Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Kẻ Xuyên Không
Chương 223: 3
Lúc phóng viên Hàn đến, màn kịch trước cửa đã kết thúc từ lâu.
Phóng viên Hàn ngoài bốn mươi tuổi, là thành phố, kh làm ruộng nên trẻ hơn n dân vài tuổi.
Ông mang khí chất của một trí thức, lời nói và cử chỉ đều chững chạc, lại hiền lành dễ mến, hệt như thân trong nhà tới thăm, trò chuyện vô cùng thoải mái.
Trong sân toàn là hàng xóm tụ tập xem cho thỏa cái bụng tò mò.
Phóng viên Hàn chủ yếu hỏi về quá trình lớn lên của Phúc Sinh.
Cao Phân kể rằng từ nhỏ Phúc Sinh đã th minh, mười m tuổi đã biết giúp đội sản xuất tính c ểm.
Phóng viên Hàn lại hỏi tại kh tiếp tục học.
Cao Phân vừa nhắc đến chuyện này, nét mặt liền buồn hẳn, nói Phúc Sinh tính nết lạ lùng, kh thích nói chuyện, ít gần gũi bạn bè, thường xuyên bị bắt nạt ở trường.
Làm n dân thì biết được m chữ đâu, con trai vừa lớn đã giúp gia đình kiếm c ểm nuôi cả nhà .
Trưởng thôn đứng bên cạnh bổ sung: “Cha ruột của Phúc Sinh rời nhà vào mùa đ năm 1956, từ đó đến nay chưa từng quay lại. Lúc đó trong thôn cũng cử tìm nhưng kh th. Sau này mới biết, lúc cha Phúc Sinh bỏ , thì Cao Phân mới chỉ mang thai Phúc Sinh hơn một tháng. Phúc Sinh còn hai trai nữa, một phụ nữ như cô mà thể cho cả ba đứa con học xong tiểu học đã là giỏi .”
Phóng viên Hàn dừng bút lại: “Đồng chí Cao Phân, cô là một mẹ vĩ đại.”
Cao Phân ngượng ngùng: “Trong thôn này, phụ nữ nào mà chẳng sống như vậy, nói gì đến vĩ đại chứ.”
Phóng viên Hàn nói: “Các cô đều vĩ đại.”
M bà thím trong thôn nghe thế thì tự dưng th mến phóng viên Hàn lạ, th đúng là thành phố học, ăn nói khác hẳn.
Các bà bận rộn việc nhà mà vẫn kh bỏ việc đồng áng, đàn trong nhà xưa nay chưa từng ai nói lời dịu dàng như phóng viên Hàn.
Kh đúng, cha ruột của Phúc Sinh lúc trước cũng hay nói như vậy.
Bà Trần nói: “Cao Phân, cô còn nhớ kh, Đình Sinh cũng giống phóng viên Hàn, nói chuyện cũng văn vẻ như thế.”
Đình Sinh chính là đàn mà Cao Phân vác từ trên núi về.
Thuở , kh thể nhớ nổi tên thật của . ta tìm th trên ngọn núi Nhạn Đình, và nói nếu đã vậy thì cứ gọi là Đình Sinh. Thế là cả thôn ai n cũng gọi như vậy.
Nói về lòng yêu vợ, trong cái làng này kh ai thể bì được với Đình Sinh. Mỗi bận làm về là lại xắn tay vào bếp, luôn miệng bảo với Cao Phân: “Em vất vả , nghỉ ngơi , để lo cho.” M bà thím trong làng nghe th mà ghen tỵ đến đỏ mắt. Với hai đứa con riêng của Cao Phân, cũng hết mực cưng chiều, thường xuyên bồng bế chúng lên vai, cho cưỡi trên cổ mà dạo qu làng.
Lúc , ai n đều tấm tắc khen Cao Phân phúc lớn. Chỉ tiếc rằng phúc khí đó dường như quá đong đầy, đến mức đàn kh bao giờ quay lại nữa, còn Phúc Sinh sinh ra thì lại kh biết nói.
Phóng viên Hàn hỏi: “Đình Sinh chính là cha của Phúc Sinh kh? kh tên thật ?”
“ là do mẹ của Phúc Sinh đưa từ trên núi về đó.” Trưởng thôn đứng cạnh bổ sung, kể rằng cha của Phúc Sinh kh nhớ nổi tên , cũng chẳng nhớ địa chỉ gia đình, thành ra mới ở lại thôn này lập hộ khẩu. đàn là một tốt, nói sau này nếu đã làm cha của Kim Sơn Ngân Sơn thì nên mang họ Diệp, nếu kh cha và con kh cùng họ, ta cười chê thì đứa trẻ sẽ tủi thân.
Thế nên, lúc lập hộ khẩu, được đặt tên là Diệp Đình Sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-nguoi-chong-hung-du-la-ke-xuyen-khong-sqip/chuong-223.html.]
Hàn Viên T cũng kh tiện hỏi dồn dập chuyện về Diệp Đình Sinh, may mà bà con trong thôn nhiệt tình, cũng đã phần nào nắm được ngọn ngành. Diệp Đình Sinh tám chín phần là Diệp Hoài Cảnh. dáng vẻ của Phúc Sinh, quả thực chẳng khác nào được đúc từ cùng một khuôn với Hoài Cảnh, kh thể nhầm lẫn vào đâu được.
