Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Kẻ Xuyên Không

Chương 31: 1

Chương trước Chương sau

Sau hai ngày ở Kinh thành, Tạ Tiểu Ngọc mua ba tấm vé tàu hỏa về quê. Bà nội Chu sắm sửa đủ thứ đặc sản để họ mang theo, ngay cả m đứa cháu nội của cả, hai cũng được chuẩn bị phần quà riêng.

Về đến thôn Đại Hà, Cao Phân gọi hai con trai đến, kể lại cho họ nghe đầu đuôi mọi chuyện đã xảy ra ở Kinh thành.

Diệp Kim Sơn vẫn còn nhớ rõ cha dượng của , đó là một đàn hiền lành và tốt bụng. nhớ hồi đó, cha dượng từng cõng trên vai, mỗi lần huyện về đều mang vài viên kẹo cho hai em. Sau đó thế nào cũng bị mẹ mắng là tiêu tiền hoang phí.

cha chỉ cười hiền, bảo vài viên kẹo chẳng đáng là bao, nhưng thể làm m đứa trẻ vui vẻ m ngày liền.

M đứa trẻ khác trong làng, cha ruột của chúng, cũng chẳng ai đối xử tốt và kiên nhẫn như cha dượng của .

Diệp Kim Sơn thực sự đau xót: “Hung thủ đã sát hại cha nhất định kh thể dung thứ.”

“Đã bị xử tử .”

Cao Phân khựng một lúc. mà bà chờ đợi m chục năm trời hóa ra vẫn đang sống ở một thế giới khác, dẫu cũng coi như một niềm an ủi. Nhưng chuyện này, bà quyết định kh cần nói cho hai con trai biết.

Diệp Ngân Sơn liền hỏi liệu năm nay thể ăn Tết sum vầy cùng nhau kh. nói đó là ý của vợ , muốn cả nhà đoàn tụ, đảm bảo sẽ kh khiến mẹ bực lòng.

Cao Phân vẫn chưa rõ con dâu thứ đang toan tính ều gì trong bụng. th nhà th gia của con gái tận Kinh thành, bà đoán chắc lại mưu tính kiếm chác chút lợi lộc về sau.

Bà l phần quà Tết mà bà nội Chu ở Kinh thành đã chia sẵn, chia cho hai con trai mỗi một phần.

“Mẹ nói trước cho rõ. Nhà họ Diệp ở Kinh thành là của bà nội Phúc Sinh, họ còn con cháu, tuy một đứa bị xử tội chết, nhưng vẫn còn một đứa nữa. Sau này bà nội Phúc Sinh chia chác thứ gì, cũng chẳng liên quan gì đến hai đứa con. Đừng nghe lời vợ các con xúi giục, mà mơ tưởng đến việc được chia phần, đến lúc đó mẹ sẽ kh nể mặt đâu.”

Diệp Kim Sơn vốn thật thà, vội vàng gật đầu lia lịa, bảo tuyệt đối kh dám cái ý nghĩ trời tru đất diệt .

Diệp Ngân Sơn mặt đỏ bừng, cũng gật đầu đồng tình, mang phần quà Tết do nhà họ Diệp ở Kinh thành biếu tặng về nhà.

Lưu Tú Hảo gói quà Tết từ Kinh thành mang về mà lòng càng thêm vui mừng hớn hở. Trong đó nào là mứt, bánh kẹo, một con vịt quay béo ngậy, lại còn đến hai xấp vải. Một xấp vải hoa nhỏ n rõ ràng là để may áo cho cô, còn xấp vải màu lam thì dành để may cho chồng .

Hai đứa con trai thì được mẹ mua cho bộ quân trang màu x lá cây, cùng với một gói lớn kẹo sữa Đại Bạch Thố ngọt ngào béo ngậy. Loại kẹo này ở làng, ít ai dám mua, ngay cả nhà trưởng thôn cũng chỉ dám mua dăm lạng kẹo trái cây để đãi khách vào dịp Tết mà thôi.

“Chỗ này chắc năm sáu chục đồng chứ, cộng thêm phần của nhà cả, nhà Phúc Sinh nữa thì chắc còn nhiều hơn. Trời đất, cộng gộp lại chắc cũng ngót nghét trăm bảy, trăm tám chứ!”

Số quà Tết này, đủ bằng thu nhập cả năm của một hộ gia đình bình thường trong làng. Chưa kể, bà nội Chu còn gửi riêng cho mẹ chồng Cao Phân ba trăm sáu mươi đồng, nói là bù lại khoản sính lễ cưới hỏi. Đúng là nhà bà nội Chu ở Kinh thị ều kiện thật.

Lưu Tú Hảo th chồng Diệp Ngân Sơn im lặng kh nói gì, liền huých nhẹ vào : “Mẹ nói , Tết này chúng ta ăn cơm cùng nhau chứ?”

