Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Kẻ Xuyên Không

Chương 165: 5

Chương trước Chương sau

Lên c trình s quả nhiên là rộn ràng thật, m thôn cùng nhau hợp sức làm, hơn chục đội sản xuất, hơn ngàn con , ào ạt kéo ra đê s, cuốc, kẻ vác, ra sức tu sửa bờ đê. Hai bên bờ s đ nghịt đang làm việc, tiếng nói cười rôm rả.

Mỗi năm làm c trình s cũng là dịp để các đội sản xuất thi đua tr tài, phân định thực lực. Đội nào của ăn của để thì xẻ thịt nhiều, còn đội nào kém hơn cũng cố gắng mua ba bốn cân mỡ heo về luyện l mỡ nước. Chỉ đội Ba của thôn Đại Hà là mua m thứ bỏ như lòng heo.

Nghe đâu là tận xưởng g.i.ế.c mổ heo mới mua về được, rốt cuộc bõ bèn gì? Bên nhà họ Liêu ở đội Một vốn đã kẻ cả khinh thường đội Ba, liền chạy qua nói móc: “Ôi chao, các đến nỗi ăn thịt cũng kh nổi nữa hay ? Năm nay đừng mơ tr d hiệu đội sản xuất tiên tiến với đội Một tụi nhé. Bọn hào phóng bỏ tiền cắt hẳn năm cân thịt tặng các đ!”

Bà Trần giơ con d.a.o bếp đuổi cái miệng nhiều chuyện kia : “Cút ngay, để xem trưa nay mày cái số may mắn được chia l một miếng thịt nào kh.”

nhà họ Liêu hừ một tiếng, đội họ tận mười cân thịt lận, mà xui xẻo tới mức kh chia được một miếng nào. Thế là lại chạy châm chọc mỉa mai đội viên đội Ba, suýt nữa thì đánh nhau to, may mà Phúc Sinh ra tay, một tay tóm một ném bay xa, mới khiến cả bọn tự động tản ra.

Mặc dù buổi trưa chỉ được ăn nội tạng heo, nhưng nể tình Phúc Sinh đã giúp đội Ba giành lại thể diện, mọi cũng kh trách cô vợ nhỏ nhà đã lừa bà Trần mua nội tạng.

Mỗi năm thím Liêu đều đảm trách việc bếp núc, năm nay tổ hậu cần kh gọi thím , nhà thím vốn thiếu lao động chính nên đích thân ra chân làm việc. Th m đứa em bên nhà mẹ đẻ bị bẽ mặt, còn bị Phúc Sinh nhấc từng một ném ra ngoài, thím th khó coi lắm, liền chạy tới xem hôm nay nấu cái gì.

“Đội sản xuất Ba năm nay đúng là xấu mặt thật, hừ, Cao Phân còn coi Tạ Tiểu Ngọc như bảo bối nữa chứ. th con bé đó với cái thằng khờ khạo Diệp Phúc Sinh đúng là trời sinh một cặp.”

Tạ Tiểu Ngọc hất luôn chậu nước rửa lòng heo lên mặt thím ta.

“Phúc Sinh chữa được trâu cày cho đội mà còn bị gọi là thằng ngốc, vậy thì cha ruột nhà thím chắc lẫn kh biết!”

Thím Liêu toàn thân bốc mùi hôi t nồng nặc, giận tím mặt, muốn nhào tới cấu xé Tạ Tiểu Ngọc, nhưng bà Trần liền c ngay trước mặt Tiểu Ngọc.

“Là bà gây sự trước, đừng trách Tiểu Ngọc dội nước thối vào mặt bà. Ghét bỏ vậy thì trưa về đội Một mà ăn bữa c tập thể !”

Thím Liêu muốn về thay đồ nhưng lại sợ bị trừ c ểm, đành nín nhịn mùi t mà tiếp tục đào đất.

Đám trai trẻ khiêng đất về, nói với Phúc Sinh đang vùi đầu vào c việc:

“Phúc Sinh này, vợ một trận đấu khẩu với thím Liêu đó.”

Phúc Sinh giật đánh rơi xẻng, bị đám trai trẻ kéo lại:

sốt ruột như lửa đốt kìa. hơn chục bà cô đứng ra che chở cho cô vợ nhỏ của . Cô còn hắt cả chậu nước rửa lòng heo vào thím Liêu đó. Vợ yêu thương biết bao.”

