Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Kẻ Xuyên Không
Chương 302: 2
Năm đó, Diệp Hoài Cảnh – cha của Phúc Sinh – nằm vùng trong nhóm đó.
Chính Diệp Tiêu Long đã phát hiện ra thân phận thật của , khiến Diệp Hoài Cảnh bị bại lộ.
Diệp Hoài Cảnh bị bắt giữ, từng khuyên ta nên lập c chuộc tội. Thế nhưng Diệp Tiêu Long kh dám, đành mặc cho bọn kia đánh c.h.ế.t em ruột vứt xác lên núi hoang.
"Cả nhà ai cũng tưởng em ba đã mất tích, ai ngờ em ba vẫn chưa c.h.ế.t hẳn. được một phụ nữ bản địa cõng về nhà chăm sóc, sau đó thì bị mất trí nhớ."
“Sau hai năm sống ở đó, em trai dần hồi phục trí nhớ, tìm về Lạc Thành, gặp lại cấp trên cũ, l lại gi tờ. B giờ mới hay chính là nhà họ Diệp ở Kinh đô.”
“Bọn chúng đã ra tay sát hại cả em trai lẫn cấp trên, thậm chí còn bắt tự tay chôn sống em trai .”
“Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã hai mươi năm . Khi Phúc Sinh thi đậu đại học ở Kinh đô, dáng vẻ của thằng bé, liền đoán ra đó chính là cốt nhục của em trai .”
“M hôm trước, th trên báo đăng tin Lạc Thành phát hiện một ngôi cổ mộ thời Chu. địa chỉ, chẳng chính là nơi năm xưa đã chôn cất em trai . Sợ chuyện cũ bại lộ, bèn muốn dời hài cốt của em chỗ khác.”
“ thực sự kh giết, đâu cái gan . Hai từng nói, sẽ thả mà!”
Phúc Sinh lặng lẽ bế hài cốt cha , kh nói thêm lời nào mà quay lưng bước .
Tạ Tiểu Ngọc đá mạnh một cú vào n.g.ự.c kẻ thủ ác, lạnh giọng nói: “ và Phúc Sinh kh nói sẽ bắt , nhưng… khác thì chưa chắc đâu nhé!”
“Ai… còn ai nữa chứ?”
Trong rừng sâu, c an từ bốn phía đồng loạt ập tới. Vài chùm đèn pin mạnh mẽ chiếu thẳng vào mặt Diệp Tiêu Long, khiến ta lóa mắt.
Ông ta vội giơ tay che ánh đèn pin chói lòa, liền th bà Chu Cẩm đang dìu Diệp Văn Th cũng vừa xuất hiện giữa rừng cây.
Bà Chu Cẩm lao đến, giằng xé chiếc áo của Diệp Tiêu Long mà đánh tới tấp, vừa đánh vừa nức nở mắng: “Đồ súc sinh! Đồ súc sinh khốn nạn! Sớm biết như vậy, năm xưa tao nên làm kẻ ác, bóp c.h.ế.t mày cho !”
Diệp Tiêu Long ôm chầm l chân Diệp Văn Th, khóc lóc thảm thiết: “Cha ơi, cha cứu con chứ! Con chỉ là kẻ chôn xác, đâu con hại em ba đâu cha!”
Ông Diệp Văn Th, lòng đã nguội lạnh như tro tàn, phất tay ra hiệu cho các đồng chí c an đưa Diệp Tiêu Long .
…
Vụ án bị chôn vùi suốt m chục năm trời, cuối cùng cũng được đưa ra ánh sáng ngay trước kỳ nghỉ lễ.
Diệp Tiêu Long chịu mức án tử hình.
Đồng chí Diệp Hoài Cảnh được phục hồi thân phận c an, hài cốt của được an táng tại nghĩa trang liệt sĩ của địa phương.
Tạ Tiểu Ngọc và Phúc Sinh cùng nhau ra ga đón bà Cao Phân.
Bà Cao Phân nói, bà muốn ghé nghĩa trang liệt sĩ thăm viếng Diệp Hoài Cảnh trước tiên.
Tạ Tiểu Ngọc liền dẫn bà cùng.
Trời lất phất mưa phùn. Bà Cao Phân nói bà muốn trò chuyện riêng với Diệp Hoài Cảnh một lát, bảo hai đứa Phúc Sinh và Tiểu Ngọc đợi ở cổng nghĩa trang.
Tạ Tiểu Ngọc bèn kéo tay Phúc Sinh xa một chút.
Phúc Sinh lo lắng ngoái đầu lại, khẽ gọi: “Mẹ…”
“Nước mắt là ều kh thể tránh khỏi lúc này, mẹ kh muốn để chúng ta th."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-nguoi-chong-hung-du-la-ke-xuyen-khong-sqip/chuong-302.html.]
Hơn một tiếng đồng hồ sau, bà Cao Phân mới bước xuống, đôi mắt đã sưng đỏ mọng. Bà gắng gượng tinh thần, cất giọng nói: “Đi thôi, chúng ta đến thăm bà nội của Phúc Sinh.”
