Thập Niên 80: Gả Thay Sĩ Quan Tuyệt Tự, Thủ Trưởng Đoản Mệnh Có Con Rồi
Chương 595: Hôn Sự Của Mỹ Liên Và Nỗi Lo Về Nhà Chồng Cực Phẩm
Đường Thu lo lắng Cố Mỹ Liên sau này sẽ hối hận, Từ Chính Mậu cũng chút áy náy: “Thật ra kh tổ chức ở quê cũng được, làm ở đây cũng tốt mà. Em xem, đồng chí Vệ Bân và em Khi Lan cũng vậy, chúng ta…”
“Kh cần đâu, em kh quan tâm những thứ đó.” Cố Mỹ Liên nhẹ nhàng lắc đầu, dường như cô thật sự kh để tâm đến hình thức. Th cô kiên quyết như vậy, mẹ Cố và Đường Thu cũng kh tiện nói thêm gì nữa.
Đợi Từ Chính Mậu rời , Đường Thu mới kéo Cố Mỹ Liên ra một góc để tâm sự: “Mỹ Liên, em còn ều gì băn khoăn ? Về thu nhập, hai đứa đều kh thấp. hiện là Phó đoàn trưởng, lại tích p nhiều năm như vậy, em ở cửa hàng cũng tiền hoa hồng khá khẩm, tổ chức một hôn lễ linh đình chắc c kh thiếu tiền đâu.”
“Chị dâu, em biết chị tốt với em, chỉ là em chưa bao giờ kể với chị về tình hình gia đình ở quê của Chính Mậu.” Cố Mỹ Liên thở dài, khẽ nói: “ kh trẻ mồ côi, chỉ là vì là con thứ hai nên kh được cha mẹ yêu thương. Ông bà muốn dựa dẫm vào con trai cả ở quê để dưỡng lão, nên mỗi lần Chính Mậu gửi tiền về đều là cho cả. Đứa em út thì miệng lưỡi ngọt ngào, cũng được hai bà cưng chiều, chỉ Chính Mậu… sống chẳng khác gì kh cha kh mẹ.”
“Mấu chốt là, ngày phát tiền trợ cấp hàng tháng, họ còn nhớ rõ hơn cả . Một khi chúng ta tổ chức hôn lễ, tất nhiên mời họ đến, mà em thì kh muốn.” Cô thật lòng kh muốn dây dưa với kiểu cha mẹ chồng như vậy, nên bớt được chuyện nào hay chuyện đó. Chẳng chỉ là một đám cưới thôi , cô kh quá coi trọng hình thức này.
Mẹ Cố vừa nghe xong đã sốt ruột: “Trước đây chưa từng nghe nó kể chuyện nhà, kh ngờ lại phức tạp như vậy. Thế sau này họ bắt nạt con kh?”
“Dù con cũng ở bên này, cố gắng kh về quê là được.” Cố Mỹ Liên nhún vai: “ cũng hiểu tình hình ở quê nên sẽ kh ép con về đâu.”
“Lỡ họ tìm đến tận đây thì ?” Mẹ Cố là từng trải nên lo xa hơn: “Kh nói đâu xa, cứ Vệ Di kìa, mẹ chồng nó ngày nào cũng gây chuyện. Con nói Thẩm Hồng yêu nó kh? Yêu chứ, nhưng đôi khi vẫn khó tránh khỏi bà mẹ chồng đó. Đợi bà ta già khóc lóc một trận, con xem Thẩm Hồng thật sự nhẫn tâm mặc kệ bà ta kh? Nếu mẹ biết gia đình Chính Mậu như vậy, thật ra mẹ cũng kh mong con gả qua đó lắm, ai đời lại thế!”
Đường Thu th mẹ Cố nói năng chút nặng lời, sợ Mỹ Liên buồn nên nhẹ nhàng kéo tay áo bà: “Mẹ, đây là chuyện của Mỹ Liên, chủ yếu vẫn xem ý của em thế nào.”
“Con biết dì tốt với con.” Cố Mỹ Liên vẻ mặt bất đắc dĩ: “Nhưng con thật sự thích , cũng hứa sẽ xử lý tốt chuyện bên nhà chồng.”