Phúc Sinh ngước mắt, tr th Tạ Tiểu Ngọc đang lom khom tất bật bên bếp lửa trên bờ đê. Mùi thịt thơm lừng nức mũi bay tỏa khắp nơi. Trong lòng trào dâng một cảm giác thật lạ, nhưng chắc c một ều – đó là một niềm vui sướng khôn tả.

th niên trẻ tuổi kia Phúc Sinh với vẻ mặt vẫn kh chút biểu cảm, lại cặm cụi làm việc, đoạn lắc đầu. Một con gái như Tạ Tiểu Ngọc, xinh đẹp, l lợi là thế, vậy mà lại gả cho Diệp Phúc Sinh, thật là uổng phí một đời. ta nào hiểu tình yêu là gì, cũng chẳng biết thương vợ, ngay cả một lời ngọt ngào e rằng cũng chẳng thốt ra nổi. Kh hiểu Tạ Tiểu Ngọc lại chịu đựng được những tháng ngày như thế. Thật phí hoài!

Trên bờ đê, Triệu Hà – cô vợ mới cưới của Liêu Đại Dân Đội Một – bước vội tới, ngỏ ý muốn trò chuyện với Tạ Tiểu Ngọc.

“Tiểu Ngọc, m câu muốn nói với cô.”

Tạ Tiểu Ngọc kh muốn tự chuốc thêm rắc rối vào , liền khéo léo nép sau lưng Bà Trần.

“Dì ơi, con chẳng muốn dây dưa gì với cô ta cả.”

Bà Trần đứng c trước mặt, cất lời:

“Này cô gái, cô đã cướp mất cái chân giáo viên của Tiểu Ngọc, giờ còn vác mặt đến đây làm gì? th Tiểu Ngọc chẳng buồn nghe đâu, cô về cho!”

Triệu Hà vốn đã tính toán sẽ rời khỏi thôn Đại Hà trước, sau đó tìm cớ ly hôn. Nếu bên nhà họ Liêu kh đồng ý, cô ta cũng sẽ chẳng quay lại đây nữa. Trước khi rời , cô ta muốn đến xin lỗi Tạ Tiểu Ngọc – vì chính đã giành mất suất giáo viên, khiến Tiểu Ngọc l cái thằng ngốc kia. Ai dè đâu thi cử lại được khôi phục, chỉ cần cố chịu đựng thêm vài tháng là mọi chuyện sẽ khác .

Triệu Hà bụng nghĩ, và Tạ Tiểu Ngọc cũng là cảnh ngộ như nhau, vốn còn định khuyên cô cũng rời khỏi thôn Đại Hà mà chờ đợi kỳ thi lại. Nào ngờ, Tạ Tiểu Ngọc đến cả một lời cũng chẳng muốn nghe.

Triệu Hà khẽ thở dài, đoạn quay lưng bỏ , viện cớ đang “đến tháng” nên cần về nhà thay đồ. Cái chuyện nhỏ nhặt này chẳng m ai để ý.

Trên bờ đê, các bếp lò đã được chất sẵn sàng. Hơn chục đội sản xuất cùng nhau nấu cơm, thi đua xem nồi cơm của đội nào mùi thịt thơm lừng hơn. Lúc xếp hàng nhận cơm, ai n đều đứng thẳng tắp, đầy mong đợi.

Lòng heo được luộc kỹ, sau đó dùng mỡ tảng chưng ra để xào. Tiếp đến cho củ cải trắng và khoai tây vào, đầy ắp cả một nồi gang to tướng. Chân giò được cắt miếng đều tăm tắp, ninh với gia vị suốt hai tiếng đồng hồ, bỏ thêm cải thảo và cà rốt vào.

Thật ra nếu kh cho rau thì món ăn sẽ giữ được hương vị thuần túy hơn, nhưng Bà Trần và m thím khác lại một mực phản đối. Họ bảo c ngon như thế mà kh bỏ thêm rau thì thật là uổng phí. Thêm rau vào, mỗi còn thể chan thêm được vài miếng đồ ăn dính nước thịt.

Ngoài ra, còn một thùng lớn c gan heo nấu rau chân vịt, và món cơm độn khoai lang để ăn cho no bụng.

Bà Trần đứng trên bờ đê, cất tiếng hô vang:

“Đội Ba ơi, ăn cơm thôi nào!”

Thím Liêu là đầu tiên chạy xộc tới. Mùi chân giò heo và lòng heo kho thơm lừng nức mũi, bà hôm nay làm việc nặng nhọc, bữa sáng lại ăn kh đáng là bao, bụng đói meo đến mức kh thể chịu nổi nữa.

Bà Trần cất tiếng:

“Thím Liêu này, bà chẳng chê lòng heo đó , kh về Đội Một mà ăn thịt ?”

Thím Liêu đỏ bừng cả mặt, đành rụt rè nói:

của Đội Ba, lẽ nào lại kh được ăn cơm của Đội Ba này ?”

