Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Kẻ Xuyên Không
Chương 182: 2
Trường cấp ba đã bỏ ngỏ m năm nay, năm nay mới tuyển sinh đủ một lớp mười, khối mười hai thì đa phần là những học sinh đã nghỉ học từ lâu nay quay lại, còn khối mười một thì vẫn đang bỏ trống vậy thì dĩ nhiên là thể thu nhận thêm học sinh . Vả lại, Phúc Sinh mới tròn đôi mươi, kỳ thi đại học vừa được phục hồi kh lâu, kh ít đã ngoài ba mươi, bốn mươi tuổi còn khăn gói thi. Bởi vậy, Phúc Sinh dù cần học lại vài năm cũng chẳng hề muộn màng gì.
“Hai cháu đã mang theo gi tờ cần thiết chưa?”
“Dạ thưa ạ.” Tạ Tiểu Ngọc vội vàng đáp lời.
“Vậy được,” Hiệu trưởng Trần đứng bật dậy, tươi cười nói: “Mời hai cháu theo đến văn phòng nhà trường để làm thủ tục nhập học ngay bây giờ nhé.”
Sau khi hoàn tất mọi thủ tục nhập học, Tạ Tiểu Ngọc liền đến khu ký túc xá của trường để xem xét tình hình. Đó là một gian phòng lớn, kê toàn giường tầng, mỗi phòng sức chứa đến mười hai . Tạ Tiểu Ngọc nghĩ đến bản tính của Phúc Sinh, sống chung đụng với từng e là kh ổn. vốn thích sự yên tĩnh, lại chẳng giỏi giao tiếp, sống như vậy làm thể yên tâm học hành cho tốt được đây?
Trước khi , cô đã bàn bạc với mẹ chồng, nếu kh được thì sẽ tìm một căn buồng trọ nhỏ ở huyện. Cô hỏi hiệu trưởng xem gần trường căn nhà nào cho thuê kh?
Hiệu trưởng Trần biết hai là vợ chồng, Diệp Hành Chu kh thích tiếp xúc với khác. Ông liền cho thuê căn buồng nhỏ trống trong sân nhà . Ban đầu kh định l tiền, nhưng Tạ Tiểu Ngọc kh chịu. Cuối cùng hai bên thống nhất với giá ba đồng một tháng, Tạ Tiểu Ngọc trả trước sáu tháng tổng cộng mười tám đồng.
Trong cô vẫn còn hơn một trăm đồng, mức giá này hoàn toàn thể chấp nhận được.
Thuê nhà xong, hiệu trưởng Trần dặn Tạ Tiểu Ngọc và Phúc Sinh đến lớp vào thứ Hai tuần sau, cuối tuần thể chuyển chăn chiếu và vật dụng sinh hoạt đến.
Trước khi về, Tạ Tiểu Ngọc nói với Phúc Sinh: “Phúc Sinh này, chị dâu sắp sửa vượt cạn , lần trước em đã uống hết kha khá đường đỏ của chị , mua một cân đem về biếu chị nhé.”
“Được.” Phúc Sinh gật đầu.
Lần trước chị dâu bên nhà Tạ Tiểu Ngọc đã cho nhiều tem phiếu. Phúc Sinh ở nhà làm việc chỉ toàn giày vải, gặp mưa thì giày cao su. Giờ lên huyện học, Tạ Tiểu Ngọc mua cho một đôi giày bata đế cao su, hôm nắng thì giày vải, mưa thì đôi này.
hai màu: đen và trắng. Tạ Tiểu Ngọc hỏi thích màu nào, Phúc Sinh biết đôi giày này đối với gia đình hiện tại là quá đắt, nên lắc đầu bảo kh mua. Nhưng Tạ Tiểu Ngọc kh đồng ý, dù eo hẹp thì tiền vẫn đủ, hơn nữa số tiền này là Phúc Sinh đào sâm mà , cô tự quyết chọn đôi màu đen vì khó bám bẩn, còn mua thêm một cân đường đỏ, một cân bánh quy trứng.
Lúc về kh xe c n, hai bộ về làng, trời đã chập choạng tối. Cao Phân đang đứng sốt ruột chờ ở đầu làng, th hai đứa trở về thì vội hỏi: “Đăng ký được kh con?”
Tạ Tiểu Ngọc tươi roi rói, nhướn mày: “Con với Phúc Sinh đều đăng ký được mẹ ạ.”
Lúc đó Cao Phân mới nhẹ lòng, liền kể với Tạ Tiểu Ngọc: “Hai đứa vừa lên xe là thím Liêu đứng ở đầu làng đ.â.m chọc, bảo Phúc Sinh chỉ trình độ tiểu học, trường sẽ kh cho học cấp ba. Mẹ tức quá to tiếng đôi lời với mụ ta.”
