ mắt, bọn họ lục soát một vòng cũng kh tìm ra được gì.
Đỗ Tam Cường, cái tên ngốc này còn vô cùng kiêu ngạo nói: “Em rể là quân nhân, vẫn luôn dặn dò kh được làm chuyện phạm pháp. Cho nên làm thể chiếu phim bậy bạ được chứ. Trương c an, hiện tại yên tâm chứ.”
“Ừ, là tố cáo sai sự thật, xin lỗi .”
Trương c an nghiêm túc nói lời xin lỗi. Đỗ Tam Cường tự nhiên sẽ kh làm khó bọn họ, mà cười ha hả. Đường Thu cũng nói:
“Đồng chí Trương, phối hợp ều tra là nghĩa vụ của mỗi c dân, là việc nên làm. Bất quá kh lục soát ra đồ vật gì, hay kh nên tìm tố cáo sai sự thật để nói chuyện một chút?”
“Chuyện này……”
Trương c an hiển nhiên chút khó xử, rốt cuộc bọn họ đã hứa bảo mật cho đối phương. Đỗ Tam Cường lại nói:
“Chuyện này chắc kh gì kh thể nói chứ? Đối phương lòng dạ khó lường, rắp tâm bất lương!”
“Đúng vậy, đây cũng là chiếm dụng tài nguyên cảnh lực, xác thật nên hảo hảo nói chuyện, bằng kh về sau ai kh vừa mắt khác liền tố cáo bừa bãi, đây cũng kh là thói quen tốt.”
Đường Thu nói uyển chuyển, Trương c an nháy mắt hiểu được dụng ý của cô. Xác thật…… nên răn đe một chút.
Cho nên Trương c an sảng khoái đáp ứng: “Các vị yên tâm, sẽ triệu tập , nói chuyện đàng hoàng với .”
“Đồng chí, bôi nhọ , dù cũng biết là ai chứ?”
Đỗ Tam Cường tức giận vô cùng, trước nay chưa từng ngậm bồ hòn làm ngọt như vậy. Đường Thu kéo tay một cái, nói với Trương c an:
“Ngại quá đồng chí, Ba chỉ là quá tức giận thôi. Các cứ làm việc của , chúng hiểu mà.”
Ánh mắt cô quét qua mọi mặt ở đây, đại bộ phận đều là đang xem kịch vui, chỉ một , trong mắt xẹt qua một tia thất vọng.
“Vẫn là vị nữ đồng chí này th tình đạt lý.”
Trương c an gật gật đầu, dẫn rời . Đỗ Tam Cường tức giậm chân: “Kh chứ Thu Nhi, chúng ta cứ thế chịu thiệt à?”
“Được .”
Đường Thu ra hiệu cho : “Lát nữa em sẽ nói với , trước tiên trấn an khách hàng đã.”
“Xin lỗi mọi nhé, chúng nói chiếu cái gì là chiếu cái đó, sẽ kh thay đổi đâu. Lát nữa sẽ tặng mỗi một cây kem.”
Đỗ Tam Cường đầu óc cũng nhảy số nh. nhiều trẻ con thích tới đây chơi, nghe nói được tặng kem thì đâu còn so đo chuyện vừa nữa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chờ mọi vào phòng chiếu phim, Đỗ Tam Cường mua kem về phát cho mỗi một cây, cũng đưa cho Đường Thu một cây.
“Thu Nhi, ăn cho hạ hỏa.”
“Ăn xong thì gọi nhân viên trong tiệm tới đây.”
Đường Thu liếc Ba vô tâm vô phổi, chỉ cảm th cạn lời. Đỗ Tam Cường ngẩn ra.
“Hả?”
“Em lên tầng hai chờ .”
Đường Thu vừa ăn kem vừa lên tầng hai. Tầng hai là nơi Đỗ Tam Cường nghỉ ngơi hàng ngày, quét tước cũng sạch sẽ.
Đường Thu ăn xong cây kem thì Đỗ Tam Cường dẫn Vạn Đ vào. Vạn Đ chính là nhóc Đỗ Tam Cường đưa về tr coi cửa hàng.
“Thu Nhi, rốt cuộc là chuyện gì thế?”
“Chị Đường.”
Vạn Đ tuổi kh lớn, kh dám thẳng vào mắt Đường Thu. ta chào xong liền cúi đầu.
“Sợ thế à?”
Đường Thu hơi nhướng mày, lơ đãng vân vê đầu ngón tay. Đỗ Tam Cường mơ hồ phát giác kh đúng.
Chẳng lẽ là……
Kh khả năng! Đỗ Tam Cường ên cuồng phủ nhận ý nghĩ này trong lòng, bởi vì Vạn Đ là do chính tay dìu dắt.
“Kh sợ, chị Đường.”
Vạn Đ ngước mắt, cười gượng gạo với Đường Thu: “Chị Đường ít tới nên em chút câu nệ. Chị yêu cầu gì cứ nói với em, Đỗ giao cho em quản lý quán, em nhất định sẽ dốc lòng làm việc.”
“ kh?”
Đường Thu liếc ta, hỏi: “Vạn Đ, c việc ở quán băng hình đối với ý nghĩa gì?”
“Chị Đường, nếu kh Đỗ thu lưu em, em khả năng đã sớm lưu lạc đầu đường xó chợ c.h.ế.t đói !”
Vạn Đ lau mắt: “Là Đỗ dẫn em vào làm, cũng là quán băng hình cho mẹ con em con đường sống.”
“Vậy mà còn ám toán quán của chúng ta?”
Câu nói thình lình của Đường Thu làm cả Vạn Đ và Đỗ Tam Cường đều khiếp sợ. Đỗ Tam Cường kh dám tin tưởng phản bác:
“Thu Nhi, em hiểu lầm kh? Mỗi ngày Vạn Đ tan làm còn muộn hơn , m giờ mệt nhất đều là tr coi, kh khả năng làm hại quán đâu.”
Rốt cuộc Vạn Đ còn dựa vào quán băng hình để kiếm sống. Đường Thu chằm chằm Vạn Đ: “Kh định thú nhận ?”
“Chị Đường, em kh .”
Vạn Đ rũ tay xuống, bàn tay hơi nắm chặt, nhưng ánh mắt lấp l.i.ế.m đã bán đứng ta.
Đỗ Tam Cường cao hứng nói: “Thu Nhi, biết ngay là sẽ kh làm mà.”
“Vậy thì…… đây là cái gì?”
Đường Thu bỗng nhiên từ trong túi vải ném ra một xấp đồ vật. Đỗ Tam Cường trợn tròn mắt!
Chưa có bình luận nào cho chương này.