Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Gả Thay Sĩ Quan Tuyệt Tự, Thủ Trưởng Đoản Mệnh Có Con Rồi

Chương 363: Khuông Chí Vĩ Bắt Cóc, Đường Thu Lao Đi Cứu Em Chồng

Chương trước Chương sau

“Chị Thu, hôm nay Tiểu Lan còn chưa tới mà, bọn em còn tưởng cô cùng chị.”

“Vẫn luôn chưa tới ?”

Đường Thu cẩn thận hồi ức lại lúc sáng ngủ dậy, mẹ Cố nói em bọn họ đã xuất phát được một lúc lâu .

“Đúng vậy chị Thu.”

Hoa Hướng Dương cũng xác nhận. Đường Thu vội đạp xe tới phòng chiếu video, gọi Cố Khi Phi ra.

“Tiểu Phi, hôm nay em cùng Tiểu Lan à?”

“Vâng.”

Cố Khi Phi gật đầu: “Em đưa em đến phòng chiếu video tự đến cửa hàng quần áo, vậy chị?”

“Em kh ở cửa hàng.”

Đường Thu biểu tình nghiêm túc. Cố Khi Phi khiếp sợ: “Từ đây đến cửa hàng quần áo chỉ mất vài phút, em lại kh đến?”

khi nào là nhà họ Khu kh?”

Đỗ Tam Cường biết chuyện của Khu Chí Vĩ, giao cửa hàng cho khác quản lý, vội nói:

“Thu Nhi, em biết nhà họ Khu ở đâu kh? Chúng ta mau qua bên kia xem thử.”

“Được, tìm báo c an , em sợ xảy ra chuyện!”

Tim Đường Thu đập thình thịch, luôn loại dự cảm bất an. Đúng lúc này, Cố Khi Phi bỗng nhiên ôm l n.g.ự.c đau đớn.

“Chị dâu hai, Tiểu Lan khẳng định đã xảy ra chuyện!”

Khi còn nhỏ Tiểu Lan rơi xuống s, em song sinh nên cơ thể cũng cảm ứng đau đớn như vậy.

“Đi!”

Đường Thu lập tức đạp xe lao về phía nhà họ Khu, trừ bỏ bọn họ ra, Tiểu Lan kh còn kẻ thù nào khác.

Cố Khi Phi lại kh yên tâm: “Bọn họ khi nào đem Tiểu Lan chỗ khác kh?”

ba, ở lại hỏi thăm qua đường ở phố này xem.”

Đường Thu cũng sợ đoán sai, để Đỗ Tam Cường ở lại, cô và Cố Khi Phi đạp xe như bay.

Mà lúc này, Cố Khi Lan đang bị trói chặt trên giường, cô tuyệt vọng căn phòng nhỏ tối om kh cửa sổ.

“Ư ư ư……”

Miệng bị bịt kín, Cố Khi Lan chỉ thể phát ra tiếng nức nở. Cô lờ mờ nghe th giọng nói của Khu Chí Vĩ và mẹ .

“Mẹ, làm như vậy quá mạo hiểm kh? Rốt cuộc hai nó là sĩ quan quân đội đ!”

“Mày sợ cái gì, sự trong sạch của phụ nữ là quan trọng nhất. Chờ mày l được thân nó, liền nói là nó chủ động tới tìm mày.”

Mẹ Khu ghét bỏ lại trào phúng nói: “Đến lúc đó vì th d của em gái, tao cũng kh tin hai nó còn dám khắp nơi làm ầm ĩ.”

“Nhưng tội lưu m……”

Khu Chí Vĩ chút do dự, nhưng mà mẹ Khu là kẻ hoàn toàn mù pháp luật, bà ta đắc ý nói:

“Cái gì mà tội lưu m, chẳng qua là hai đứa mày yêu đương trao đổi tình cảm thôi. Nh lên chút , kẻo bọn họ tìm tới.”

Mẹ Khu nói xong liền nhường kh gian cho Khu Chí Vĩ. Khu Chí Vĩ vẫn là chút sợ hãi.

“Mẹ, tội này kh nhẹ đâu.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tội lưu m nghiêm trọng nhất thời ểm này chính là bị phán t.ử hình.

Mẹ Khu đột nhiên vỗ một cái vào đầu : “Mày sợ cái gì, chỗ này ngày thường kh ai tới, bọn họ tìm kh th đâu. Chờ nhà nó tìm tới thì gạo đã nấu thành cơm , mẹ ở đây lo.”