Diệp Ngân Sơn đáp: “Mẹ bảo đã ra ở riêng thì ăn Tết riêng, đây chỉ là quà gặp mặt năm đầu tiên thôi, sau này chắc kh còn nhiều như thế nữa đâu. Mẹ còn nói, bên đó cũng cháu chắt, em cũng chẳng chút m.á.u mủ nào với nhà bên , đừng mà tơ tưởng những thứ kh của .”

Lưu Tú Hảo tức đến tím mặt, nghẹn họng. Giá mà biết trước, cô đã chẳng đồng ý cho ra ở riêng.

Cô đem gói kẹo sữa Đại Bạch Thố cất : “Cái này để dành đến mồng hai Tết về biếu bên ngoại.”

Diệp Ngân Sơn lờ mờ nhớ lại, ngày xưa cha dượng từng mua kẹo cho ăn, mẹ lại mắng cha dượng rằng con trai ăn kẹo làm gì, phí hoài tiền của. Cha dượng chỉ cười hiền, nói con trai thì lại kh được ăn kẹo chứ. Nghĩ đến bọn trẻ nhà , đang thèm thuồng những viên kẹo mà nuốt nước miếng ừng ực.

Vừa mẹ cũng dặn dò rằng bánh trái kẹo mứt thì chia ra cho Đại Trụ và Tiểu Trụ ăn cho hết, đừng mà để ngoài được hưởng lợi.

lập tức vội vàng xé toang bao kẹo, đưa cho hai đứa con mỗi đứa một vốc đầy. Đuổi lũ trẻ , mới quay sang nói với vợ bằng giọng bực tức: “Cái này là bà nội Chu ở Kinh thị mua cho con cháu ruột của bà ăn. Nếu cô muốn đem biếu xén khác, thì cứ mang xấp vải hoa bà tặng về bên ngoại mà dâng biếu !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-nguoi-chong-hung-du-la-ke-xuyen-khong-sqip/chuong-31.html.]

Khi ăn cơm tất niên, Tạ Tiểu Ngọc lại một lần nữa đề nghị mẹ Cao Phân theo vợ chồng cô lên Kinh thị. Đây là nhiệm vụ mà bà nội Chu đã giao cho cô. Sau khi con trai qua đời, bà cụ chỉ mong con dâu bên cạnh, hai bạn bầu sớm hôm, trò chuyện cho khuây khỏa.

Cao Phân nói bà kh thể nào ngồi kh ăn bám được. Nếu lên Kinh thị lại kh tìm được việc làm, cái tuổi bốn mươi m này, chẳng lẽ lại ngửa tay xin tiền lương hưu của mẹ chồng? Bà kh thể nào chấp nhận được ều đó.

Vừa khéo sau Tết liền tin vui râm ran truyền đến. Trưởng thôn lập tức triệu tập bà con dân làng họp mặt, nói rằng làn gió đổi mới của chính sách khoán ruộng đất cũng đã thổi đến huyện Th Hà, thôn Đại Hà cũng nắm bắt chủ trương, bắt đầu thực hiện chính sách khoán đất đến từng hộ gia đình.

Khoán đất đến hộ tức là chia ruộng theo nhân khẩu cho từng hộ tự c tác, sau đó nộp một phần lương thực theo quy định. Phần còn lại thể đem bán cho trạm thu mua n sản – nói thẳng ra, là làm nhiều hưởng nhiều, nhà nào làm tốt, thu hoạch cao thì thu nhập cũng cao.

Lời trưởng thôn khiến mọi phấn khởi ra mặt, rầm rộ bàn chuyện chia ruộng, khoán đất. Chẳng may hộ khẩu của Tạ Tiểu Ngọc và Phúc Sinh đã chuyển về trường học , khiến Cao Phân kh khỏi tiếc rẻ, nếu kh thì nhà bà đã thể được chia thêm m mẫu ruộng nữa .

Cải cách ruộng đất là chuyện còn mới to, các hộ kinh do cá thể cũng tương tự. thành phố thì chê m chuyện tự làm ăn này chẳng đáng tin cậy bằng cái bát cơm sắt áo b ổn định, nhưng Tạ Tiểu Ngọc thì biết, biết đứng trên đầu ngọn sóng lịch sử thì ắt sẽ kiếm được bộn tiền.

Cô khăng khăng động viên: “Mẹ ơi, sắp tới thành phố sẽ cho phép làm ăn buôn bán nhỏ lẻ đó. Mẹ Kinh thị với tụi con, mở một quán cơm nhỏ ngay đối diện cổng trường được kh?”

“Kh được đâu kh được đâu, mẹ chưa từng buôn bán, cũng kh tay nghề gì đặc biệt đâu.”

“Con mà.” Tạ Tiểu Ngọc cười nói: “ đâu mở nhà hàng lớn, chỉ cần vài món cố định như mì, cơm thịt kho… làm ngon là được. Mẹ thuê thêm hai nhân viên nữa, còn hơn là ở quê qu năm bám đồng ruộng. Mẹ cứ tin con.”

