Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Kẻ Xuyên Không
Chương 163: 3
Nhiêu Huệ nghĩ, ở cái thị trấn nhỏ bé này thì chắc c kh thể bán được giá cao, cô sẽ mang về Vân Thị nhờ quen trên đó giúp sức bán , toàn bộ số tiền thu được sẽ gửi về lại cho vợ chồng trẻ. Bởi Tiểu Ngọc đã ý định sẽ cùng Phúc Sinh ôn thi lại để thi vào đại học, sẽ kh còn thời gian để ra đồng trồng trọt, cũng chẳng thể lên đội làm c kiếm ểm c được nữa, thế nên mọi khoản chi tiêu, ăn uống đều sẽ dùng đến tiền.
Nhưng giờ tin tức phục hồi kỳ thi đại học vẫn chưa chính thức c bố, chưa cần vội nói ra.
Bên kia, Lưu Tú Hảo bị mắng quay về, trong lòng đau như cắt. Tối đến bà than phiền với Diệp Ngân Sơn:
“Củ nhân sâm to như thế, cái thằng ngốc kia kh nói với ai một tiếng, lại đem dâng cho con bé Ngọc, nói xem, em trai quá ngốc kh!”
Diệp Ngân Sơn thì lại kh nghĩ nhiều như vậy. Trong thị trấn nhỏ này gì mà giấu nổi, nếu trong nhà tự tiện đem bán, chắc c sẽ bị bắt và giáo dục phê bình. Dù đào được cũng lén lút mang lên thành phố bán, đường nước bước tốn kém, còn xin gi tờ để xe và ở trọ, hơn nữa cũng chưa chắc bán được bao nhiêu tiền, kh đáng để tham lam.
ta nói: “Em đừng mà ra ngoài buôn chuyện, trong núi sói, lỡ khác nghe được cũng chạy đào, xảy ra chuyện thì lại trách chúng ta.”
Lưu Tú Hảo đương nhiên sẽ kh nói ra ngoài, nhưng nghĩ bụng, nếu Phúc Sinh đào được thì chứng tỏ trong núi chắc c còn nữa. Đợi hôm nào rảnh, cô ta sẽ tự vào núi thử vận may.
Buổi tối rửa ráy xong, Tạ Tiểu Ngọc ngồi xếp bằng trên giường, cười hỏi Phúc Sinh:
“Phúc Sinh, muốn biết tối qua chị dâu em đã nói gì với em kh?”
Phúc Sinh lắc đầu. được huấn luyện để giữ lòng th tịnh, những chuyện kh nên biết thì cứ xem như ếc, sư phụ đã dạy như thế.
Tạ Tiểu Ngọc cười nói:
“Nhưng em muốn kể cho nghe. Chị dâu em bảo, sắp tới sẽ khôi phục kỳ thi đại học. Tương lai là thời đại của đọc sách, m chục năm nữa, n nghiệp cũng sẽ cơ giới hóa cả. Phúc Sinh, tụi cùng học nhé.”
Phúc Sinh cau mày: “Trong mơ ?” Phục hồi thi đại học thì hiểu, giống như khoa cử bên . Nhưng chuyện n nghiệp cơ giới hóa thì kh hiểu, chẳng lẽ là mơ th?
Tạ Tiểu Ngọc gật đầu: “Đúng vậy, là trong mơ. Sau này việc xây dựng đô thị sẽ nh, Phúc Sinh, chúng ta cùng nhau học được kh?”
Thời đại của Phúc Sinh cũng những học sinh nghèo xuất thân bần hàn, ngưỡng mộ chữ. năm nay hai mươi tuổi, vẫn còn thể vào học đường ?
Tạ Tiểu Ngọc động viên: “M trăm năm trước, ba bốn mươi tuổi còn thi tú tài kia mà, mới hai mươi, lại th minh như vậy, nhất định làm được. Nếu kh học, đợi em thi đậu , chúng ta sẽ chia xa.”
Phúc Sinh suốt cả đêm kh nói gì, sáng hôm sau Tạ Tiểu Ngọc lại hỏi: “Phúc Sinh, nghĩ kỹ chưa?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-nguoi-chong-hung-du-la-ke-xuyen-khong-sqip/chuong-163.html.]
Phúc Sinh kh trả lời, Tạ Tiểu Ngọc kh cho xuống giường. Phúc Sinh bất đắc dĩ nói: “Thử xem.”
