Thập Niên 80: Gả Thay Sĩ Quan Tuyệt Tự, Thủ Trưởng Đoản Mệnh Có Con Rồi
Chương 470: Đường Thu Cưỡi Xe Máy, Cả Đại Viện Chấn Động
Vì thế bọn họ cùng tới cửa hàng xe máy của Đỗ Tam Cường. Trong tiệm đã cơ bản trang hoàng xong, còn bày tám chiếc xe máy.
Đỗ Tam Cường tự hào nói: “Thu Nhi, đã đem toàn bộ vốn liếng đầu tư vào đây đ, hy vọng thể nh chóng bán được.”
“Em mở hàng cho !”
Đường Thu cười hì hì, chỉ vào một chiếc nói: “Em mua chiếc này.”
“Em gái ruột còn mua bán gì, tặng em.”
Đỗ Tam Cường vừa dứt lời đã bị Đường Thu cắt ngang: “ ba đừng khách sáo với em. Đây kh là m chục đồng tiền quần áo, xe máy đắt lắm, em kh thể chiếm tiện nghi của được.”
Một chiếc bán hơn 3000 đồng, nếu cô l kh, buổi tối ngủ cũng kh yên, đây chính là tiền lương m chục năm của ta đ.
Nghe vậy Đỗ Tam Cường cũng kh miễn cưỡng: “Được, nghe em, em cứ l trước, khi nào tiện thì đưa tiền cho sau.”
“Vậy mai em mang qua cho .”
Đường Thu gật gật đầu, cưỡi xe đón mẹ Cố và bọn trẻ. Vừa đến cửa hàng quần áo liền gây ra chấn động.
Mẹ Cố và Cố Khi Lan nghe th tiếng động từ trong tiệm ra, mẹ Cố đều trợn tròn mắt!
Kh chỉ bà, còn hai nhà trong đại viện được thuê làm ở tiệm.
“Thu Nhi, con… con cưỡi cái gì thế này?”
Kh trách mẹ Cố kiến thức ít, bà ngày thường bận rộn, cũng ít xem TV, cho nên đầy mặt ngạc nhiên.
Nhưng Cố Khi Lan thì hét lên: “A a a, chị dâu hai, chị cư nhiên cưỡi xe máy về!”
Cô trước kia theo Đường Thu tới Dương Thành, biết Đường Thu biết xe máy, nhưng càng kinh ngạc chính là Đường Thu cư nhiên trực tiếp cưỡi một chiếc về.
“Trời ơi, bà chủ, cô quá lợi hại!”
“Chị Thu, xe này ngầu quá, em chỉ th trên TV thôi.”
“…”
Hoa Hướng Dương và Hồng Mai hai tròng mắt đều sắp lồi ra. Bộ dáng ngầu lòi của Đường Thu quả thực quá mê !
“Mẹ, mau lên đây, con chở mọi về nhà!”
Đường Thu chỉ vào yên sau xe máy. Mẹ Cố một tay ôm một đứa cháu, bọc kín mít.
Bà cũng đội mũ và quàng khăn, Đường Thu đội mũ bảo hiểm, che c kín mít.
“Được !”
Vì thế Đường Thu nổ máy, trong biểu tình sững sờ của mọi , nh chóng phóng xe mất.
“Trời ơi, bà chủ Đường quá lợi hại, còn lợi hại hơn cả đàn !”
“ mà đứa con gái giỏi giang như vậy, chắc sướng c.h.ế.t mất.”
“…”
“Còn nói, chị dâu là nhất mà.”
Cố Khi Lan kiêu ngạo ngẩng cổ, giống như một con khổng tước kiêu hãnh. Mà Đường Thu… đã cưỡi xe máy trở về đại viện.
Sau đó… trong đại viện lại một lần nữa sợ ngây !
“Kia… Đường Thu đang cưỡi cái gì vậy?”
“Trên TV chiếu đ, hình như gọi là xe máy. Má ơi, Đường Thu cũng quá gan dạ , cái thứ này mà cũng dám cưỡi!”
“Cái con đàn bà phá gia chi t.ử này lại tiêu hoang , lại th ghen tị với Đoàn trưởng Cố thế nhỉ!”
“…”
Cảm nhận được sự hâm mộ ghen tị của mọi , mẹ Cố cao hứng ngẩng đầu, biểu tình kia gọi là một sự kiêu ngạo.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Xe máy dừng trong sân, chị dâu Hoàng nghe th tiếng động vội chạy chậm ra, khoa trương che miệng: “Ái chà chà, em Thu, em sắm cái gì thế này.”