Bà Trần cũng kh thể thật sự kh cho bà ta ăn, bèn múc cho bà một vá chân giò kho rau, và thêm một vá lòng heo kho rau đầy ắp.

- 16.6

Thím Liêu lén liếc cái bát của Phúc Sinh, thủng thẳng nói:

“Cái miếng chân giò trong bát của Phúc Sinh hình như to hơn thì , cả lòng heo nữa, dường như cũng thêm một miếng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-nguoi-chong-hung-du-la-ke-xuyen-khong-sqip/chuong-165.html.]

Bà Trần tức đến nỗi gõ mạnh cái muôi lớn xuống nồi:

ta là Phúc Sinh đó, muốn ăn ngon thì đã Tiểu Ngọc nhà ta tự tay nấu cho , còn tiếc rẻ gì một miếng lòng heo chứ. M còn định ăn cơm nữa kh thì bảo, mau mau mà xếp hàng !”

M phía sau đói đến cồn cào ruột gan, ôm bụng kêu gào ầm ĩ. Họ chen lấn, xô đẩy khiến Thím Liêu loạng choạng, miếng chân giò bóng loáng mềm nhừ trong bát bà ta rơi tõm xuống đất, lập tức bị khác chen lên dẫm nát. Thím Liêu kêu lên thảm thiết:

“Trời ơi, miếng chân giò của ! Ai xô đẩy đó hả, mau đền cho chứ!”

Mùi thơm lừng lẫy khiến bụng ai n cồn cào, đói ngấu nghiến đến nỗi chẳng còn hơi sức mà bận tâm đến bà ta.

Mọi ai n đã chuẩn bị sẵn bát đũa từ nhà. Ngay khi nồi hơi vừa bốc lên, mùi thơm đã ngào ngạt khiến bụng dạ cồn cào kh tài nào chịu nổi.

Từng bát cơm độn khoai lang trắng ngần, thêm vá lòng heo kho khoai tây đẫm nước sốt sền sệt, vá chân giò kho củ cải mềm nhừ – kh ai còn hơi sức mà nói chuyện, chỉ lo cắm cúi thưởng thức.

M thím thoăn thoắt múc, đảm bảo mỗi đều được chia một miếng chân giò mềm nhừ thơm lừng, khoảng bốn năm miếng lòng heo và nhiều củ cải, khoai tây thấm đẫm nước sốt đậm đà.

Ăn xong xuôi, lại được húp thêm bát c gan heo nóng hổi, ngọt lừ, quả là chẳng còn gì sánh bằng!

Các đội viên ngồi quây quần bên bếp lớn, hít hà kh bỏ sót mảy may mùi thơm nào.

“Bà Trần ơi, ngày mai nhất định vẫn làm như vậy đó! Chân giò mua thêm chút , vừa mới cắn được miếng thì thịt đã tan luôn trong miệng !”

Muốn ăn thêm miếng nữa thì tiếc thay đã hết. Lòng heo cũng chẳng kém phần. Ăn hết thức ăn, mọi còn l nước sốt chan cơm, ai n đều ăn sạch sành s với vẻ mặt mãn nguyện.

Bà Trần cười mắng yêu:

“Chẳng lúc đầu các các bà còn chê chúng toàn cho ăn lòng heo hay ? Cái lòng rửa cực c lắm đ. Mai chúng lại mua năm cân thịt về, hầm nồi cải trắng cho mà ăn nhé!”

Nói đoạn, bà còn liếc thím Liêu một cái. Mặt thím Liêu đỏ ửng, bụng thầm nghĩ, tuy lúc nãy miếng chân giò lướt qua miệng đã hết nhẵn, nhưng nước thịt quả thực quá ngon, cả lòng heo nữa. M thứ nội tạng này mà cô ta nấu được đến mức ngon lành thế kh biết!

Các đội viên nghe vậy liền nhao nhao phản đối, lập tức cử gọi bác đồ tể họ Trần, giục mau đến nhà máy chế biến thịt mua thêm đồ cho ngày mai. Họ còn níu tay đội trưởng sản xuất đòi ứng thêm hai đồng tiền c.

Ai n đều thầm ghen tị với Diệp Phúc Sinh. Hồi trước, chẳng ai coi trọng khi cưới Tạ Tiểu Ngọc, vậy mà bây giờ vợ chồng ta sống ngày một khấm khá. Chỉ riêng tài nấu ăn của Tiểu Ngọc thôi, hỏi xem nhà họ ăn món gì mà chẳng ngon lành?

Thoáng chốc, những kẻ từng chê bai Tạ Tiểu Ngọc đều d lên chút hối hận trong lòng.

