Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Kẻ Xuyên Không
Chương 242: 2
Hiệu trưởng vội vàng xuống xe, chẳng m chốc quay trở lại, mặt mày tái mét, tức đến run cả tay. Ông kể rằng hai tài xế của hai chiếc xe sau, sau khi ăn trưa ở bếp ăn tập thể, mỗi đã xơi một bát lớn chè đậu x. Giờ thì bụng quặn thắt, tiêu chảy kh ngớt, chẳng còn sức mà cầm lái nữa.
tài xế xe của Tạ Tiểu Ngọc thật may mắn, vì trưa hôm đó ăn no quá nên kh động đũa đến món chè. Trước khi định múc chè thì được Tạ Tiểu Ngọc nhắc nhở vì cô ngửi th mùi lạ, nên đã kh uống. Nếu kh thì giờ này cũng đang tả lả tả tơi như ta .
Cả ba tài xế vì chiều còn lái xe đưa học sinh thi, nên trưa đều ăn ở bếp ăn tập thể. Thật hú vía!
Hiệu trưởng xuống xe, nh chóng sắp xếp lại các thầy cô giáo, bảo chiếc xe này chở trước một nhóm học sinh đến địa ểm thi. Còn thì ở lại trấn an hai chiếc xe phía sau, dặn dò mọi đừng lo lắng, chuyện kh gì to tát đâu. Mới được nửa đường, bây giờ sẽ cử đến bến xe ều động thêm tài xế, tuyệt đối kh để ảnh hưởng đến kỳ thi ngày mai.
Nhờ những lời trấn an của Hiệu trưởng, các học sinh mới dần bình tâm trở lại.
Các học sinh trên chiếc xe trước đều kh ngớt lời cảm ơn Tạ Tiểu Ngọc. Nếu kh nhờ cái mũi tinh của cô phát hiện nồi chè đậu x mùi lạ, giờ đây hàng trăm học sinh trên cả ba chiếc xe khi đang rồng rắn kéo nhau chạy vào đám ruộng ngô mà tiêu chảy tóe loe, nghĩ đến cảnh thôi đã kh dám hình dung ra .
Nhất là các nữ sinh, sợ tái x cả mặt mày nếu nửa đường bị tiêu chảy chạy vào đám ruộng ngô, đó đúng là chuyện xấu hổ tày trời mà cả đời kh ai muốn nhắc đến.
Hơn nữa, tiêu chảy vì ăn đồ hỏng, đâu ngày một ngày hai là dứt được, nhất định sẽ ảnh hưởng đến m ngày thi cử sắp tới!
Tằng Bảo Tường mặt đỏ bừng, cổ họng nghẹn ứ, bụng thầm nghĩ bát chè đậu x kia đúng là rước họa thật. Từ đó ta lẳng lặng kh hé răng thêm lời nào nữa.
Chiếc xe chở Tạ Tiểu Ngọc là chiếc đến nhà khách sớm nhất. Thầy giáo cùng phát phiếu báo d cho từng học trò, dặn dò buổi tối kh được thức khuya ôn bài nữa, ngủ thật ngon, giữ cho tâm trạng ổn định.
Hai chiếc xe còn lại, khoảng hai tiếng sau cũng cập bến.
thầy cùng quay về thay tài xế, kể lại rằng Triệu Mỹ Hạ cũng uống một bát chè đậu x, miệng còn khăng khăng kh . Vậy mà chưa đến đồn c an đã bắt đầu tiêu chảy, lại còn nôn mửa, y hệt triệu chứng ngộ độc thực phẩm.
“May mà Tiểu Ngọc, kh thì lứa học sinh năm nay của chúng ta coi như đổ s đổ biển cả một năm c sức!”
“Suỵt, nói nhỏ thôi, đừng để lũ nhỏ nghe th. Giờ chúng dồn hết tâm trí vào thi cử.”
Tạ Tiểu Ngọc và Phúc Sinh đến phòng l nước nóng, tình cờ nghe được câu chuyện. Phúc Sinh khẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y Tạ Tiểu Ngọc, ngầm ý rằng việc cô làm là hoàn toàn đúng đắn.
Đêm trước kỳ thi, Tạ Tiểu Ngọc một giấc ngủ an lành.
Bữa sáng hôm sau được thầy cô và hiệu trưởng đích thân giám sát khâu chế biến trong bếp sau, đảm bảo an toàn tuyệt đối.
Hiệu trưởng động viên học trò đừng quá lo lắng, cứ giữ vững tâm lý, phát huy hết năng lực là được.
Đây là lần đầu tiên mọi tham dự kỳ thi đại học, nhưng thực ra Tạ Tiểu Ngọc đã từng trải qua ở thế kỷ 21 nên cô kh hề căng thẳng chút nào.