Lúc đứng xem hỏi thím Liêu biết, thím ta nói con rể trưởng là giáo viên trường cấp ba Văn Thành, là do nghe con rể nói.
Tạ Tiểu Ngọc thầm nghĩ, hôm nay cô và Phúc Sinh mới đăng ký, con rể bà ta mà biết trước? Chắc c là thím Liêu vốn lắm chuyện, lại cố tình bịa đặt những lời cay nghiệt để chọc tức mọi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-nguoi-chong-hung-du-la-ke-xuyen-khong-sqip/chuong-182.html.]
Cũng chẳng trách lúc đến làm thủ tục, tên Tằng Dũng Khánh lại kiên quyết phản đối đến thế. May mà hiệu trưởng Trần, nên cuối cùng Phúc Sinh vẫn được nhận vào học.
“Nhà Liêu Hồng Trà ai n đều chẳng lòng dạ bao dung. À, thế rốt cuộc hai đứa đăng ký kiểu gì?”
Tạ Tiểu Ngọc kể chuyện ở trạm chăn nuôi cho Cao Phân nghe: “Con rể của thím Liêu đúng là phản đối, nhưng hiệu trưởng Trần đồng ý cho tụi con đăng ký, một ta phản đối cũng vô ích thôi.”
Cao Phân thầm nghĩ, nếu kh nhờ Tiểu Ngọc nằm mơ mà trước một bước đến trạm chăn nuôi, thì khi thật sự kh đăng ký được. Bà lại càng th may mắn vì đã cưới Tiểu Ngọc cho Phúc Sinh, Tiểu Ngọc đúng là vượng phu phúc đức cho Phúc Sinh .
Khi ngang qua cây hòe lớn đầu làng, thím Liêu đang bưng bát cơm vừa ăn vừa buôn dưa lê. Th Tạ Tiểu Ngọc và Phúc Sinh quay về, trong bụng nghĩ chắc c Phúc Sinh kh đăng ký được, mất hết thể diện .
Miệng lưỡi bà ta vốn cay nghiệt, lúc này mà chẳng bu lời đay nghiến thì đâu bà ta: “A Phân à, con trai bà kh đăng ký được đúng kh?”
Cao Phân cười lạnh, chỉ tay vào mặt bà ta mắng: “ nói mà, từ sáng sớm bà đã bóng gió châm chọc, hóa ra là bà cấu kết với con rể trên huyện, kh cho con trai đăng ký học!”
“A Phân, bà kh thể vu oan cho ta như vậy được. Nếu con trai bà đủ ều kiện, khác phản đối cũng đâu tác dụng, đúng kh?”
đứng gần đó can ngăn: “A Phân, trình độ học vấn của con bà kh đủ, chuyện này kh thể trách thím Liêu được đâu.”
Tạ Tiểu Ngọc bình tĩnh nói: “Chưa nói đến chuyện ều kiện của Phúc Sinh, mà ều th lạ là thím Liêu ở ngay trong làng, thế mà lại biết trước cán bộ ở trường kh cho Phúc Sinh đăng ký. nói cho mọi nghe, thầy cô ở trường đều tốt bụng, còn động viên Phúc Sinh. Chỉ con rể cả của thím Liêu là kịch liệt phản đối. Thím Liêu à, con rể của thím đúng là hiếu thảo với thím thật đ.”
Cao Phân thì kh nói nhẹ nhàng như Tiểu Ngọc, bà mắng thẳng: “Cái đồ bụng dạ hẹp hòi đó, khuyên bà nên biết ều một chút . Kẻo gieo gió gặt bão, khi lại mất cả chén cơm của con gái con rể đ.”
“Cao Phân, bà đừng nguyền rủa con gái với con rể !”
Hai bên sắp cãi nhau to, thì đội trưởng từ trên chiếc máy cày bước xuống. Dạo này đang thu thuế lương thực, những chiếc máy cày trong làng chạy m chuyến mỗi ngày.
“ lại cãi nhau nữa ?”
“Là tại Cao Phân đó, con trai bà kh đăng ký được thì quay sang trách con rể . Đội trưởng, lần này thật sự kh thể trách được đâu!”
“Gì chứ, con trai là Phúc Sinh đã đăng ký xong đ.” Cao Phân đầy khí thế đáp lại.
“ thể chứ?” Thím Liêu kh tin, con gái và con rể bà ở trên huyện đều nói rằng trường chắc c sẽ kh nhận Diệp Phúc Sinh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.