Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Kẻ Xuyên Không
Chương 41: 1
Hôm đó, một con heo rừng từ trên núi bất ngờ lao xuống đội ba thôn Đại Hà, húc bị thương hai đàn khỏe mạnh, giẫm nát cả một đám hoa màu đang vào vụ.
Chính Diệp Phúc Sinh đã một đ.ấ.m hạ sát con heo rừng hung dữ .
Đội sản xuất đã chia thịt cho các hộ dân, khu tập thể th niên trí thức cũng được phần hai cân thịt.
Trong đó, Lương Thiên Đ là ăn nhiều nhất.
Lương Thiên Đ giật thon thót, th sau lưng Tạ Tiểu Ngọc còn Diệp Phúc Sinh với vẻ mặt lạnh t, cô ta càng thêm hoảng sợ.
Cái tên ngốc này một đ.ấ.m còn thể g.i.ế.c c.h.ế.t heo rừng – ai mà biết lúc nổi ên lên đánh kh chứ?
Lương Thiên Đ vội vàng trốn ra sau lưng chị cả nhóm th niên trí thức – Lưu Vân, lớn tiếng phản bác: “Tạ Tiểu Ngọc, cô thật đúng là kẻ vô lương tâm! ở đây với cô hai năm trời, vậy mà cô lại kh chịu l họ !”
“Này cô, cô bị làm vậy? Ai ở với ai chứ? Chúng ta đều là th niên trí thức được cử về n thôn lao động! họ cô là đồ biến thái, thà c.h.ế.t cũng kh l !”
“Cô dám mắng ! sẽ viết thư về méc !”
“Cô cứ việc mà méc! đã l chồng ở Đại Hà thôn , ta làm gì được nào? Năm đó ta trêu chọc một con mèo hoang, bị nó cào một cái, liền đánh c.h.ế.t nó ngay trước mặt ta.
cái năm đầu mới về n thôn, con ch.ó cỏ sủa chúng ta m tiếng, nửa đêm ta lén g.i.ế.c nó làm lẩu chó ăn.
Lúc còn làm ở xưởng, cãi nhau với Tiểu Lưu, ta đánh ta nằm liệt giường suốt nửa năm.
Cô nói thử xem, nếu kh đồ biến thái thì còn là gì nữa?!”
tên Lương Phù đó chính là họ của Lương Thiên Đ, ngoại là bí thư của một phân xưởng lớn.
Lương Phù tính tình tàn nhẫn, ít nói, cả nhà máy m nghìn c nhân, kh ai là kh sợ ta.
Năm Tạ Tiểu Ngọc vừa tròn mười sáu tuổi, Lương Phù đã đến nhà cầu hôn, muốn đính ước với cô.
Nhà họ Tạ kh thế lực bằng nhà họ Lương, nhưng Tạ Tiểu Ngọc lại cực kỳ ghét Lương Phù.
Cô đã lén bỏ nhà trốn về n thôn, đến Đại Hà thôn.
Kh bao lâu sau, Lương Thiên Đ cũng xuất hiện.
Tạ Tiểu Ngọc biết, chính là Lương Phù phái Lương Thiên Đ đến Đại Hà thôn để theo dõi cô.
Hai năm đầu sống tạm yên ổn.
Vừa tròn mười tám tuổi, Tạ Tiểu Ngọc đã đủ tuổi kết hôn – Lương Thiên Đ lập tức ra sức thuyết phục cô trở về thành phố.
Bởi nếu cô kh chịu trở về, Lương Phù cũng chẳng cho Thiên Đ về lại thành phố đâu.
Thiên Đ khuyên Tạ Tiểu Ngọc: “Tiểu Ngọc, cách giúp cô trở về thành phố. Cô l , kh cần làm, cứ ở nhà chơi thôi, còn thoải mái hơn cuộc sống ở n thôn biết bao!”
Tạ Tiểu Ngọc lập tức quay lưng, quyết định l Diệp Phúc Sinh, khiến Lương Phù hoàn toàn hết hy vọng.
Thiên Đ lên huyện gọi ện cho Lương Phù, nói rằng Tạ Tiểu Ngọc thà l một ngốc nghếch chứ nhất quyết kh chịu trở về thành phố.
Đầu dây bên kia, Lương Phù bu một tiếng cười lạnh ngắt: “Cô ta l chồng ư? Dù c.h.ế.t thì cũng là của tao.”
Thiên Đ khuyên Lương Phù đừng gây chuyện nữa.
Đại Hà thôn thuộc huyện Th Hà, nơi trị an tốt nhất, bàn tay của nhà họ Lương chưa thể vươn tới được đây.
Bản thân Thiên Đ cũng muốn sớm được trở về thành phố.
Nhưng Tạ Tiểu Ngọc đúng là đồ thần kinh, thà l chồng chứ nhất định kh chịu trở về.
Cô ta đành nói với Lương Phù: “ à, em đã khiến cô ta bị mất việc dạy học ở trường làng, giờ cô ta xuống ruộng làm việc . Thân thể yếu ớt như vậy, chắc c kh chịu nổi lao động nặng đâu. Cùng lắm chỉ vài tháng sẽ đổi ý ngay thôi, đến lúc đó ly hôn trở về thì dễ sắp xếp hơn. Cô ta l một ngốc nghếch, em dám đảm bảo lúc ly hôn vẫn còn trong trắng.”
