Thập Niên 80: Gả Thay Sĩ Quan Tuyệt Tự, Thủ Trưởng Đoản Mệnh Có Con Rồi
Chương 557: Vinh Quy Bái Tổ, Mẹ Cố Khiến Cả Làng Ghen Tị Đỏ Mắt
Vừa th bọn họ trở về, ai n đều vây qu lại đây: "Ai da, đồng chí Đường Thu đã về ."
"Trời ơi, đây vẫn là mẹ thằng Thụ ? lại trẻ ra nhiều thế này, rõ ràng chúng ta sinh cùng năm mà!"
"Này còn kh bởi vì bà cưới được cô con dâu tốt , theo con dâu ăn ngon mặc đẹp, đương nhiên trẻ ra ."
"Đường Thu đều sinh hai đứa con mà vẫn như cô gái nhỏ nhỉ, quả nhiên tiền liền trẻ ra."
"..."
Nghe trong thôn hâm mộ nói, mẹ Cố kiêu ngạo nâng cằm lên: "Các bà nói kh sai đâu, thể bảo dưỡng trẻ trung như vậy đều là nhờ cưới được cô con dâu tốt. Thu Nhi đãi tốt lắm, kh chỉ cho ngày nào cũng ăn thịt ăn trứng gà, còn mua cho vòng vàng nhẫn vàng nữa này."
Bà quơ quơ trang sức trên tay. Ngày thường bà chưa bao giờ đeo, Đường Thu cũng kh nghĩ đến lần này đeo lên lại tác dụng này.
Quả nhiên, phụ nữ trong thôn vừa th cái vòng vàng lớn trên cổ tay mẹ Cố, ai n đều hâm mộ đỏ cả mắt!
"Vẫn là thím Cố phúc khí, số bà tốt thật, kh giống chúng , kh cái mệnh này."
"Kia cũng là do ta thiện lương. Lúc trước Đường Thu bị chị gái tính kế hoán thân, thím Cố đây chính là một câu oán hận cũng kh , đổi lại là bà thì bà làm được kh?"
"..."
này nói một câu thật lòng khiến mẹ Cố hơi chút ngượng ngùng, nhưng những còn lại đều âm thầm gật đầu.
Đúng vậy, khi đó th d Đường Thu cũng kh tốt, mọi đều kh muốn cưới loại con dâu như Đường Thu, kh nghĩ tới tự dưng lại để Cố Thời Xuyên nhặt được món hời lớn.
"Thu Nhi, nghe nói cháu đưa Cố Mỹ Liên lên thành phố làm à? Con nhà thím cũng vừa tốt nghiệp, cháu thể giúp đỡ một chút kh?"
"Bà con lối xóm, thật vất vả mới về một lần, thím Cố, mang cả nhà tới nhà ăn cơm ."
"Ai da, hai đứa nhỏ này chính là con của Cố Thời Xuyên kh? Lớn lên giống hệt tr tết Phúc Oa , thực sự phúc khí!"
"..."
Các bà con trong thôn đều thực nhiệt tình, Đường Thu đều ểm chống đỡ kh được. Cũng may lúc này bác gái cả nhà họ Cố và Hoàng Ấu Miêu đã đuổi tới.
"Mẹ, Thu Nhi, con đã chuẩn bị đồ ăn ở nhà , mau về nhà ăn cho nóng."
"Đúng vậy, mọi giải tán , đừng qu rầy gia đình em dâu ôn chuyện!"
Bác gái cả vì chuyện của Cố Mỹ Liên nên đặc biệt cảm kích bọn họ một nhà, hôm nay sang giúp Hoàng Ấu Miêu cùng nhau nấu nướng.
hai họ hỗ trợ, Đường Thu và mẹ Cố mới thoát khỏi sự vây c nhiệt tình của trong thôn.
Mẹ Cố toét miệng cười: "Đây chính là nỗi phiền não ngọt ngào đ, trước kia những này đối với mẹ nào thái độ tốt như vậy."
"Thì đ."
Cha Cố tràn đầy thể hội: "Trước đây vì một chút ruộng đất, một chút nước tưới tiêu mà cầm cuốc đ.á.n.h nhau. Hiện tại ai th cha cũng khách khách khí khí chào hỏi, cha cũng là nhờ phúc của các con."
