Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Kẻ Xuyên Không
Chương 141: 1
Vì đã phân nhà, Cao Phân quyết định đưa hết năm mươi đồng cho Diệp Hành Chu. cả và chị dâu cũng kh ý kiến gì, đã phân nhà thì đương nhiên kh tiện hưởng chung vận may của em trai nữa.
Trên mặt Lưu Tú Hảo lộ rõ vẻ đau khổ, cứ như thể Tạ Tiểu Ngọc vừa ăn trộm mất của bà năm mươi đồng vậy. Năm mươi đồng đ, nếu chưa phân nhà, thì đó là tài sản chung của cả gia đình. Phúc khí trời cho , giờ lại bị Tạ Tiểu Ngọc nẫng tay trên mất !
Diệp Hành Chu đã quay vào buồng sau, l ra bộ dụng cụ làm mộc được cất giữ cẩn thận trong nhà: nào là cưa, bào, dây mực... chồng đầu tiên của Cao Phân là thợ mộc, mà thợ mộc trong làng cũng từng là học trò của .
Diệp Hành Chu định tự làm đồ gỗ. Ngày trước sống trong rừng sâu của thời cổ đại, còn từng tự đốn cây dựng nhà gỗ, chặt tre làm bàn ghế tre. Bây giờ sẵn dụng cụ, lại càng dễ dàng hơn nhiều. Loại bàn bào dùng trong cổ đại cũng tương tự như loại đang cầm trong tay bây giờ.
Cao Phân th l hết đồ nghề ra, vội vàng hỏi:
“Con định làm gì đ?”
Diệp Hành Chu: “Làm đồ gỗ.”
Những ngày mưa gió này, Diệp Hành Chu cứ thế ở lại đại đội, miệt mài làm đồ gỗ cho tổ ấm của . M trong làng trêu ghẹo cũng chẳng thèm để tâm. Chỉ khi Tạ Tiểu Ngọc mang cơm đến, Diệp Hành Chu mới chịu bu tay, ngồi nghỉ một lát.
Một chiếc giường, một cái bàn ăn, bốn chiếc ghế dài. Còn lại ghế dựa, ghế thấp, tủ đầu giường, kệ bếp trong nhà đều được Diệp Hành Chu làm bằng tre. Phía sau núi cả một rừng tre lớn, chỉ cần nói với đội trưởng một tiếng, chặt vài cây tre lớn cũng chẳng ai nói gì.
Làm đồ gỗ cũng vất vả, Tạ Tiểu Ngọc nấu một nồi cơm thịt kho thơm lừng, còn chưa kịp mang đến cho Diệp Hành Chu thì Đại Trụ đã chạy tới gọi cô:
“Thím ba ơi, thím mau xem , bà nội đang cãi nhau với ta ở đại đội!”
Xưởng mộc của làng nằm ngay tại đại đội, Tạ Tiểu Ngọc vội vàng chạy tới. Cao Phân và thím Liêu lại đang lời qua tiếng lại. Thím Liêu chỉ một con trai quý như vàng, nhưng lại tới ba cô con gái. Con rể thứ hai của bà – Hà Dũng – là thợ mộc khéo tay trong làng, nghề nên cuộc sống khá giả hơn nhiều .
Con gái út của thím Liêu do chuyện lùm xùm với Vương Nhị Lai mà tiếng xấu đồn ra m làng lân cận, hiện đang được gửi lên thành phố ở nhà vợ chồng con gái lớn. Giờ đã tìm được nhà trai để gả gùng, thím Liêu liền đến nhờ con rể thứ hai làm vài món đồ gỗ để làm của hồi môn cho con gái.
Chuyện vốn chẳng gì cho đến khi bà ta vừa bước chân vào đại đội thì th con rể đang cãi nhau với Diệp Hành Chu về m khúc tre lớn dưới đất. Hà Dũng khăng khăng đó là do chặt về, còn Diệp Hành Chu kh nói gì, chỉ đứng đạp lên m khúc tre. Hà Dũng kéo mãi kh được, Diệp Hành Chu chỉ nhấc chân lên một cái, Hà Dũng đã ngã ngửa ra sau, đập đầu sưng vù một cục to tướng.
Cả mối hận cũ lẫn tức giận mới bốc lên, thím Liêu lập tức chửi rủa om sòm, nói Diệp Hành Chu trắng trợn cướp m cây tre mà con rể bà khổ cực vác từ trên núi về.
“Cái thằng vừa dữ vừa ngốc, nói còn chẳng ra hơi, may mà hồi đó kh để nó làm con rể! Ai biết lúc nào nó lại nổi ên đánh chứ!”