Cô và Phúc Sinh kh cùng phòng thi. Phúc Sinh cũng chẳng hề hồi hộp, cứ như thi ở trường bình thường vậy, làm bài xong, kiểm tra lại nộp bài trước giờ.
Tạ Tiểu Ngọc là ra khỏi phòng thi cuối cùng. Vừa bước ra, cô liền th Phúc Sinh đứng đợi sẵn. Cô bèn hỏi:
“ ra lúc nào thế?”
Phúc Sinh đáp:
“Đợi em, hai mươi phút trước.”
đã ra sớm hai mươi phút chỉ để đợi cô.
Tạ Tiểu Ngọc kh hề nghi ngờ thực lực của Phúc Sinh. Cô cười tủm tỉm nói:
“Buổi thi sau, ra cùng lúc với mọi nhé, đừng ra sớm quá. nghĩ xem, mà ra sớm như vậy, những còn đang miệt mài làm bài th sẽ bị ảnh hưởng tâm lý đó.”
Đây mới là năm thứ hai kỳ thi đại học được khôi phục, nhiều thí sinh lớn tuổi, ai n đều kh dễ dàng gì mới được cơ hội này.
Phúc Sinh gật đầu. M môn thi sau đó, đều kh nộp bài sớm nữa, đợi đến đúng giờ giao bài mới cùng các thí sinh khác rời khỏi phòng thi.
Thi xong, mọi về lại huyện trước. Chẳng ai vội về nhà, mà nán lại trường để ước lượng ểm và so đáp án.
Tạ Tiểu Ngọc và Phúc Sinh đều ước lượng ểm được hơn bốn trăm. Phúc Sinh cao hơn Tạ Tiểu Ngọc hơn mười ểm. Hiệu trưởng trong lòng đã rõ ràng, chỉ cần ểm thực tế kh chênh lệch nhiều, thủ khoa thành phố chắc c sẽ là Phúc Sinh!
Về đến phòng trọ ở huyện, Cao Phân đã mặt ở đó. Tạ Tiểu Ngọc ngạc nhiên mừng rỡ nói:
“Mẹ, mẹ lại đến đây?”
“Mẹ qua đây dọn dẹp cho các con, đun nước nóng cho tắm rửa, lại còn nấu cơm cho ăn nữa chứ.”
Đợi Tạ Tiểu Ngọc và Phúc Sinh tắm rửa, thay đồ xong xuôi, Cao Phân đã chuẩn bị xong bữa ăn. Lúc này bà mới hỏi hai đứa thi cử thế nào.
Tạ Tiểu Ngọc kể là phát huy bình thường, khi ước lượng ểm, Phúc Sinh cao hơn cô hơn mười ểm, việc đăng ký Đại học Bắc Kinh chắc c kh thành vấn đề.
Tiếng tuy thi, cũng là môn yếu của Phúc Sinh, nhưng năm nay vẫn chưa tính vào tổng ểm, chỉ dùng để tham khảo. Vì vậy, cả cô và Phúc Sinh đều thể trúng tuyển.
Thi xong là vào kỳ nghỉ hè luôn. Kỳ nghỉ hè của học sinh lớp mười hai là nhẹ nhàng nhất, kh bài tập, thi cũng đã hoàn thành. M hôm nữa ền nguyện vọng, kiên nhẫn chờ gi báo trúng tuyển.
Thời gian chờ đợi quả thật nôn nao. Cao Phân sốt ruột hơn bất kỳ ai, một ngày chạy ra đầu làng m bận:
“Con nói thi đậu , mãi vẫn chưa th gi báo gửi tới vậy?”
Tạ Tiểu Ngọc cười nói:
“Mẹ ơi, chắc còn đang chấm ểm mà. Mai con với Phúc Sinh ền nguyện vọng mẹ ạ.”
Sáng sớm hôm sau, Tạ Tiểu Ngọc và Phúc Sinh cùng đến trường. Thầy hiệu trưởng th hai cháu đăng ký thi vào Đại học Bắc Kinh thì đỗi vui mừng, nhưng khi th cả hai đều chọn ngành khảo cổ của khoa Lịch sử, thì trừng to mắt:
“Hai cháu chắc c kh? Với thành tích xuất sắc như vậy, kh chọn ngành học triển vọng hơn?”
Tạ Tiểu Ngọc vội đáp:
“Thưa thầy Trần, em với Phúc Sinh đều thích ngành khảo cổ, được theo đuổi ngành hằng yêu mến, như vậy tốt mà.”
Hiệu trưởng Trần hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-nguoi-chong-hung-du-la-ke-xuyen-khong-sqip/chuong-242.html.]
“Đã bàn bạc với nhà chưa?”
