Thập Niên 80: Gả Thay Sĩ Quan Tuyệt Tự, Thủ Trưởng Đoản Mệnh Có Con Rồi
Chương 98: Cái Tát Cho Kẻ Bất Hiếu Và Sự Ngỡ Ngàng Của Đường Bình
Lại bị bác cả mắng trước mặt mọi như vậy, Cố Khi Xa tốt xấu gì cũng là c nhân được trong thôn hâm mộ, tức khắc khí huyết dồn lên mặt đỏ bừng, hận kh thể tìm cái kẽ nứt chui xuống.
“Bác cả, bác đừng nói con, việc này xác thật là chủ ý của con.”
Chu Đại Ni đối với chồng là thật sự tốt, cô ta cũng kh cảm th chính làm sai: “Đổi lại là bác, hiện tại cha con và chú cả đều bị thương chân kh nuôi nổi gia đình, bác thể l tiền ra nuôi chúng con và các em của chú cả kh? kh vì trời tru đất diệt, con chính là vì cái gia đình nhỏ và con cái của con mà suy nghĩ.”
Bốp! Bốp! Bốp!
Mẹ Cố thật sự nghe kh nổi nữa, xắn tay áo lên hung hăng tát cho Chu Đại Ni m cái.
“Đồ mồm miệng phun phân, ai như cô mà nguyền rủa trưởng bối kh hả? Lúc trước chiếm tiện nghi của các thì kh th cô phân chia rõ ràng như vậy, còn lải nhải nữa thì vợ chồng chúng mày cút xéo khỏi nhà cho bà!”
Bà ra tay quá nh, bằng kh bác cả Cố cao thấp cũng muốn c.h.ử.i cho hai câu. Ông đen mặt về phía Cố Khi Xa:
“Thứ nhu nhược, về sau đừng nói là nhà họ Cố.”
Đường Thu mới vừa định tiến lên, Cố Thời Xuyên nhẹ nhàng kéo cô một chút, sau đó mở miệng:
“Bác cả, cảm ơn bác quan tâm, chỉ là cháu thân thể kh được thoải mái, thể phiền toái bác cùng đại đội trưởng nh chóng hỗ trợ phân gia được kh ạ?”
sắc mặt trắng bệch, thực sự đáng thương. Thực tế chỉ là kh muốn vợ ra mặt, miễn cho bị ta oán trách.
Đường Thu: “...”
Kỳ thật cô kh muốn giúp Chu Đại Ni, chỉ là muốn giúp mẹ Cố.
“Trước phân gia .” Bác cả Cố về phía đại đội trưởng. Đại đội trưởng xụ mặt: “Được , còn phân hay kh đây? Hiện tại nói đến vấn đề tiền phụng dưỡng.”
“Sau khi kết hôn, mỗi năm mỗi nhà đưa cho vợ chồng già chúng 60 đồng.”
Cha Cố đen mặt, tâm tình kh tốt lắm. Mẹ Cố cũng cuối cùng dừng tay, bà hung hăng trừng mắt Chu Đại Ni một cái ngồi xuống.
“ thể hay kh quá nhiều?”
Chu Đại Ni nhớ ăn kh nhớ đánh. 60 đồng đ, bằng một tháng rưỡi tiền lương của lão tam, cũng kh ít đâu.
“Cha mẹ sinh dưỡng các lớn lên, kh c lao cũng khổ lao, lão tam, mày nói xem nhiều hay kh nhiều?”
Bác cả Cố ẩn nhẫn tức giận, tận mắt th em trai bị đứa con bất hiếu làm cho tức giận như vậy, đau lòng thay cho em .
“Kh nhiều ạ.”
Cố Khi Xa kh dám nói thêm cái gì. Bọn họ là gây sự đòi chia nhà còn kh ý kiến, những khác tự nhiên càng kh .
“Vậy lập văn bản .”
Đại đội trưởng vung tay lên, l ra bút mực đã chuẩn bị sẵn bắt đầu viết. Đường Thu bỗng nhiên mở miệng:
“Bác cả, đại đội trưởng, cháu muốn bổ sung một chút.”
