Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Kẻ Xuyên Không

Chương 213: 3

Chương trước Chương sau

Mẹ của Lưu Tú Hảo nói với cô ta: “Hai đứa con trai ở nhà, con mau về , con mà kh về thì ai lo cơm nước cho tụi nó?”

Lưu Tú Hảo nói: “Mẹ nghe , hồi con sinh con trai, ở cữ cũng đâu được đối xử thế này. Đại Trụ với Tiểu Trụ cũng là cháu của mẹ chồng con, ăn đợt vài miếng thì mất mát gì đâu. Sau này cả cơ nghiệp nhà còn tr cậy vào hai đứa nó cơ mà. Con nghe nhà họ Liễu nói, Phúc Sinh nhà này thi được ểm con số 0 tròn trĩnh, thằng khờ khạo như vậy, sau này còn ngóc đầu lên nổi nữa kh chứ!”

Thằng bé Tiểu Trụ vừa ăn cơm cháy bà ngoại cho, vừa nói: “Chú ba đâu đồ khờ khạo, chú ba thi được tận một trăm ểm cơ mà.”

Mẹ của Lưu Tú Hảo kh tin: “Con nghe ai nói vậy? chú ba với thím ba con bịa chuyện kh đ? Con nít kh được học nói dối nghe chưa?”

“Kh đâu.” Tiểu Trụ nói: “Là hiệu trưởng trên trường huyện tới nhà nói đó, còn nói chú ba chắc c thi đậu đại học, kêu nhà ủng hộ chú ba học tiếp nữa.”

Chuyện gì thế này? Lưu Tú Hảo trong lòng rối bời như tơ vò, vội kéo Tiểu Trụ chạy về nhà xem rốt cuộc là ra .

M ngày nay, trường lại thêm vài ba học trò xin nghỉ học, lý do thì đủ kiểu, nói con học kh giỏi, chi bằng về nhà làm ruộng. Thầy hiệu trưởng Trần đến từng nhà khuyên nhủ. Sau đó, khi chấm bài xong, bất ngờ làm , phát hiện Phúc Sinh thi môn Sử đạt ểm tuyệt đối!

Dựa theo thành tích các môn khác của Phúc Sinh, kh thể nào môn Sử lại cao đến vậy. Thầy Trần về kể cho vợ nghe. Vợ nói, m hôm trước Tiểu Ngọc mang mớ rau vườn sang biếu, bảo Phúc Sinh đang ở nhà ôn lại môn Sử, chắc là nhờ vậy mà kết quả tốt.

Hiệu trưởng Trần vẫn chưa tin hẳn, làm gì chuyện ôn tập mà tiến bộ nh đến vậy. Ban đầu định đợi thứ Hai học lại sẽ hỏi, nhưng trùng hợp ở thôn Đại Hà một học sinh đang định nghỉ học, thầy liền qua tận nhà học sinh đó khuyên nhủ, bảo ít nhất cũng nên thi thử, kh thì sau này sẽ hối hận cả đời.

Sau đó, tiện thể hỏi thăm về nhà Diệp Phúc Sinh, được ta tận tình dẫn thẳng đến.

Bác Cao Phấn thì lo lắng lắm, cứ ngỡ Phúc Sinh thi kh tốt nên thầy hiệu trưởng mới đích thân tìm đến, vội pha trà, lau ghế mời vào. Thầy hiệu trưởng Trần cười nói:

“Phúc Sinh nhà ta thi môn Sử đạt tròn 100 ểm đ! muốn gặp Phúc Sinh và Tiểu Ngọc để hỏi han thêm về phương pháp học tập của cháu.”

“Phúc Sinh nhà thật sự thi được một trăm ểm ?” Bác Cao Phấn vừa mừng vừa kh dám tin, nhưng đã là hiệu trưởng nói thì kh thể giả được, bài thi lịch sử là do chính tay hiệu trưởng Trần chấm mà.

Trong lòng hiệu trưởng nghĩ, nền tảng kém chút đỉnh thì đã làm , nếu Diệp Phúc Sinh phương pháp học tốt, thể thi được ểm tuyệt đối môn lịch sử, thì sau khi ôn tập, các môn khác chắc cũng kh kém.

Phúc Sinh vốn kh thích nói chuyện, kh hiểu vì lý do gì, cứ nín thinh kh muốn mở lời giải thích. Tạ Tiểu Ngọc đứng bên cạnh vội giải thích rằng Phúc Sinh trí nhớ tốt, trước kỳ thi vừa đúng lúc ôn xong toàn bộ sách lịch sử cấp một và cấp hai. Nhờ trí nhớ hơn , khả năng tiếp thu nh nhạy, lại còn chăm chỉ nỗ lực, nên mới kết quả như vậy.

Hiệu trưởng nghe xong giật đứng bật dậy, tài năng đến vậy thực sự kh nhiều, liền nói với bác Cao Phấn rằng, chỉ cần để Phúc Sinh tiếp tục dùi mài kinh sử, nhất định sẽ đỗ đạt đại học.