Gã ên như Lương Phù thì chẳng thèm quan tâm chuyện Tạ Tiểu Ngọc đã l chồng hay chưa.
ta nói: dù cho Tạ Tiểu Ngọc là cái xác chết, thì cũng cưới xong chôn vào mộ tổ nhà !
Tạ Tiểu Ngọc đang phát kẹo cưới cho các th niên trí thức ở ểm tập kết.
Thiên Đ chạy theo hỏi: “Tạ Tiểu Ngọc, Diệp Phúc Sinh vừa ngốc nghếch lại hung dữ, ngày phát ên kh chừng lại đánh c.h.ế.t cô đ. Chân tay cô nhỏ n như que tăm, chỉ cần một tay là bóp c.h.ế.t cô kh chừng.”
“Lương Thiên Đ, cô ăn nói cho phép kh đó? Trước mặt Phúc Sinh nhà kia kìa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-nguoi-chong-hung-du-la-ke-xuyen-khong-sqip/chuong-41.html.]
Tạ Tiểu Ngọc tức đến tím mặt, chỉ muốn lao vào tát cô ta một cái.
“ ta là đồ ngốc mà, nghe hiểu gì đâu. Cô , chẳng biết giận, mặt lúc nào cũng đờ ra. Chẳng hiểu gì về tình cảm cả. thích cô như vậy, cô lại kh chịu l ? Cô thật nhẫn tâm!”
Tạ Tiểu Ngọc đáp: “Con Đại Hoàng ở đầu thôn cũng thích cô, cô kh l nó ?”
M th niên trí thức đang về ăn cơm trưa đều phá lên cười.
Đại Hoàng là con trâu cày ở đội sản xuất.
Đúng là vậy – Tình cảm là chuyện của hai .
Tạ Tiểu Ngọc đã từ chối rõ ràng , thế mà nhà họ Lương còn ép cô đến mức cưới một ngốc nghếch.
Tạ Tiểu Ngọc bốc một vốc kẹo trái cây đưa cho Lưu Vân.
Lưu Vân là đã về đây trước m năm, tận tình giúp đỡ các cô gái mới đến.
Phiếu đường của Tạ Tiểu Ngọc cũng là do Lưu Vân dành dụm, kh nỡ dùng, mà đưa cho cô.
Lưu Vân th Diệp Phúc Sinh vẫn lặng lẽ đứng ở ngưỡng cửa, lưng quay vào trong phòng, khiến lòng cô kh khỏi se lại vì thương cảm cho Tạ Tiểu Ngọc.
Nếu kh vì gã ên nhà họ Lương, thì cô lại l một ngốc nghếch ở n thôn chứ.
Nhưng đây là lựa chọn của Tiểu Ngọc, Lưu Vân vẫn gửi lời chúc mừng chân thành.
“Tối qua chẳng hiểu , cứ th thứ gì trơn trơn lướt qua cổ .”
Lưu Vân vừa giúp Tạ Tiểu Ngọc thu dọn hành lý, vừa tiện thể kể ra.
“Kh là rắn đ chứ?”
Mùa hè nhiều côn trùng, trong làng thì một bên giáp núi, một bên giáp s, rắn nước chui vào phòng cũng chẳng chuyện hiếm.
Lưu Vân sợ tái mặt: “Kh đâu kh đâu, nếu thật vậy thì làm , chị thà ra chuồng trâu ngủ còn hơn!”
Tạ Tiểu Ngọc biết Phúc Sinh thính nhạy vô cùng, đến cả tiếng động nhỏ nhất cũng tinh tường nghe th.
Cô thu dọn đồ xong, bảo các th niên trí thức ra ngoài hết, kéo Phúc Sinh vào: “Phúc Sinh, giúp chị Lưu kiểm tra một chút nhé.”
Lương Thiên Đ hừ lạnh khinh thường.
Một thằng ngốc thì làm được gì? Nếu thật rắn thì chắc cũng kh bắt nổi.
Vẫn nên gọi đội trưởng đội sản xuất tới kiểm tra kỹ mới yên tâm.
Nhưng nh sau đó, ta ngây .
Phúc Sinh phóng hai viên đá lên mái ngói, nghe âm th phản hồi để xác định.
Đến viên thứ ba, phóng trúng một con rắn nước dài hơn một thước, làm nó rơi xuống, m cô th niên trí thức đứng gần đó hét ầm cả lên.
Tạ Tiểu Ngọc cũng sợ c.h.ế.t khiếp: “A” một tiếng nhảy vọt lên, tay chân bám riết lên Phúc Sinh.
“Phúc Sinh, còn nữa kh?”
“Hết . Bất tỉnh.”
Phúc Sinh chỉ nói m chữ, gỡ Tạ Tiểu Ngọc khỏi , lùi ra sau một bước.
Tạ Tiểu Ngọc cười thầm.
Cô chợt nhớ ra Phúc Sinh kh quen bị ai chạm vào .
Cô biết rõ – Phúc Sinh đợi đến khi con rắn bò đến đúng phía trên giường Lương Thiên Đ mới ra tay.
Đòn đánh khống chế chuẩn xác đến lạ lùng – chắc chỉ lát nữa thôi, con rắn sẽ tỉnh lại.
Ai bảo Phúc Sinh là đồ ngốc chứ?
rõ ràng là đang giúp cô trút giận đ!
Chưa có bình luận nào cho chương này.