“Còn nói đâu, cô hiện tại cũng keo kiệt quá nhỉ.” Chu Đại Ni cho rằng Đường Thu cùng ý tưởng với , nhịn kh được khinh thường ra tiếng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đại đội trưởng đối với Đường Thu ấn tượng cũng kh tồi, giọng ệu ôn hòa nói: “Được, vợ thằng hai, cháu nói .”
“Vật giá tùy thời đều thay đổi, phiền toái đại đội trưởng thêm một câu: mỗi năm dựa theo mức trượt giá thị trường mà thể ều chỉnh tăng thêm.”
Đường Thu thầm nghĩ, 20 năm sau 60 đồng này đủ làm gì? Cũng chỉ bằng tiền chợ một hai ngày.
“Cô ên à, còn muốn thêm!”
Chu Đại Ni thực khó hiểu, cô ta cảm th đầu óc Đường Thu vấn đề, thể bớt đưa tiền mà cư nhiên còn tự tìm việc.
M vị trưởng bối bao gồm cha mẹ Cố đều lộ vẻ tán thưởng về phía Đường Thu, thậm chí ngay cả Cố Thời Xuyên Đường Thu trong mắt cũng tràn đầy kinh hỉ.
Vợ ... thật là lương thiện nhất.
Mẹ Cố liếc xéo Chu Đại Ni: “Trước kia gạo bao nhiêu tiền một cân, hiện tại bao nhiêu tiền một cân? Thêm hay kh thêm tao và cha mày trong lòng tự tính toán.”
“Được, bác thêm vào.”
Đại đội trưởng ghi nhớ việc này trong lòng, về sau nhà phân gia cũng làm như vậy.
Đồ đạc và tiền tài đều nhất nhất viết rõ, lập thành sáu bản, bởi vì cha mẹ Cố cùng các con cái đều ký tên.
Việc phân gia coi như ngã ngũ. Mẹ Cố cảm th trong lòng trống rỗng. Cha Cố lại khách khí nói với các em và đại đội trưởng:
“Đại đội trưởng, các em, ở lại ăn bữa cơm rau dưa , ...”
“Kh cần đâu lão nhị, nhà chú nhiều việc, chờ chú rảnh rỗi lại nói.”
Bác cả Cố sợ còn ở lại sẽ hận kh thể đ.ấ.m c.h.ế.t đứa cháu trai và cháu dâu thứ ba. Hơn nữa thời buổi này nhà nào cũng túng thiếu, sẽ kh dễ dàng ở lại nhà khác ăn cơm.
Đại đội trưởng bọn họ cũng vội vàng từ chối. Bọn họ chân trước mới vừa , liền gặp Đường Bình và Chu Kiến ở trên đường. Hai kia vừa đưa hàng về nhà xong, đang hấp tấp tới nhà họ Cố xem náo nhiệt.
Từ xa liền nghe th trong thôn đang nghị luận: “Nhà bọn họ gần đây cũng thật xui xẻo, thằng cả thằng hai đều xảy ra chuyện.”
“Nhà họ Cố mới vừa phân gia xong, con cái làm ầm ĩ kh hiểu chuyện, thương tâm c.h.ế.t được chỉ cha mẹ thôi.”
Đường Bình chỉ nghe th m chữ “thương tâm c.h.ế.t” và “xảy ra chuyện”, khóe miệng cô ta ên cuồng nhếch lên, bước nh tới trước, phảng phất như sắp th bộ dáng sụp đổ thống khổ của Đường Thu.
Chờ Đường Bình th rõ ràng đang ngồi trên xe lăn là ai, cả cô ta cứng đờ tại chỗ, thất th hét lên:
“Cố Thời Xuyên, còn sống?!!”
Đường Thu cô ta như th quỷ!
Kh chỉ cô, ngay cả Chu Kiến theo phía sau cũng vô cùng khiếp sợ. vốn đã soạn sẵn cả một bài văn mẫu để an ủi Đường Thu trong lòng .
Kết quả Cố Thời Xuyên căn bản là chưa c.h.ế.t???
Vậy còn làm phát triển quan hệ khác với Đường Thu được nữa?
“Làm cái gì đ? hai đang yên đang lành, Đường Bình, miệng mồm chị cũng độc địa thật đ!”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.