Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Kẻ Xuyên Không
Chương 352: 2
Cao Phân đưa Tạ Tiểu Ngọc về nhà, dặn cô nghỉ ngơi thật tốt, sau đó gọi ện cho đội khảo cổ, bảo Phúc Sinh mau đến. Bà lại gọi ện cho Chu Cẩm ở Kinh thị, báo tin vui rằng Tiểu Ngọc đã mang thai.
Vừa cúp máy xong, bà định quay về thì lại bất chợt bật cười. Bà lú lẫn , còn báo tin mừng cho cả và chị dâu của Tiểu Ngọc nữa chứ.
Phúc Sinh nh chóng đến nơi, lúc đó Tạ Tiểu Ngọc đang ngồi trên ghế mây tắm nắng.
Phúc Sinh khẽ quỳ một bên gối trước mặt Tiểu Ngọc, áp tai vào bụng cô, muốn nghe tiếng tim của cháu bé.
Tạ Tiểu Ngọc đỏ mặt: " m tháng nữa mới nghe được mà."
Phúc Sinh cô đầy dịu dàng: " nghe th nhịp đập trái tim em , nó khác lạ lắm."
Tạ Tiểu Ngọc cười: "Đồ ngốc, biết mang thai, em còn kh xúc động ?"
Cô kéo cái ghế nhỏ bên cạnh ra cho Phúc Sinh ngồi, nói với : "Hôm nay em ngang qua hợp tác xã, đúng lúc th Lương Thiên Đ đang gọi ện cho Lương Phù. khả năng Lương Phù đã đoán ra vị mưu sĩ bên cạnh Thập Nhất hoàng tử chính là cha xuyên về."
Phúc Sinh vẫn bình tĩnh, bảo Tạ Tiểu Ngọc đừng lo, sẽ xử lý ổn thỏa.
Lạc Thành từng là kinh đô của nhiều triều đại, hiện đang khai quật m ngôi mộ cổ. Vài ngày sau khi Phúc Sinh trở về, đội khảo cổ ngôi mộ Đại hoàng tử đã ều Lương Thiên Đ sang đội khác, tham gia khai quật một ngôi mộ cổ khác.
Hai ngôi mộ cách nhau chừng bốn, năm chục cây số, Lương Thiên Đ kh thể tiếp tục làm tai mắt cho Lương Phù được nữa.
Cô ta kh dám đem chuyện này nói với Lương Phù, chỉ đành giấu kín trong lòng.
…
Sau khi mang thai, Tạ Tiểu Ngọc nghén ngẩm vô cùng. Cơ thể cô xưa nay đã kh m khỏe mạnh, lần này cũng chẳng cách nào khác, đành lòng xin phép đơn vị cho nghỉ dài ngày.
Chu Cẩm từ Kinh thị mang theo lỉnh kỉnh bao bị đến, lần này là Cao Phân ra bến xe đón bà.
“Mẹ à, bên này đã con chăm sóc Tiểu Ngọc mà.”
Chu Cẩm tươi cười đáp lời: “Cháu dâu của mẹ mang thai , đương nhiên mẹ qua thăm. Cha cũng mừng ra mặt, cứ giục mẹ mau mau sang đây.”
Giờ đây, sinh hoạt của Tạ Tiểu Ngọc chỉ xoay qu chuyện ăn uống, nghỉ ngơi; qua giai đoạn nghén thì bụng cũng đã nhô lên tr th.
Phúc Sinh sắm một chiếc xe đạp, ngày nào cũng đạp làm lại đạp về, bất kể mưa gió, vẫn kiên quyết trở về bên Tạ Tiểu Ngọc.
Hôm , trời lại đổ cơn mưa tầm tã, Phúc Sinh đành lầm lũi bộ về nhà.
Tạ Tiểu Ngọc cầm khăn lau tóc cho , th ống quần dính đầy bùn đất, lòng kh khỏi xót xa bảo: “Mưa như vậy thì đừng về, bộ mất đứt hơn một tiếng đồng hồ đường bộ, ngủ lại ký túc xá một bận thì hề chi.”
“Kh đâu, so với trước kia chẳng thấm vào đâu.”
Phúc Sinh dặn Tiểu Ngọc vào nhà tránh gió lùa. Bà Cao Phân đã đun sẵn nước ấm cho . tắm táp sạch sẽ, thay bộ quần áo tươm tất mới vào phòng bên cạnh với Tiểu Ngọc.
Phúc Sinh đặt bàn tay lên bụng Tạ Tiểu Ngọc đang nhô lên rõ rệt. Đúng lúc , đứa bé trong bụng dường như cảm nhận được hơi ấm của cha , khẽ đạp một cái.
Phúc Sinh cùng Tiểu Ngọc trao nhau ánh mắt, nụ cười rạng rỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-nguoi-chong-hung-du-la-ke-xuyen-khong-sqip/chuong-352.html.]
Mỗi bận trở về, Tiểu Ngọc mới thể yên lòng mà ngủ sâu giấc, và cũng thế.
Tạ Tiểu Ngọc cuộn trong vòng tay Phúc Sinh, yên giấc nồng. Nửa đêm, giấc ngủ của cô bỗng trở nên chập chờn, bất an. Phúc Sinh lập tức tỉnh giấc, th cô cau mày, đứa bé trong bụng cũng đạp liên hồi.
Phúc Sinh đoán chắc Tiểu Ngọc đang mộng mị, bèn xoa bụng vỗ về đứa bé: “Con đừng sợ, mẹ con chỉ đang mơ mà thôi.”