“Nó gọi là xe máy.”
Mẹ Cố vui vẻ nói: “Thu Nhi cứ đòi dùng để đón bác, bác bảo kh cần, nó bảo cái này tiện, nh hơn xe đạp.”
Nghe giọng ệu vui sướng của bà, chị dâu Hoàng hâm mộ kh thôi: “Bác gái Cố, bác phúc thật đ. Cưới được cô con dâu tốt như vậy, cả cái đại viện này ai mà kh ghen tị với bác chứ.”
“Cảm ơn, cảm ơn.”
Mẹ Cố cười toe toét: “Bác đúng là phúc, cũng là trời xui đất khiến, Thu Nhi nên duyên làm con dâu nhà họ Cố chúng .”
Bà bế cháu xuống xe. Đường Thu vội đón l Dương Dương, còn tưởng bọn nhỏ sẽ bị lạnh, kết quả hai đứa nhỏ này cũng cười toe toét.
nh, cả đại viện đều biết Đường Thu cưỡi một chiếc xe máy về. Trẻ con trong đại viện đều tò mò vây qu sân, đ.á.n.h giá con quái thú sắt của Đường Thu.
“Cái… cái này cưỡi lên là biết bay hả?”
“Mẹ tớ bảo lợi hại lắm, chạy còn nh hơn ô tô, dì Đường ngầu thật.”
“Tớ lớn lên cũng muốn cưỡi cái xe to như vậy.”
“…”
Lũ trẻ bàn tán vui vẻ. Đường Thu từ trong phòng l ra ít kẹo đặc sản thời này: “Nào, lại đây ăn kẹo cho ngọt miệng.”
“Cảm ơn dì Đường, dì Đường dì đẹp thật đ, là nữ đồng chí đẹp nhất đại viện.”
“Oa, kẹo ăn. Dì Đường ơi dì làm mẹ cháu được kh, cháu thích mẹ như dì.”
“Ha ha, Hổ Tử, dì sẽ mách mẹ cháu là cháu muốn đổi mẹ nhé.”
“…”
Giọng nói non nớt của bọn trẻ làm Đường Thu dở khóc dở cười. Chia kẹo xong, cô còn để lại tiếng thơm là hào phóng dễ gần.
Chờ Cố Thời Xuyên trở về, quả nhiên cũng phát hiện chiếc xe máy lớn trong sân, tựa hồ cũng chút kinh hỉ.
“Thu Nhi, em mua à?”
“Đúng vậy, ba nhập về đ.”
Đường Thu đắc ý nhướng mày: “Thích kh? muốn em dạy kh?”
“Thích.”
Đàn đều yêu xe, Cố Thời Xuyên cũng kh ngoại lệ. cẩn thận vuốt ve chiếc xe máy: “Nhưng mà biết . Trước kia lần làm nhiệm vụ đã học qua, lâu kh , kh biết bị lạ tay kh.”
cho Đường Thu kh gian thể hiện lớn, Đường Thu tức khắc đắc ý nói:
“Nào, ngồi lên , em đèo !”
“Được, bà xã.”
Cố Thời Xuyên ngồi ở yên sau Đường Thu, ôm chặt eo cô, mạc d làm Đường Thu vài phần kh tự nhiên, cô tức giận nói:
“ nhẹ chút.”
“Xe nh, lo bị ngã.”
Cố Thời Xuyên đúng lý hợp tình. Đường Thu lười quản , quả thật tăng tốc độ.
“Kia… đó là Đoàn trưởng Cố, cũng thật chiều vợ.”
“Làm gì đàn bà nào chở đàn đâu, kh ngờ Đoàn trưởng Cố lại là sợ vợ.”
“ mà được như Đoàn trưởng Cố, cũng thể xinh đẹp như đồng chí Đường Thu.”
“…”
Tỷ lệ quay đầu Đường Thu và Cố Thời Xuyên cực cao. Qua cơn nghiện, Đường Thu còn cẩn thận chỉ dẫn lại cho Cố Thời Xuyên.
Cố Thời Xuyên rốt cuộc là đã biết , quen tay nên nh liền thuận thục. nh, chở Đường Thu hóng gió trong sân.
Chưa có bình luận nào cho chương này.