Phúc Sinh cũng phụ họa: “Mẹ, mẹ cứ với tụi con . Con với Tiểu Ngọc cũng dành dụm được ít tiền , tiền thuê mặt bằng vẫn đủ đó ạ.”

Nghe hai con nói thế, Cao Phân cũng động lòng: “Con thật sự nằm mơ th, sau này những hộ kinh do cá thể sẽ càng ngày càng nhiều ?”

Tạ Tiểu Ngọc gật đầu: “Tất nhiên ạ, con đã mơ th ba ở cổ đại, thì cũng mơ được một vài chuyện của tương lai nữa mà.”

Lúc này Cao Phân mới dứt khoát quyết định theo Phúc Sinh và Tiểu Ngọc lên Kinh thị.

Khi trong thôn chia lại ruộng đất, phần đất của Cao Phân được nhường lại cho hai con trai c tác. Ngày mồng sáu Tết, bà thu xếp hành lý đơn sơ, Diệp Kim Sơn và Diệp Ngân Sơn liền mượn máy cày của thôn, chở bà lên tận huyện để bắt xe khách.

Đại Trụ, Tiểu Trụ và Tiểu Ni cũng tiễn bà đến tận thị trấn, trong lòng kh nỡ chia xa: “Bà ơi, bà còn quay về nữa kh?”

Cao Phân lòng chua xót, xoa đầu các cháu, nói: “Tết chắc c bà sẽ về thăm các cháu. Các cháu học hành cho thật tốt, sau này thi đỗ đại học lên Kinh thị với bà nhé.”

Trước khi về Kinh thị, Tạ Tiểu Ngọc đã gọi ện bàn bạc trước với bà nội Chu. Vừa nghe tin Cao Phân quyết định lên Kinh thị, còn định mở một quán ăn nhỏ, bà Chu vui mừng khôn xiết, chẳng hề th làm kinh tế cá thể là chuyện mất mặt hay đáng xấu hổ.

Tết năm nay, nhà họ Diệp cũng xảy ra một chuyện lớn. Bà Chu dứt khoát phân chia nhà cửa, tài sản. Bà còn mời cả vị thủ trưởng cũ của Diệp Văn Th, thủ trưởng của con dâu trưởng, và thủ trưởng của con trai thứ đến để chủ trì việc phân chia tài sản!

Quý Mặc Liên hận Chu Cẩm đến tận xương tủy. Nếu kh vì bà già này, chồng bà ta đâu đến nỗi bị xử tử hình!

Bà Chu lạnh nhạt đáp: “Giết đền mạng là lẽ tự nhiên. Chồng cô đã hại c.h.ế.t con trai , gã ta đền mạng là do pháp luật phán quyết. cũng kh vì chuyện này mà cướp quyền thừa kế tài sản của hai đứa con trai cô. Trời đất c bằng, ai cũng đừng hòng nói là kh c bằng.”

M vị lãnh đạo đến chủ trì buổi chia tài sản thật lòng khâm phục cụ Chu. Kh vì bà độ lượng, mà bởi bà cháu nội giỏi giang, hoàn toàn kh thèm tr giành tài sản với hai đứa con riêng của chồng trước, tránh để khác dị nghị, càng tránh gây họa cho cháu ruột của thật sự là kh đáng.

mặt nhiều lãnh đạo nên việc chia tài sản diễn ra suôn sẻ, kh ai thể bắt bẻ được gì.

Diệp Văn Th còn thêm một ều khoản: căn nhà ở của con trai cả sau này để dành cho hai đứa cháu nội, do hai vị lãnh đạo uy tín giám sát. Nếu sau này con dâu cả muốn tái giá, kh phản đối, nhưng căn nhà này sau này chỉ được dùng để lo liệu hôn sự cho hai đứa con trai. Nếu muốn bán, chờ đến khi cả hai con đều đồng ý sau khi đủ tuổi trưởng thành thì mới được phép.

Số tiền mặt của nhà lớn được chia làm ba phần: một phần cấp cho Quý Mặc Liên làm sinh hoạt phí, hai phần còn lại dành cho việc học hành của hai đứa con, hai phần tiền này bắt buộc dùng cho việc học của các con.

Quý Mặc Liên kh đồng ý, làm ầm ĩ ngay tại chỗ. Vị thủ trưởng cũ khuyên nhủ: “Cách sắp xếp của Diệp cũng đâu gì sai. Chẳng lẽ cô định cắt đứt tình thân với chính con ruột ?”

Sau khi phân chia tài sản xong, Chu Cẩm vẫn còn ba nghìn tệ trong tay, lập tức đến khu vực gần trường đại học của Phúc Sinh mua hai căn nhà cấp bốn, tốn hết hai nghìn tệ. Sau này nơi đó giải tỏa, bà đổi lại được m căn hộ chung cư, nhưng đó lại là chuyện về sau.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...