Nhà báo Hàn đề nghị muốn xem ảnh hồi nhỏ của Phúc Sinh, Cao Phân đáp: “Nhà n bọn thì chụp ảnh gì đâu. Ở huyện mở hiệu chụp ảnh cũng mới mươi năm trở lại đây thôi. Hồi với cha của Phúc Sinh thành thân còn chẳng chụp nổi tấm nào, nói gì đến ảnh hồi nhỏ của thằng bé.”
Trong lòng nhà báo Hàn chút tiếc nuối, nếu ảnh thì càng thể xác định liệu Đình Sinh là Hoài Cảnh hay kh. Nhưng với ngần th tin hiện tại, cũng thể khẳng định chắc nịch rằng cha của Phúc Sinh chính là Diệp Hoài Cảnh.
Buổi phỏng vấn kết thúc, nhà báo Hàn đề nghị chụp một tấm ảnh tập thể, ngay cả trưởng thôn cũng chỉnh lại cổ áo cho tề chỉnh.
Phúc Sinh đã xây được nửa bức tường , Tạ Tiểu Ngọc gọi lại: “Phúc Sinh, thầy hiệu trưởng và nhà báo Hàn sắp , lại đây chụp tấm hình chung .”
Phúc Sinh vừa bước tới, trong mắt Hàn Viên T đã lấp lánh ánh lệ, cố nén xúc động. Đôi chân mày , dáng vẻ đây chính là con trai của Hoài Cảnh, kh thể nào sai được.
Cao Phân, trưởng thôn và m chú bác bên đằng nhà họ Diệp ngồi trên ghế băng dài. Hai trai, hai chị dâu, Tiểu Ngọc và Phúc Sinh đứng hàng sau. M đứa nhỏ thì ngồi xổm hàng đầu, nhà báo Hàn chụp một tấm ảnh tập thể thật đ vui.
Thầy hiệu trưởng và nhà báo Hàn đều kh chịu ở lại ăn cơm tối, nói buổi chiều còn về thị trấn để bắt xe. Cao Phân lại mang ra mười quả trứng vịt muối, hái thêm một mớ rau tươi mơn mởn trong nhà kính. Ở chốn thôn quê, thể l ra biếu ta cũng chỉ rau và trứng mà thôi. Ban đầu nhà báo Hàn kh muốn nhận, nhưng sau nghĩ lại, đây là tấm lòng của thân tặng, thì cứ mang theo về, đem về nhà cũng khiến nhà vui lây.
Mọi tiễn thầy hiệu trưởng và nhà báo Hàn ra tận đầu làng. Lúc quay về, cả làng râm ran bàn tán nhà họ Diệp phen này nhất định sẽ một đứa đỗ đại học .
Nhà báo , m hàng xóm đến xem náo nhiệt cũng đã tản , lúc này Cao Phân mới khẽ gõ vào trán Tạ Tiểu Ngọc: “Mẹ đây cũng đâu kh đánh lại được con Lưu Hồng Trà. Con thì tay chân nhỏ bé thế, lỡ bị thương thì mà học bài được?”
Tạ Tiểu Ngọc cười nũng nịu: “Cháu ra mặt khác với mẹ ra mặt là hai chuyện hoàn toàn khác nhau mà. Chính là muốn cho bà Liêu Hồng Trà th, con dâu mẹ kh hề thua kém m cô con gái ruột của bà ta chút nào. Mà nói đến chuyện động tay động chân, nhà cũng chẳng thiếu can thiệp đâu. Hơn nữa, cháu chỉ tát bà ta hai cái thôi, liền nấp sau lưng Phúc Sinh ngay.”
Phúc Sinh ở đó, chẳng ai thật sự dám làm khó cô, trong lòng Cao Phân cũng cảm th ấm áp vô cùng.
Tạ Tiểu Ngọc chạy ra sau vườn giúp Phúc Sinh khiêng đá, Phúc Sinh dừng tay lại cất lời:
“Em … học bài .”
Tạ Tiểu Ngọc hỏi khẽ:
“Phúc Sinh, cảm th ánh mắt của bác phóng viên Hàn … giống hệt như đang đứa con lưu lạc đã lâu kh?”
Phúc Sinh đáp: “Ông kh mang… ác ý.”
Nhưng tuyệt nhiên đó kh cha ruột.
Tạ Tiểu Ngọc nói: “Cháu biết bác phóng viên Hàn kh bụng dạ xấu, nhưng cháu cảm th bác biết cha . Bác phóng viên Hàn đến từ tận thủ đô, cha cho dù kh thủ đô, thì cũng thể nhờ bác mà hỏi thăm được tin tức, th kh?”
“Bác … kh muốn nói.”
Ý Phúc Sinh muốn nói là, nếu bác phóng viên Hàn ý định nói, hẳn là đã nhận mặt nhau từ lâu, đâu cần l cớ phỏng vấn để dò hỏi.
Tạ Tiểu Ngọc cũng nghĩ đến ều đó: “Bác đã đích thân lặn lội xuống tận thôn để tìm hiểu chuyện của , đợi đến khi trường khai giảng, bọn cũng đến tìm thầy hiệu trưởng Trần để hỏi thăm tin tức về bác , th được kh?”
Phúc Sinh suy nghĩ một lúc, là biết biết ta, kh thích cuộc sống mập mờ, kh rõ ràng.
gật đầu: “Được.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.