“Dạ bàn ạ, chị bên nhà mẹ đẻ em, cả mẹ chồng em đều đồng ý hết.”
Ban đầu, chị bên nhà ngoại Tạ Tiểu Ngọc tuy kh thuận lòng, nhưng th cô bé kiên trì, cuối cùng đành thôi kh phản đối. Còn Cao Phân thì từ sớm đã biết hai đứa sẽ đăng ký ngành khảo cổ.
- 24.3
Sau khi đăng ký nguyện vọng xong, hai đến thăm vợ thầy Trần. Bà kể cho họ biết rằng Tằng Dũng Khánh đã ly hôn với vợ.
Lý do ly hôn là vì Triệu Mỹ Hà đã tuồn hàng giả, kém chất lượng vào thức ăn và lương thực của nhà ăn trường học, bị nhà trường đuổi việc, còn bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Dù thì vụ việc nồi chè đậu x cũng đã khiến hai tài xế bị ngộ độc. Nhà họ Tằng th mất mặt, Tằng Dũng Khánh nói cắt đứt quan hệ với Triệu Mỹ Hà nên quyết định ly hôn.
Thím Liêu chạy đến nhà họ Tằng gây náo loạn, hỏi vì lại ly hôn với con gái bà. Tằng Dũng Khánh vẫn giữ được lý trí, tức giận nói:
“ trách thì trách bà ! Nếu kh vì xây nhà cho đứa con trai bảo bối của bà, lấp vào cái hố nợ nhà bà, thì cô ta đâu l đồ ở nhà ăn trường học!”
Thím Liêu giận dữ: “Nhà các cho nó đồng lương nào đâu mà con bé dám làm cái chuyện tày đình !”
Tằng Dũng Khánh đã quyết ly hôn, cũng kh muốn nói thêm với mẹ vợ ngang ngạnh này. Dù ly hôn là chuyện mất mặt, nhưng vì để cả nhà sau này còn sống yên ổn, kh thể để bị nhà vợ kéo lê lết theo mãi, Tằng Dũng Khánh quyết tâm chấm dứt cuộc hôn nhân này.
Tằng Dũng Khánh quả thực kiên quyết. Tạ Tiểu Ngọc về nhà kể chuyện này cho Cao Phân nghe, Cao Phân nói:
“Trên đời này mọi chuyện đều nhân quả. Liêu Hồng Trà hút m.á.u ba đứa con gái chỉ để nuôi một thằng con trai, ba đứa con gái đó bị tẩy não, kh trách được ai khác đâu.”
Một tháng sau, gi báo trúng tuyển của Tạ Tiểu Ngọc và Phúc Sinh cũng về đến nơi.
Phúc Sinh đỗ thủ khoa toàn tỉnh Vân, hai cùng đăng ký ngành khảo cổ, cùng đậu vào Đại học Bắc Kinh.
Tạ Tiểu Ngọc gọi ện về nhà báo tin vui cho chị dâu. Họ là đôi sinh viên đại học đầu tiên của thôn Đại Hà, Cao Phân cũng hào sảng đãi m mâm cỗ linh đình.
Đài truyền hình thành phố cử phóng viên đến phỏng vấn, đưa tin được lên sóng truyền hình. Nhưng năm nay, TV vẫn chưa phổ biến, thôn Đại Hà đến chiếc TV đen trắng cũng chưa , nên kh ai trong thôn được xem chương trình Tạ Tiểu Ngọc và Diệp Phúc Sinh.
Nhưng trưởng thôn vẫn tự hào. Phóng viên còn nói sẽ phát trong khung giờ vàng, đưa tin thật trọng thể, thôn Đại Hà của họ được nở mày nở mặt với toàn thể thành phố!
Tuy dân làng kh xem được cảnh Diệp Phúc Sinh và Tạ Tiểu Ngọc lên tivi, nhưng nhiều khác đã th, bao gồm cả Hàn Nguyên T ở thủ đô.
Ông th trên tivi một học sinh họ Diệp, dáng vẻ bình tĩnh lạnh lùng khi trả lời phỏng vấn, lời ít mà ý nhiều. Phóng viên hỏi gì, cũng chỉ đáp bằng ít chữ nhất thể.
Ví dụ như phóng viên hỏi Diệp Phúc Sinh từ trình độ văn hóa chỉ tiểu học mà thi đỗ thủ khoa toàn tỉnh Vân, hẳn là vất vả, đầu tắt mặt tối lắm. Phúc Sinh chỉ thản nhiên đáp vỏn vẹn hai từ: “Cũng được.”