Cố Khi Lan đầy mặt tuyệt vọng.

Nhà họ Khu cũng kh xa, khi Đường Thu và Cố Khi Phi đến nơi, cửa viện đóng chặt, tựa hồ kh ai ở nhà.

“Em trai, em t cửa vào!”

Đường Thu chẳng màng nhiều như vậy. Cố Khi Phi cũng nghe lời, nhặt lên th gỗ bên cạnh liền dùng sức t cửa x vào.

“Các làm gì vậy?”

hàng xóm tò mò qua. Đường Thu b mặt giải thích: “Bác gái, sáng nay bác th Khu Chí Vĩ trở về kh?”

“Cô nói thằng Chí Vĩ à?”

Bác gái hàng xóm lắc đầu: “Lâu lắm kh th nó về, cũng lạ thật, bố bị liệt của nó cũng chẳng ai quản.”

“Nhà bà ta kh còn một đứa nhỏ ? Cũng kh ở nhà ạ?”

Đường Thu cảm th kỳ quái, liền tính Khu Chí Vĩ muốn làm cái gì, cũng kh đến mức mang theo bố liệt và đứa nhỏ theo làm vướng víu.

“M hôm trước còn nghe th tiếng, hai ngày nay kh th đâu.”

Bác gái hàng xóm th bọn họ hùng hổ, cho rằng Khu Chí Vĩ trộm đồ nhà cô, vội nói:

“Các cũng kh đầu tiên tới tìm bọn họ. Thứ này bị trộm thì cũng đừng nghĩ đòi lại được, mẹ nó ghê gớm lắm.”

“Bác gái, phiền bác cho hỏi, bọn họ còn căn nhà nào khác kh?”

“Cái dạng nghèo kiết xác như bọn họ thì làm gì còn nhà nào khác!”

Bác gái hàng xóm bĩu môi, bởi vì làm hàng xóm với bọn họ nên sợ vô cớ bị liên lụy.

Đường Thu và Cố Khi Phi kh bỏ cuộc. Đúng lúc này, nhân viên phòng chiếu video của Đỗ Tam Cường chạy tới.

“Chị Thu, Tam Cường hỏi thăm được , th Khu Chí Vĩ sáng sớm vác cái bao tải về phía trạm thu mua phế liệu bỏ hoang.”

“Em trai, chúng ta !”

Đường Thu biết nơi đó, khoảng cách tới cửa hàng quần áo kh tính là xa, trạm thu mua phế liệu bên kia quá cũ nát nên đang chờ quy hoạch lại.

Cố Khi Phi kh hề do dự, theo Đường Thu một đường chạy như ên.

Mà giờ phút này, Khu Chí Vĩ đã tới trước mặt Cố Khi Lan. Ngửi th mùi chua loét trong kh khí, Cố Khi Lan buồn nôn muốn ói.

“Oẹ……”

Sắc mặt Khu Chí Vĩ thay đổi, tức giận bóp cằm Cố Khi Lan: “Trước kia kh còn Chí Vĩ, Chí Vĩ ngọt xớt ? Mày hiện tại làm ra bộ dáng này cho ai xem! Cố Khi Lan, mày cái đồ tiện nhân tham phú phụ bần!”

“Ư ư ư……”

ra Cố Khi Lan chuyện muốn nói, Khu Chí Vĩ xé miếng giẻ rách trong miệng cô ra: “Cố Khi Lan, mày đời này chỉ thể là nhà họ Khu tao!”

“Phui!”

Cố Khi Lan nhổ nước bọt vào mặt : “Khu Chí Vĩ, cho dù độc thân cả đời cũng tuyệt đối kh gả cho ! Mau thả ra, bằng kh hai tuyệt đối sẽ kh tha cho đâu.”

“Thả mày?”

Đầu ngón tay Khu Chí Vĩ lướt trên mặt cô, dùng sức c.ắ.n mạnh vào cổ cô một cái, sau đó ha ha cười lớn.

“Cố Khi Lan, đều nói dưa hái x kh ngọt, tao càng muốn vặn xuống đ. nhà mày kh coi thường tao nhất ? Tao liền bắt mày thần phục, còn muốn mày sinh con đẻ cái cho tao, ha hả……”

---


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...