Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Kẻ Xuyên Không
Chương 21: 1
Tạ Tiểu Ngọc nghĩ, Phúc Sinh mới xuyên tới đây chưa được bao lâu, vẫn đang cố gắng thích nghi với thời đại này.
Hiện tại, Phúc Sinh từ thời cổ đại xuyên đến.
Còn cô thì từ thế kỷ hai mươi mốt xuyên qua.
Tạ Tiểu Ngọc ở thế kỷ hai mươi mốt bị bệnh tim bẩm sinh nặng.
Bác sĩ nói cô sống kh qua nổi hai mươi lăm tuổi.
Khi giấc mơ cứ xuất hiện ngày càng thường xuyên, bệnh cũng phát càng lúc càng nặng.
Tạ Tiểu Ngọc đoán, ở kiếp trước cô đã lên cơn bệnh khi đang ngủ – thể đã qua đời.
Sau đó, cô trọng sinh vào kiếp sống mà cô luôn mơ th.
Cơ thể hơi yếu, nhưng tuyệt đối kh còn bị bệnh tim nữa.
Cô thể sống khỏe mạnh cùng Phúc Sinh, nghĩ đến đó, Tạ Tiểu Ngọc cảm th quá đỗi may mắn.
Dù gì ở kiếp trước cô cũng là trẻ mồ côi, chẳng gì vướng bận.
Tại đồn c an, Tạ Tiểu Ngọc tố cáo gã hói và Vương Hỉ Nương là bọn buôn , định bán cô và Phúc Sinh – thì bị bán vào hầm than, cô thì bị bán vào núi sâu gả cho m lão độc thân.
Hiện tại nhà nước đang tích cực trấn áp tội buôn bán , bắt được là xử nặng.
Vương Hỉ Nương vội vàng phản bác, kéo Tạ Tiểu Ngọc xuống nước:
“Là con tiện nhân này tìm , muốn bán chồng nó để về thành phố! Nó cũng tham gia buôn đ, bắt thì bắt cả hai!”
Tạ Tiểu Ngọc tất nhiên kh thể nhận tội.
Chính cô cũng th kỳ lạ – rõ ràng là đang cùng Phúc Sinh đăng ký kết hôn, vậy mà khi tỉnh lại thì đã ở trong ngôi miếu với bọn buôn .
Ký ức ở giữa hoàn toàn trống rỗng.
Dù gì cô cũng là từ thế kỷ hai mươi mốt xuyên tới, lại hay nằm mơ, cuộc đời còn đầy những ều kỳ quái.
Cô đoán, thể thời ểm đó, ai đó dùng “bàn tay vàng” chi phối tâm trí cô, hoặc kẻ đã chiếm hữu thể xác cô để thao túng hành động.
Tạ Tiểu Ngọc rùng một trận ớn lạnh.
Cô thà để những khác “bàn tay vàng” còn hơn là bị một kẻ xa lạ chiếm hữu thân xác.
Tạ Tiểu Ngọc luôn khăng khăng cho rằng, trong giấc mơ chính là bản thân cô.
Cô tuyệt đối kh muốn bị khác nhập vào làm ra chuyện bán Phúc Sinh như vậy.
Tạ Tiểu Ngọc liền phản bác:
“Vậy bà nói thử xem, đã tìm bà bàn chuyện ở đâu?”
“Thì... thì ngay trên đường cái mà…”
Đến cả Vương Hỉ Nương cũng cảm th kỳ lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-nguoi-chong-hung-du-la-ke-xuyen-khong-sqip/chuong-21.html.]
Hôm nay bà ta đang lang thang ngoài phố tìm mục tiêu mới.
Thì th cô gái nhỏ này trắng trẻo, yếu đuối, vẻ ngoài xinh xắn mà tâm địa lại độc ác, mở miệng là nói kh muốn l tên ngốc, muốn bán để được quay về thành phố.
Vương Hỉ Nương cũng kh thể lý giải nổi vì bà ta lại răm rắp nghe theo lời, kéo gã hói cùng vào ngôi miếu đổ nát, mới xảy ra cảnh ngã giá đầy tai quái lúc đầu.
Tạ Tiểu Ngọc đoán trong chuyện này quả thật ều gì mờ ám.
lẽ thực sự kẻ đang nắm “bàn tay vàng”.
Cô thẳng t nói: “ hoàn toàn kh quen biết bà, làm thể chỉ th trên phố mà lại biết bà là bọn buôn được chứ? Làm lại bảo bà bắt c Phúc Sinh? Rõ ràng chính bà và đồng bọn đã dụ dỗ, lừa gạt theo!”
Vương Hỉ Nương trỏ tay vào Phúc Sinh: “Các đồng chí cứ hỏi , chứng kiến từ đầu đến cuối, kh hề nói dối!”
Gã hói rầu rĩ thở dài: “ là kẻ ngốc, kh biết nói năng gì cả, hỏi thì được tích sự gì chứ?”
“Kẻ ngốc là mới !” Tạ Tiểu Ngọc kh cho phép bất kỳ ai nhục mạ Phúc Sinh.
Cô giáng một cái tát, cào rách cả mặt gã hói: “Phúc Sinh là tài giỏi nhất! chỉ kh thích chuyện trò, chứ đâu đồ ngốc!”
Hai cảnh sát liền thì thầm to nhỏ: “Cô gái nhỏ xinh xắn thế này, lại l một ngốc nghếch được nhỉ?”
“Đúng vậy đó, bạn trai cô tr tuấn tú làm , ánh mắt sáng ngời, vẻ gì là ngốc đâu?”
Viên cảnh sát hỏi: “Đồng chí Diệp Hành Chu, xin hỏi hai vì lý do gì mà lại cùng bọn buôn đến ngôi miếu hoang kia?”
Tạ Tiểu Ngọc trong lòng hơi lo lắng.
Tuy cô kh nhớ rõ đoạn ký ức ngắn ngủi , nhưng Phúc Sinh chắc c là biết rõ.
Phúc Sinh kh hay nói chuyện, song ều đó kh nghĩa là câm lặng.
Kh biết sẽ nói ra những gì đây?
Ánh mắt trong veo của Diệp Phúc Sinh đảo một vòng qu phòng.
Gương mặt vẫn kh chút biểu cảm, hai tay vẫn giấu sau lưng.
Chỉ là đưa mắt về phía Vương Hỉ Nương và gã hói, bật ra hai tiếng rõ ràng: “Kẻ xấu.”
Phúc Sinh kh ưa những nơi đ , đặc biệt là những chốn trang nghiêm như nha môn – dù giờ đây ta gọi là đồn c an.
Dù thì trước khi đến cái thế giới kỳ lạ này, cũng chỉ là một tử sĩ sống trong bóng tối, kh thể xuất hiện nơi ánh sáng.
Nói xong, Phúc Sinh liền xoay bước thẳng ra ngoài.
Nữ cảnh sát chưa từng th đàn nào lại lạnh lùng đến vậy.
Chẳng đợi bạn gái mà đã bỏ trước . Ai chà, cô gái nhỏ này thật là đáng thương…
Cô cảnh sát dịu giọng an ủi Tạ Tiểu Ngọc: “Bạn trai em cá tính thật đ, tuyệt chiêu ném đá kia, đúng là tài tình.”
Lực tay của kiểm soát vô cùng chuẩn xác – đến đồn c an chỉ cần dội một xô nước lạnh là hai tên kia đã tỉnh ngay tắp lự.
Tạ Tiểu Ngọc mím môi khẽ cười. Phúc Sinh còn nhiều tài lẻ khác nữa cơ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.