Vị phóng viên cười hỏi Phúc Sinh rằng khi thi đỗ Đại học Bắc Kinh, biết ơn ai nhất, Phúc Sinh chỉ đưa mắt Cao Phân, Tạ Tiểu Ngọc cùng những vị thầy cô đứng phía sau phóng viên, khẽ đáp: “ nhiều .”
Với câu trả lời kiệm lời như vậy thì cuộc phỏng vấn kh thể tiếp tục được, may mà bạn học Tạ Tiểu Ngọc dẻo miệng, lại tháo vát trong chuyện trò, nên chẳng m chốc, trọng tâm cuộc phỏng vấn đã chuyển sang cô và vị hiệu trưởng.
Hàn Nguyên T nói với vợ:
“Lên ti vi tr càng giống Hoài Cảnh hơn trong ảnh kh?”
Lần trước, khi Hàn Nguyên T chụp ảnh tập thể cả làng, Phúc Sinh đứng tít hàng sau, trong tấm ảnh in ra chỉ bé tí như hạt đỗ, lên màn hình ti vi hiển nhiên là tr rõ mồn một hơn nhiều.
“Giống, thật sự quá đỗi giống.” Tần Tố Vấn lòng quặn đau đến tê dại: “Nhất định là con trai của Hoài Cảnh, tiếc rằng bây giờ vẫn chưa thể c khai nhận về.”
Lần trước đến thăm chị gái, chị sống lủi thủi một trong căn nhà cấp bốn đã cũ kỹ, sờn màu, th ảnh Phúc Sinh, kh hề khóc, chỉ bu lời:
“Đừng nói bậy, Hoài Cảnh mất tích , cho dù là con trai thằng em cũng tìm được Hoài Cảnh để chính miệng nó xác nhận, kh nhận đâu. Còn nữa, sau này đừng đến tìm nữa, chúng ta đã đoạn tuyệt quan hệ , kh muốn gặp lại những kẻ lòng lang dạ sói như m .”
Thế nhưng, tối hôm đó, bà lại ăn thêm một bát cơm.
Tần Tố Vấn biết chị gái chỉ là sợ làm liên lụy đến Phúc Sinh.
Phúc Sinh đã thi đậu đại học, sau này còn phân c c tác, nếu thành phần gia đình kh trong sạch, thể sẽ bị ảnh hưởng, việc thăng tiến, hay được xét các d hiệu vẻ vang e cũng khó mà thuận lợi.
Chị gái tình nguyện chịu đựng hết thảy đau đớn trong lòng, cũng chỉ muốn để đứa con trai của thằng em Hoài Cảnh một thân phận sạch sẽ.
Năm đó chính chị gái ép Hàn Nguyên T đăng báo c khai tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ.
Những sau lưng muốn giúp đỡ chị, đều bị chị mắng đuổi , vì sợ ta biết, sẽ vạ lây.
Hiện tại Hàn Nguyên T vẫn đang ráo riết tìm mối, hy vọng sớm giải oan cho rể, chỉ cần được minh oan thì mọi chuyện sẽ ổn.
Hai vợ chồng trò chuyện một lúc lâu, thống nhất vẫn nên báo tin vui Phúc Sinh thi đậu Đại học Bắc Kinh cho chị gái biết.
Vừa mở cửa, đã th thằng con ngốc nghếch của đứng chực trước cửa, ngơ ngác hỏi:
“ Hoài Cảnh con , vậy là con một đứa cháu họ ngoài à?”
Hàn Nguyên T lập tức kéo nó vào nhà: “Con nói nhỏ thôi!”
Nếu sau này Phúc Sinh đến Bắc Kinh, với gương mặt đó chắc c sẽ khiến những quen biết năm xưa nghi ngờ, nhưng nếu nhà kh c khai thừa nhận, thì cho dù ta nghi ngờ cũng chẳng thể làm gì được.
Hàn Nguyên T biết nước ngoài thể làm giám định huyết thống, nhưng ngay cả gi th hành còn chưa ra nổi, thì những kẻ dã tâm, cho dù nghi ngờ cũng chẳng tìm ra được bằng chứng gì.
Tần Tố Vấn cầm cây chổi l gà quơ tới:
“Sắp vào đại học mà còn rình nghe lén, giỏi lắm đ con!”
Hàn Tích lập tức né tránh:
“Mẹ, con đâu ngốc nghếch, con nhất định sẽ kh nói đâu, con chỉ là vui quá thôi mà.”
Biết con trai đã nghe được , Tần Tố Vấn đành dặn dò con nhất định kh được nhận họ hàng: “Chờ khi của con được minh oan, trước đó kh được gây thêm phiền phức.”
Hàn Tích đối với cháu họ là trạng nguyên văn khoa toàn tỉnh Vân mà chưa từng gặp mặt này, bỗng nhiên trong lòng chút mong chờ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.