Đặc biệt là cha Cố và Cố Khi Thụ hiện tại quản lý cả một vùng đất lớn như vậy, nhiều đều mong nhớ được tới đây làm việc.
Bởi vì Đường Thu trả tiền c hậu hĩnh, dù ở nhà cũng là làm việc nhà n, vườn trái cây làm việc vừa kh mệt lại còn kiếm được tiền, việc tốt như vậy ai mà chẳng tr nhau.
"Nhờ phúc của Thu Nhi nhà ta cả."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mẹ Cố nắm l tay Đường Thu. Cả nhà vào tiểu viện, Đường Thu ngoài ý muốn th từ trong căn phòng nhỏ bên cạnh ra một đôi mẹ con.
Cư nhiên là vợ của Cố lão tam - Vu Mỹ Huệ cùng đứa con gái cô ta sinh trước đó. M năm trôi qua, cô bé cũng đã hai ba tuổi, lúc này mở to đôi mắt ngây thơ cô.
"Giảo Giảo, mau chào bà nội và bác hai ."
Vu Mỹ Huệ sống ở n thôn m năm, trên mặt hằn lên dấu vết sinh hoạt, cả cũng kh giống như trước kia, thoạt tựa hồ chút co quắp.
Cha Cố thở dài: "Thằng ba còn chưa ra tù, nó liền làm việc ở vườn trái cây, c nhân bao nhiêu tiền lương thì nó b nhiêu tiền lương."
Rốt cuộc chuyện bọn họ làm trước kia quá mức, cho cô ta việc làm cũng hoàn toàn là nể mặt con bé Giảo Giảo.
Cũng may Vu Mỹ Huệ m năm nay cũng kh gây chuyện thị phi.
Cố Giảo Giảo ánh mắt sợ hãi, giọng nói nhỏ, trốn sau lưng Vu Mỹ Huệ: "Bà nội, bác hai."
"Ừ."
Đường Thu kh muốn làm khó một đứa trẻ, từ trong túi l ra m viên kẹo Đại Bạch Thỏ đưa cho Ngôi .
"Ngôi , cầm cho em gái."
"Em gái, ăn kẹo nha."
Ngôi Nhỏ sạch sẽ ngăn nắp lại hào phóng đứng trước mặt Cố Giảo Giảo. Hai khác nhau một trời một vực. Cố Giảo Giảo chút sợ hãi, kh dám nhận.
Vu Mỹ Huệ nhẹ nhàng chạm chạm con bé: "Giảo Giảo, gọi chị , đây là chị của con."
"Em chào chị Ngôi ."
Cố Đại Mỹ chạy chậm từ trong phòng ra, Cố Nhị Mỹ tắc một phen nắm l tay Ngôi .
"Em gái, em đáng yêu quá ."
"Em cảm ơn!"
Ngôi tự nhiên hào phóng lại l ra m viên kẹo đưa cho hai chị họ: "Chị ơi, chúng ta cùng nhau ăn kẹo."
"Cảm ơn em."
Cố Đại Mỹ hào phóng nhận l kẹo của Ngôi : "Bọn chị chuẩn bị quà cho các em đ, thôi."
Cô bé dắt tay Ngôi và Cố Giảo Giảo, Cố Nhị Mỹ thì dắt tay Dương Dương: "Em trai, nào."
Một đám trẻ con theo Cố Đại Mỹ vào phòng. Hoàng Ấu Miêu ngượng ngùng cười cười.
"Cứ nhắc mãi muốn đưa các em chơi, lúc này th các em nên hưng phấn như vậy đ."
"Cứ để bọn trẻ chơi , dù cũng ở trong nhà mà."
Đường Thu đối với hai đứa trẻ lớn vẫn yên tâm. Hiện giờ Hoàng Ấu Miêu kiếm được tiền, đối với bọn nhỏ cũng kh keo kiệt, cho nên Cố Đại Mỹ và Cố Nhị Mỹ cũng được sống những ngày lành.
Hai đứa trẻ hiện tại được nuôi dưỡng hào phóng thỏa đáng, thành tích học tập cũng tốt.
Một đám vào nhà, trên bàn quả nhiên đã bày biện đầy đồ ăn. Mẹ Cố theo bản năng nói: "Bọn nhỏ còn chưa ăn cơm."
Chưa có bình luận nào cho chương này.