“Chỉ mong là vậy.” Sự việc đã đến nước này, mẹ Cố kh thể nói thêm lời khó nghe nào nữa, tránh làm Mỹ Liên chạnh lòng.
Đợi Cố Mỹ Liên rời , mẹ Cố thở dài với Đường Thu: “Đứa nhỏ Tiểu Từ này thật là khổ mệnh. Hy vọng nó sẽ kh liên lụy đến Mỹ Liên, nếu kh trong lòng bác gái con sẽ đau xót lắm.”
“Mẹ, mẹ tin Mỹ Liên thể xử lý tốt mà.” Đường Thu mỉm cười. Hiện tại Vệ Di đã xử lý tốt, cô và Thẩm Hồng thật sự đã ly hôn trên gi tờ, nhưng tình cảm vẫn mặn nồng. Thẩm Hồng tan làm là ở bên vợ con, còn những khác nhà họ Thẩm thì kh tư cách tìm đến gây phiền phức cho Vệ Di nữa. Sau này cô cũng kh cần hiếu thuận với cha mẹ chồng cực phẩm, thậm chí Thẩm Hồng vì sợ cô tái giá nên càng đối xử chu đáo hơn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mẹ Cố ưu sầu trở về phòng, Đường Thu cũng kh khuyên thêm, cô biết chuyện này bà tự nghĩ th suốt.
M ngày nay Đường Thu bận, vừa lo chuyện ở bệnh viện, vừa quán xuyến các cửa hàng. Việc trang trí đã vào giai đoạn cuối, chỉ vài ngày nữa là khai trương đồng loạt, cô bận đến tối mắt tối mũi.
nh đã đến ngày xét duyệt chức d. Đường Thu chọn một bộ trang phục lịch sự, tóc búi gọn gàng, toát lên khí chất trưởng thành, chuyên nghiệp.
Lúc Đường Thu đến nơi đã th đ . Mỗi chuyên khoa bài kiểm tra khác nhau, cô cũng kh ngờ lại ngồi cùng phòng thi với Nghê Nhã.
Phần thi viết kết thúc nh chóng, Đường Thu cảm th đề kh quá khó, kh câu nào làm khó được cô. Trong lúc chờ phỏng vấn, các thí sinh cùng phòng được tập trung trong một phòng học, ngay sát phòng phỏng vấn.
Từng một được gọi vào. Đa số mọi đều cầm tài liệu ôn tập ráo riết, sợ lát nữa gặp câu hỏi hóc búa. Chỉ Đường Thu là thong dong, trong tay kh cầm gì cả, cô tựa lưng vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần.
“Đường Thu, cô đến cả ghi chú cũng kh mang, định từ bỏ ?” Nghê Nhã thỉnh thoảng nghe d Đường Thu, nhưng vì chuyên môn khác biệt nên cô ta chưa từng tận mắt th y thuật của cô, luôn cho rằng những lời khen ngợi kia chỉ là thổi phồng.
Đường Thu tự tin mỉm cười: “Kh từ bỏ, mà vì căng thẳng quá nên xem cũng kh vào, chi bằng cứ để đầu óc thoải mái.” Cô kh muốn châm chọc mọi là "nước đến chân mới nhảy", tránh để Nghê Nhã cơ hội bắt bẻ.
“Cũng đúng, ai mà chẳng căng thẳng, thật ra cũng chẳng vào đầu được chữ nào.”
“Cũng kh biết họ sẽ hỏi gì, thôi thì thuận theo tự nhiên vậy.”
“Xem bác sĩ Nghê tự tin như vậy, chắc c là nắm chắc phần tg hơn chúng ta .” Kh biết ai đó nói một câu khiến Nghê Nhã cứng đờ mặt, cô ta vội thu lại nụ cười.
“ làm gì chuyện đó, thật ra trong lòng cũng lo muốn c.h.ế.t, chỉ là kh lộ ra ngoài thôi.” Lúc này nếu cô ta dám khẳng định sẽ đỗ, e là sẽ bị khác nghi ngờ "tay trong". Nghê Nhã thầm bực bội, sớm biết vậy đã kh bắt chuyện với Đường Thu làm gì.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.