Học khối C mà dựa vào trí nhớ thì cũng chẳng là kh thể, môn Văn phần đọc hiểu thì thể phụ đạo cho Phúc Sinh, còn Toán cần tư duy logic rõ ràng, hiệu trưởng th tuy Phúc Sinh ít nói nhưng tư duy lại mạch lạc, nếu kh thì thể giúp đội sản xuất tính c ểm, hơn nữa Tiểu Ngọc còn thi môn Toán đạt hạng nhất, thể kèm cặp thêm cho Phúc Sinh.

Xem ra, cả Phúc Sinh và Tiểu Ngọc đều là những hạt giống sáng giá cho kỳ thi đại học!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-nguoi-chong-hung-du-la-ke-xuyen-khong-sqip/chuong-213.html.]

Kỳ thi đại học vừa được khôi phục, Trường trung học Văn Thành và Trường Nhị trung đang so kè nhau từng suất đỗ. Khi ra về, thầy hiệu trưởng Trần vui mừng khôn xiết, còn dặn dò Tiểu Ngọc và Phúc Sinh mai quay lại trường sớm để cùng nhau ôn luyện.

Bác Cao Phấn tất tả vào chuồng bắt một chú vịt béo, buộc chặt cánh lại gói gém cẩn thận để biếu thầy hiệu trưởng Trần mang về. Nhưng vội vàng xua tay từ chối, nhất quyết kh nhận món quà.

Lưu Tú Hảo vừa về tới nhà thì đúng lúc nghe hiệu trưởng ngợi khen Phúc Sinh th minh, còn quả quyết rằng Phúc Sinh chắc c sẽ đỗ đại học. Trong lòng Lưu Tú Hảo kh khỏi cay đắng, sớm biết Phúc Sinh lại giỏi giang đến thế, thì hồi mẹ chồng đề nghị chia gia tài đã chẳng nên chấp thuận làm gì.

Cô ta liền nói với chồng : “Hay là thử nói với u một tiếng, nhà cũng như cả, cùng góp tiền cho Phúc Sinh ôn thi lại?”

Diệp Ngân Sơn kh dám hé răng: “Tính u thế nào em còn lạ gì, đừng mà tự tìm lời mắng. Đằng nhà Tiểu Ngọc đã gửi cả tiền, gửi phiếu, gửi cả tài liệu ôn tập, thiếu thốn gì đâu mà cần chúng ta góp?”

“Vậy sau này cái thằng sinh viên đại học trong nhà mà lại chịu cảnh ở rể nhà họ Tạ, cam tâm ?”

Hiệu trưởng trường trung học Văn Thành đã nói Phúc Sinh chắc c sẽ đậu đại học, vậy thì nhất định là thật . Sinh viên đại học đầu tiên của thôn Đại Hà, sau này chẳng cả nhà ta cũng được thơm lây đó .

Lưu Tú Hảo nói: “Em đâu vì bản thân , em là nghĩ cho hai đứa con trai của đ. Chúng nó mới là cháu đích tôn của nhà họ Diệp các . ba em các xem, chỉ em sinh được hai đứa con trai!”

Diệp Ngân Sơn bật cười thành tiếng, nói: “Sinh ra từ bụng em thì liên quan gì đến cả hay chú ba? Em còn mong họ nuôi con trai thay em à? Nói ra ta cười thối mũi cho.”

Lưu Tú Hảo trong lòng bực bội, đêm trằn trọc kh chợp mắt. Con trai thì đứa nào chẳng quý, con gái dù khéo léo đến m, sau này cũng gả về nhà ta, tài sản vẫn là con trai thừa kế.

Diệp Ngân Sơn bị cô ta làm phiền đến phát cáu: “Em tưởng nhà mỏ vàng à, còn bàn đến chuyện thừa kế? Nói ra ngoài ta cười cho chết.”

Cũng mất mặt kh kém còn thím Liêu. Lúc buôn chuyện còn lôi việc Phúc Sinh thi trượt ra giễu cợt, ai ngờ vừa từ nhà họ Diệp hóng chuyện trở về đã nói: “Thím Liêu đừng nói nữa kẻo lại bị vả mặt đ, hiệu trưởng trường huyện đích thân đến nhà bà Cao Phân, nói Phúc Sinh chắc c sẽ thi đậu đại học!”

“Thi được con số kh mà cũng đòi đậu đại học, mơ à? Làm gì chuyện đó chứ.” Thím Liêu cười đến đau cả bụng.

“Làm lại kh thể?”

M dân trong thôn vừa chúc mừng bà Cao Phân xong, liền lên tiếng giải thích: “Hiệu trưởng trường trung học Văn Thành kh đời nào nói dối đâu, Phúc Sinh thi môn Lịch sử được tròn một trăm ểm đ. th thằng Phúc Sinh căn bản kh là đứa ngốc, đứa ngốc mà thi được ểm tuyệt đối? Sau này, tuyệt đối đừng mà nói nó ngốc nghếch trước mặt bà Cao Phân nữa.”

“Đúng vậy, nếu thi được một trăm ểm mà còn bị gọi là ngốc, thì bọn thành cái gì đây?”

Mặt mũi thím Liêu lập tức cứng đờ, làm gì chuyện đó! Lẽ nào sinh viên đại học đầu tiên của cả làng lại là nhà bà Cao Phân?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...