Ăn xong nghỉ ngơi một lát, mọi vây qu bếp lớn l nước sôi. Tạ Tiểu Ngọc đã sớm pha sẵn nước si-rô trái cây để nguội. Nàng nàng chạy lại đưa cho Phúc Sinh:

“Phúc Sinh, nước si-rô này, uống .”

Phúc Sinh lắc đầu:

“Em uống .”

“Cùng uống nhé.” Tạ Tiểu Ngọc uống một nửa: “Em uống kh xuể nữa , phần còn lại uống hết nhé.”

Phúc Sinh b giờ mới đón l chiếc ly. Trong nước tỏa mùi trái cây ngọt lịm. Nghĩ đến việc vừa nãy Tiểu Ngọc đã kề môi vào đây, mặt đỏ bừng, toan xoay chiếc ly sang bên khác để uống.

Nhưng lại nghĩ, sợ Tiểu Ngọc hiểu lầm rằng chê môi cô, rõ ràng chỉ th ngượng ngùng thôi chứ kh hề ghét bỏ, thế là vội vàng xoay chiếc ly lại như cũ.

Tạ Tiểu Ngọc nằm rúc lên vai Phúc Sinh cười khúc khích kh dứt, khiến bao nhiêu th niên trai tráng đỏ mắt ghen tị. Một đàn mà được vợ cưng chiều, lại còn được uống nước si-rô ngọt lịm thế kia, vậy mà Diệp Phúc Sinh vẫn chẳng hé nổi một nụ cười, thật đúng là khiến ta tức ách!

M thím liền lên tiếng trêu đùa:

“Tiểu Ngọc với Phúc Sinh tình cảm mặn nồng ghê cơ, Cao Phân cưới được cô con dâu này đúng là một vốn bốn lời!”

“Cưới đúng là đúng , Tiểu Ngọc còn chẳng cần sính lễ, cũng kh tổ chức tiệc cưới rình rang. Chứ kh thì nhà Cao Phân cuối năm thế nào cũng thắt lưng buộc bụng, kh chừng m năm sau mới trả hết nợ nần.”

Thím Liêu nghe vậy thì khó chịu trong lòng, liền phản bác:

“Cháu trai nhà cưới cũng là th niên trí thức đ thôi, ta cũng chẳng cần sính lễ gì cả.”

M bà thím hôm nay được một bữa cơm do Tiểu Ngọc trổ tài nấu nướng, hương vị ngon lành kh tả xiết. Thảo nào hồi phân gia, hai cô con dâu nhà Cao Phân đều kh muốn rời . E rằng thím Liêu đây đang cố tình nói mát đ thôi!

Bà Trần vốn thân thiết với Cao Phân, nghe vậy liền lên tiếng bênh vực:

“Cũng nhờ vợ cháu chị cướp được chân giáo viên dạy thay của Tiểu Ngọc, nếu kh thì nhà Cao Phân làm mà cưới được Tiểu Ngọc chứ.”

Thím Liêu cười khẩy:

nghe phong th ở trạm th niên trí thức nói, sắp khôi phục kỳ thi đại học . Biết đâu Tạ Tiểu Ngọc lập tức quay về thành phố, lúc đó xem Cao Phân hối hận kh!”

Bà Trần cũng nghe tin tương tự, nhưng chưa rõ thực hư ra , bèn nói:

“Vợ cháu chị cũng là trí thức mà, chị nói ta như vậy, kh sợ tự làm xấu mặt à? Chẳng lẽ vợ cháu chị cũng bỏ trốn ?”

“Chuyện đó kh đời nào xảy ra được.”

Thím Liêu nghĩ thầm, nhà mẹ đẻ bà ta vốn ều kiện khá giả, cháu trai lại là một cán bộ nổi bật trong làng, còn kiêm chức đội trưởng đội sản xuất. Vợ chồng cưới nhau đã m tháng mà chưa hề to tiếng. Bà tin chắc vợ thằng cháu kh thể nào bỏ trốn được.

Hôm nay vợ cháu trai bà cũng làm c trình đắp đê ngoài s. Thím Liêu đứng dậy tìm qu nhưng kh th bóng dáng đâu, trong lòng bắt đầu cảm th bất an. Bà bèn vội vã chạy sang đội Một tìm cháu trai, định nhắc nhở vài câu. Đúng lúc đó, thằng con của nhà ngoại bà – Thiết Trứng – hớt hải chạy tới báo tin: vợ cháu trai bà đã thu gom hết gi tờ, tiền bạc và quần áo trong nhà, bỏ trốn biệt tăm .

Thím Liêu nghe xong thì chân tay mềm nhũn, ngồi thụp xuống đất – bỏ… bỏ trốn thật ?

Cháu trai bà – Liêu Đại Dân – lập tức quăng cuốc xuống, dẫn theo m đuổi theo lên huyện tìm vợ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...