Khi đến nhà bà Chu Cẩm, hai mẹ con dâu vừa gặp mặt đã ôm chầm l nhau, khóc nức nở suốt hơn nửa tiếng đồng hồ, tất cả đều là những lời nhắc về Diệp Hoài Cảnh.
Tạ Tiểu Ngọc và Phúc Sinh bèn lặng lẽ vào bếp chuẩn bị bữa tối.
Ông Diệp Văn Th nghe những lời đó, nước mắt cũng kh kìm được mà rơi xuống.
Đó là đứa con trai ưu tú nhất của , dù cho mất trí nhớ, bản tính lương thiện của nó vẫn chẳng hề thay đổi.
Buổi tối hôm , cả nhà đều quây quần bên nhau, kh ngừng nhắc về Diệp Hoài Cảnh.
Bà Chu Cẩm và bà Cao Phân cứ vừa nói chuyện được một lúc lại bật khóc nức nở, khóc đến mức Diệp Văn Th kh chịu nổi đành ra ngoài hóng gió.
Phúc Sinh nắm l tay Tạ Tiểu Ngọc, ghé sát vào tai cô thì thầm: “Trong mơ em nói, cha vẫn chưa chết.”
Bà Chu Cẩm: …
Bà Cao Phân: …
Bà Cao Phân vốn biết Tạ Tiểu Ngọc thường mơ th những giấc mơ kỳ lạ, liền sốt ruột hỏi cô rốt cuộc đã mơ th chuyện gì.
Tạ Tiểu Ngọc bèn chậm rãi kể lại giấc mơ kỳ lạ của cho bà Chu Cẩm và bà Cao Phân cùng nghe:
“Con mơ th, sau khi cha mất , linh hồn đã xuyên kh tới một đàn cùng tên cùng họ ở triều đại Đại Chu xa xôi. Ngôi mộ của đại hoàng tử chính là do cha tự tay chọn chỗ. Ông nói rằng, nếu một ngày nào đó ta khai quật được ngôi mộ này, thì mẹ sẽ biết đã thật sự qua đời ở thế giới này , đừng chờ đợi nữa.”
“Vậy tức là, Hoài Cảnh chỉ là chuyển sang một nơi khác để sống mà thôi, kh con?” Bà Chu Cẩm vô cùng tin vào giấc mơ của Tạ Tiểu Ngọc, bởi nếu kh nhờ cô nằm mơ thì làm thể tìm được hài cốt của Diệp Hoài Cảnh chứ.
“Dạ, cũng thể hiểu là như vậy ạ…”
Cao Phân trong lòng kh biết nên vui hay buồn. Giữa họ là khoảng cách hơn ngàn năm, vậy thì mãi mãi kh thể gặp lại nhỉ?
Bà bỗng quay sang hỏi Tạ Tiểu Ngọc: “Vậy… vậy cha con… bên đó liệu lập gia đình, sinh con đẻ cái chưa?”
Tạ Tiểu Ngọc bật cười: “Trong mơ thì cha làm mưu sĩ cho Thập Nhất hoàng tử, bốn mươi tuổi vẫn còn độc thân đ ạ.”
Cao Phân đỏ mặt: “Giá mà con thể chuyện trò với cha trong mơ thì tốt biết m, nói cho biết con trai .”
Diệp Văn Th vắng nhà, chỉ m phụ nữ ngồi lại, chuyện trò càng lúc càng rôm rả, còn bàn tính xem lần tới Tạ Tiểu Ngọc mơ thì thử tìm cách liên lạc với xem .
Tạ Tiểu Ngọc… “Vậy để con cố gắng thử xem.”
Phúc Sinh cho hay, vị mưu sĩ của Thập Nhất hoàng tử trong giấc mơ của Tiểu Ngọc, đã dày c tra cứu khắp sách sử nhưng hoàn toàn kh tìm th bất cứ tư liệu nào ghi lại.
“ muốn cùng giáo sư khảo cổ ngôi mộ Đại hoàng tử triều Chu, xem thử bên trong ghi chép gì về cha của cô kh.”
Biết đâu, Diệp Hoài Cảnh trong ngôi mộ Đại hoàng tử lại để lại chút m mối cho nhà đời sau.
Chu Cẩm và Cao Phân đều nhất trí. Việc lộ ra ngần th tin khiến họ tin rằng cha của Phúc Sinh thể vẫn còn đang sống ở thời cổ đại, trong lòng cả hai đều dâng lên niềm vui khôn tả.
Chu Cẩm dặn Tạ Tiểu Ngọc và Phúc Sinh đừng vội quay về trường, cứ nghỉ ngơi tại nhà: “Phòng ốc đã được chuẩn bị tươm tất cả , cứ ở lại vài hôm cho khuây khỏa hãy về.”
Cao Phân cũng gật đầu đồng ý.
Chưa có bình luận nào cho chương này.