Đúng lúc đó Tạ Tiểu Ngọc tỉnh giấc mở mắt: “Phúc Sinh, em lại mơ th cha mất .”
…
Phúc Sinh bật đèn, đỡ Tạ Tiểu Ngọc ngồi dậy. Cao Phân ở phòng bên nghe th tiếng động, lớn tiếng hỏi vọng vào qua khe cửa: “ chuyện gì vậy?”
Tạ Tiểu Ngọc níu tay Phúc Sinh, nói khẽ: “ nói với mẹ là em khát nước, chốc lát em sẽ kể giấc mộng đó cho nghe.”
Phúc Sinh chợt hiểu ý. Nếu kể rằng Tiểu Ngọc mơ th cha, chắc c mẹ sẽ muốn nghe ngóng, e rằng trong giấc mộng này ều gì đó chưa tiện nói ra lúc này.
ra ngoài rót một cốc nước, nói với Cao Phân: “Tiểu Ngọc khát quá tỉnh dậy muốn uống nước, mẹ cứ yên tâm ngủ tiếp ạ.”
Phúc Sinh quay lại phòng, Tạ Tiểu Ngọc hạ giọng, tỉ tê kể cho nghe.
Trong giấc mơ lần này, cô mơ th cha xuyên đến thân thể của tứ c tử phủ Thọ Sơn Bá. Vì hôm đó ra ngoài làm việc, suýt nữa đã bị đại c tử phủ Thọ Sơn Bá nhận ra.
Mà vị đại c tử phủ Thọ Sơn Bá kia lại là cánh tay của Tam hoàng tử, khiến Tạ Tiểu Ngọc lúc đó kh khỏi lo lắng khôn nguôi: “Em muốn nhắc cha, nhưng cha kh th em, may mà một con ch.ó hoang bên đường như cảm nhận được sự hiện diện của em, nó cứ sủa ên dại, khiến cha lập tức đề phòng nh chóng lẩn tránh, nhờ vậy mới kh bị phát giác.”
Phúc Sinh vốn là am tường lịch sử Đại Chu triều, vả lại bản thân cũng là kẻ đến từ thời đó.
nói: “Tứ lang họ Giang ở phủ Thọ Sơn Bá xưa kia từng rơi xuống vực sâu mất tích trong vụ án mưu phản của Đại hoàng tử, lẽ nào lúc đó cha em đã xuyên vào thân xác , ẩn phò tá Thập Nhất hoàng tử?”
Tạ Tiểu Ngọc gật gù: “Khả năng cao, nhưng ều đó vẫn chưa quan trọng bằng những gì em mơ th sau đó!”
“Đương kim Thọ Sơn Bá đã lập tức phái truy lùng. Khi cha đang lẩn tránh thì tình cờ gặp một vị lão tiên sinh ẩn cư trong núi sâu. Vị lão tiên sinh này kể rằng cũng là đến từ tương lai, mà lại là từ một thời đại còn xa hơn cả thời của cha con . Ông còn nói, vài tháng nữa đây, thời đại của chúng ta sẽ một lần chổi bay ngang qua. Vào khoảnh khắc , thể sẽ một cơ hội cho xuyên kh. Nếu cha con muốn thân đến ở bên , thể nghĩ cách để lại chút m mối cho hậu nhân.”
Đôi mắt Tạ Tiểu Ngọc sáng rực, cô quay sang Phúc Sinh, nói: “Hay là chúng ta bàn với mẹ, để mẹ xuyên kh về quá khứ đoàn tụ với cha luôn !”
Phúc Sinh cũng đã nghĩ đến chuyện này, nhưng lại suy xét cặn kẽ hơn một chút: “Đừng vội nói với mẹ, kẻo mẹ lại ôm hy vọng hão huyền. Cứ để ều tra thêm trong mộ xem cha để lại th ệp gì nữa kh, chúng ta hãy quyết định.”
Kh lâu sau đó, Phúc Sinh quả nhiên phát hiện thêm một m mối mới trong ngôi mộ cổ: một đống sách chôn theo đã bị rách nát và mục ruỗng ít nhiều. Trong số đó một vở kịch tên là “Ly Hồn Ký”, kể về một từ triều Chu hồn xuyên về tiền triều để tìm lại thân đã mất của .
Phúc Sinh kể chuyện này cho Tiểu Ngọc nghe. Cả hai đều đoán chắc đây chính là th ệp mà cha đã cất c để lại cho họ.
Huống hồ trong giấc mơ, Tạ Tiểu Ngọc đã biết được chính xác vị trí và thời gian diễn ra sự kiện xuyên kh, mà tất cả đều trùng khớp hoàn toàn với những m mối mà hai đã dày c tra cứu từ cổ tịch xưa.
Sau khi đã xác nhận mọi chuyện, Phúc Sinh và Tiểu Ngọc nghiêm túc nói chuyện với Cao Phân và Chu Cẩm, cho họ biết rằng một cơ hội để một thể xuyên về quá khứ, đoàn tụ với cha Diệp Hoài Cảnh.
Ai n đều hiểu rõ trong lòng, được chọn kh ai khác chính là Cao Phân.
Diệp Hoài Cảnh đã để lại th tin, chắc c ở thế giới bên kia, đang tr mong và mong ngóng tha thiết được đoàn tụ với bà. Chỉ riêng hai mươi năm chia cách vừa qua, mỗi đều quá nhiều chuyện để kể cho nhau nghe.
Chưa có bình luận nào cho chương này.