Tạ Tiểu Ngọc mím môi cười, nhường đường. Phúc Sinh đã nói “thử xem”, vậy chắc c sẽ dốc hết sức. Cô dặn: “Chị dâu em nói tin này còn chưa chính thức, bây giờ đừng nói với mẹ.”
“Được.”
Những ngày sau đó trôi qua yên bình một thời gian. Sau vụ thu hoạch mùa thu, đội sản xuất nói vài hôm nữa sẽ ra đồng làm c trình sửa đê. Đây là việc tốt, vừa được tính c ểm lại còn bao cơm trưa, các trí thức trẻ cũng tham gia.
Tạ Tiểu Ngọc và m cô bác lớn tuổi phụ trách chuyện nấu ăn. Làm c trình ngoài đồng thì nấu cơm bằng nồi lớn. Đội sản xuất sẽ bỏ ra một ít tiền mua chút thịt, nấu chung với rau và vài miếng thịt làm món c lớn. Chút thịt ít ỏi đó chia đều vào m cái nồi sắt to tướng, thật ra cũng chẳng bao nhiêu mùi vị, khi ba bốn mới một may mắn múc trúng được miếng thịt.
Cơm trắng cũng trộn thêm khoai lang, nếu kh thì hơn trăm lao động trai tráng sẽ tiêu sạch thực của đội mất. Đội trưởng đội sản xuất đưa năm đồng cho bà Trần phụ trách nấu ăn, dặn dò bà mua thêm ít thịt, còn khoai lang, gạo và rau thì đội đã sẵn.
Thịt lợn giá bảy hào rưỡi một cân, tính cả khoản dầu mỡ, gia vị, vẫn còn mua được hơn năm cân thịt. Kh thể nói đội sản xuất hà tiện được, làm c trình sửa đê mất bốn năm ngày, một ngày hết năm đồng, năm ngày là hơn hai mươi đồng, đội sản xuất cũng đâu giàu gì, còn bỏ ra bao nhiêu lương thực nữa.
Bà bếp gọi m bác phụ trách nấu ăn lại bàn chuyện, hỏi xem năm nay nấu nướng thế nào?
“Còn thế nào được nữa, vẫn như m năm trước thôi, khác biệt gì đâu.”
Kh các bác kh muốn làm tốt, mà là kh nguyên liệu nên đành bó tay, ai mà chẳng muốn ăn miếng thịt tươi ngon chứ.
Bà bếp hỏi Tạ Tiểu Ngọc xem cách nào để mỗi làm c trình đều được nếm chút vị thịt kh. Bà ở ngay nhà bên cạnh nhà họ Diệp, nên biết cô thể dùng nửa cân thịt mà nấu một nồi cơm thịt kho cho cả nhà ăn. Bà cũng chẳng khoe mẽ, bà thật lòng muốn bữa ăn của em c nhân được tươm tất hơn một chút.
Tạ Tiểu Ngọc vốn kh muốn lên tiếng, nhưng được hỏi, cô mới dè dặt nói: “Cháu mà đưa ra ý, lại sợ m bác mắng cháu, thôi cháu kh nói đâu.”
Bà bếp lại cười mắng: “Con bé này, gì thì mau nói ra !”
Tạ Tiểu Ngọc lập luận: Năm cân thịt, chia ra thì một cũng kh được một miếng nhỏ, làm kiểu gì cũng chẳng thấm vào đâu. Thay vào đó, chi bằng mua m thứ nội tạng lợn như lòng già, móng giò, những thứ này lên nhà máy chế biến thịt của huyện mua thì gần như chẳng đáng là bao, mà vẫn thể nấu ra món ngon đậm đà vị thịt. Chỉ là lòng lợn khó xử lý, cô chịu trách nhiệm nấu.
“Lòng lợn với móng giò mà ngon à?” Bà bếp bán tín bán nghi, bán rẻ thế là vì vốn dĩ chẳng ai thèm ngó ngàng tới.
Tạ Tiểu Ngọc nói làm ra thì chắc c ngon, bà bếp lập tức chạy ra tiệm thịt trong làng, mua hai cái móng giò với một bộ lòng lợn. Trần đồ tể là cháu của bà bếp, th vậy liền hỏi: “Dì ơi, nhà đợt này khó khăn lắm hả?”
Bà bếp chỉ lườm một cái sắc lẹm, chẳng buồn nói thêm lời nào. Lòng lợn và móng giò mua về, m bác gái lật trái lòng ra rửa rửa lại m lần mới sạch, cả sân nhà họ Giang (bà Trần là mẹ đội trưởng Giang Hoài Sơn) bốc mùi nồng nặc kh chịu nổi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.