“Dựa vào sức khỏe mà ức h.i.ế.p con rể hiền lành, con rể còn học nghề mộc từ bố kế c.h.ế.t tiệt của nó m bữa. Giờ thì cái gì cũng để nhà họ Diệp chiếm hết là !”
Tạ Tiểu Ngọc đẩy thím Liêu đang mắng chửi Diệp Hành Chu ra, cúi xuống kiểm tra m cây tre to bằng miệng bát, bảo Đại Trụ gọi đội trưởng tới.
Chờ đội trưởng đến nơi, cô mới thẳng Hà Dũng nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-nguoi-chong-hung-du-la-ke-xuyen-khong-sqip/chuong-141.html.]
“Năm thân tre này là Phúc Sinh đốn về, ta lười biếng, kh muốn lên núi, th Phúc Sinh chất phác ít nói nên mới nhận vơ là chặt, kh?”
Hà Dũng bụng nghĩ thầm, kh hiểu Tạ Tiểu Ngọc lại thể đoán ra được. Dù Phúc Sinh cũng chân chất ít nói, trong sân đại đội còn m chục cây tre lớn bé, nó vơ m thân của Phúc Sinh thì cũng chẳng ai dám lên tiếng.
Tre trên núi thì kh mất tiền, nhưng những cây to cỡ miệng bát mà vác về thì nặng. ta chỉ định chiếm chút lợi nhỏ từ Phúc Sinh mà thôi.
Cả làng bao nhiêu kẻ từng lợi dụng thằng bé Phúc Sinh, từ trước đến giờ nó đều im lặng cam chịu. Thế mà hôm nay lại dám phản kháng, đúng lúc bị mẹ vợ ta bắt gặp.
Giờ đây mẹ vợ ta đang ra sức mắng mỏ Phúc Sinh, ta làm dám cãi lại bà nhạc được. Dù thằng bé chân chất cũng đâu biết biện minh, nó nói gì thì cũng chẳng ai tin.
Hà Dũng đáp: “Cô từng làm giáo viên mà lại vô lý đến vậy? Tre này là chặt vác về để làm đồ gỗ cho nhà mẹ vợ .”
Tạ Tiểu Ngọc mỉm cười lạnh lẽo, chỉ tay vào vết chặt của m thân tre đang bị tr chấp:
“Vết chặt nghiêng này trơn nhẵn, rõ ràng là bị đốn gọn bằng một nhát d.a.o rừng sắc bén. Hà Dũng, đừng khoác lác rằng thể chặt đứt thân tre to bằng miệng bát chỉ với một nhát chém.”
“Vả lại, cái vóc dáng ốm yếu của ta mà xem, ta vác nổi năm thân tre to bằng miệng bát từ trên núi xuống ư? Đừng nghĩ ai cũng là kẻ ngu ngốc!”
Tạ Tiểu Ngọc thử lay m thân tre dưới đất, một cây cũng kh tài nào nhấc lên được. M thân tre này còn x rì, vết chặt mới tinh, chắc hẳn được đốn từ sáng nay. Cả làng ai n đều biết Phúc Sinh sức khỏe hơn , ngoài thằng bé ra thì chẳng ai thể vác một lúc năm thân tre to lớn đến thế.
“ ta thử vác xem nào, liệu nhấc nổi kh?” Tạ Tiểu Ngọc đá con d.a.o rừng về phía Hà Dũng: “ ta thử chặt cho mọi xem , Phúc Sinh thể một nhát đốn đứt, còn ta thì ?”
Phúc Sinh lặng thinh Tiểu Ngọc. Những lời cô nói quả đúng là ều ta vẫn nghĩ trong lòng, chỉ là kh tài nào thốt nên lời. ta cũng chẳng rõ vì lẽ gì, chỉ là kh thể nói thành lời. Sư phụ từng bảo, đó là một căn bệnh, cũng là số mệnh của ta.
Nhưng nay Tiểu Ngọc đã tới. Cô thay nói hết những ều muốn nói. Sự bứt rứt trong lòng bỗng chốc trở nên nhẹ nhõm, bình lặng.
Phúc Sinh nhặt lên một thân tre, lớn bằng miệng bát mà trong tay ta nhẹ bẫng như kh trọng lượng. ta vung d.a.o rừng m nhát liền, thân tre liền bị chặt ra thành nhiều đoạn, mỗi đoạn đều dài tăm tắp, vết cắt nhẵn mịn như nhau.
Sau đó, ta ném con d.a.o rừng về phía chân Hà Dũng:
“Đến lượt ta.”
Hà Dũng hoảng hốt lùi hẳn về sau. ta làm gì sức mạnh như vậy, với thân tre lớn thế này, c.h.é.m đến bảy tám nhát mới đứt nổi.
“… kh làm được đâu.”
“Kh làm được mà còn dám nói tre này là do ta chặt ư?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.