Thập Niên 80: Nóng Bỏng Quân Hôn, Giả Thiên Kim Làm Mẹ Kế Dưỡng Nhãi Con
Chương 319: Thiên Phú Vũ Đạo Của Thẩm Kim Hạ
Thẩm Tr cười nói: “Cảm ơn nha, đại hiếu t.ử nhà , thích.”
Vu Tân Chính hừ nhẹ một tiếng: “Thẩm Tr nói cho biết, đừng đắc ý quá sớm. Đừng th Hải Phong với Hải Bình mỗi ngày cứ quấn quýt sau lưng em gái , chờ với em gái sinh con trai, xem con trai cũng chẳng tốt đẹp gì hơn đâu!”
Thẩm Tr cố ý chọc giận Vu Tân Chính: “Cái này nghĩ nhiều , kh giống , nhất định sinh con trai, còn sinh hai đứa. mà sinh, khẳng định sinh con gái, tri kỷ lắm.”
Vu Tân Chính từ trên xuống dưới Thẩm Tr: “Thật kh th ra chỗ nào mệnh sinh tiểu áo b tri kỷ đâu, đến lúc đó con trai chọc tức , đáng đời! Thẩm Tr cứ nói thẳng ở đây, khẳng định sinh con trai, hơn nữa chuyên môn chọc tức .”
Thẩm Tr cũng kh so đo những chuyện đó, cười nói: “Được được , Vu phó đoàn trưởng thật là lòng dạ hẹp hòi, chẳng là buổi sáng kh ăn được nhiều bánh bao hấp như vậy ? nhà chúng đều nếm hộ , thơm thật đó.”
Vu Tân Chính hít sâu hai hơi, nh rời , bỏ Thẩm Tr lại phía sau.
Phương Hiểu Lạc trở về nghỉ ngơi một ngày làm gì thì làm.
Đến mùng tám tháng Giêng, tiệm mì phở chính thức buôn bán, mọi thứ khôi phục như thường.
Phương Hiểu Lạc còn nhiều chuyện muốn bận rộn.
Cô chuẩn bị chờ tuyết tan gần hết thì học lái xe, xưởng của Ngụy Diên mỗi năm m suất thể học bằng lái, đã treo tên cô ở xưởng của họ, đơn xin đã được phê duyệt, đến lúc đó cô thể trực tiếp thi.
Ngoài ra còn chuyện thuê đất, Phương Cường đã nói chuyện thỏa thuận với hai hộ gia đình ở thôn Liễu Lâm gần đó.
Hai hộ này đều do Nghiêm Minh Nghĩa giới thiệu, một hộ là con cái đều ở nơi khác, hai vợ chồng già chuẩn bị ở với con trai, đất đai kh ai trồng trọt, thể cho thuê lại còn thu được tiền thuê thì tốt.
Hộ còn lại là con trai con dâu đều làm c trong thành, hai vợ chồng già ở nhà làm kh xuể, đơn giản là cho thuê hết cho đỡ lo.
Hai hộ gia đình tổng cộng thuê được 30 mẫu đất.
Phương Hiểu Lạc đã nghĩ kỹ , 30 mẫu đất này sẽ trồng lúa mì, ngô và đậu nành.
Sản lượng lúa mì của cô tăng lên, tiệm mì phở liền thể mở rộng chuỗi.
Phương Hiểu Lạc đến Giang Thành bận rộn, đôi khi cũng sẽ mang theo ba đứa trẻ Thẩm Hải Phong.
Sau đó Phương Hiểu Lạc liền phát hiện, mỗi lần mang Thẩm Kim Hạ ra ngoài, con bé đều sẽ ghé vào bên cạnh lớp học vũ đạo xem hồi lâu, vừa xem vừa theo khoa tay múa chân, học ra dáng.
Vì cái này, Phương Hiểu Lạc còn cẩn thận quan sát, nếu trong TV tiết mục khiêu vũ, Thẩm Kim Hạ cũng sẽ theo nhảy, tiết tấu vô cùng tốt.
Phương Hiểu Lạc cảm th, đây hẳn là một loại thiên phú.
Ví dụ như, Thẩm Hải Bình kh học vẽ tr, nhưng vẫn luôn vẽ kh tồi.
Thẩm Kim Hạ dáng vẻ thích khiêu vũ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhóc con m ngày nữa là đến sinh nhật 4 tuổi, muốn học khiêu vũ cũng kh là kh được.
Trong mắt Phương Hiểu Lạc, học khiêu vũ, cũng kh vì sau này sẽ theo con đường này, đơn giản chỉ là một sở thích của trẻ con.
Hôm nay, Phương Hiểu Lạc về đến nhà hơi muộn, xuyên qua cửa sổ, Thẩm Kim Hạ vẫn còn đang vặn vẹo theo nhạc trên TV.
Phương Hiểu Lạc vừa mở cửa, Thẩm Kim Hạ lập tức kh nhảy nữa, x tới ôm l đùi Phương Hiểu Lạc: “Mẹ ôm một cái.”
Phương Hiểu Lạc cởi áo khoác, bế Thẩm Kim Hạ lên: “Hạ Hạ, mẹ đưa con học vũ đạo thế nào?”
Thẩm Kim Hạ vừa nghe, mắt sáng lên, ngay sau đó lại bắt đầu lắc đầu: “Kh cần.”
Phương Hiểu Lạc kinh ngạc: “Vì kh cần đâu? Chẳng lẽ con kh thích?”
Thẩm Kim Hạ nào biết nói dối, con bé ôm cổ Phương Hiểu Lạc: “Con thích nha, nhưng mà bọn họ đều nói lớp vũ đạo đó đắt lắm, con kh muốn mẹ tốn tiền.”
Phương Hiểu Lạc kh ngờ Thẩm Kim Hạ lại suy nghĩ này.
Tuy nhiên, ều này cũng khiến Phương Hiểu Lạc hiểu ra, mặc dù Thẩm Kim Hạ còn nhỏ, nhiều chuyện kh nhớ rõ, nhưng đôi khi vẫn sẽ bản năng cẩn thận từng li từng tí.
Đây là hạt giống tổn thương từ cuộc sống đã từng gieo mầm.
Phương Hiểu Lạc hôn hôn khuôn mặt nhỏ n mềm mại của Thẩm Kim Hạ: “Con nói vậy kh đúng .”
Thẩm Kim Hạ chớp chớp mắt: “Chính là kh đúng chỗ nào đâu?”
Phương Hiểu Lạc ôm con bé ngồi xuống: “Kiếm tiền chính là dùng để tiêu, mẹ kiếm được, con kh tiêu, vậy mẹ kiếm tiền làm gì đâu?”
“À?” Thẩm Kim Hạ đầu óc chút kh xoay chuyển kịp: “Là như vậy ?”
“Đương nhiên là như vậy.” Phương Hiểu Lạc nghiêm túc gật đầu.
Thẩm Kim Hạ bẻ ngón tay nhỏ ở đó tính toán: “Chính là mẹ mua đồ ăn ngon cho con, mua quần áo mới, giày mới, còn nhiều nhiều, đều tốn tiền nha.”
“Nhưng mà mẹ cũng kiếm được nhiều tiền mà, kiếm nhiều tiền hơn chính là để khi muốn tiêu thì thể tiêu.” Phương Hiểu Lạc nói: “Con thích khiêu vũ chúng ta liền học nha, con nhảy đẹp, mẹ liền vui vẻ.”
Thẩm Kim Hạ đôi mắt sáng lấp lánh: “Thật vậy chăng? Mẹ ơi, con khiêu vũ cho mẹ xem mẹ cũng sẽ vui vẻ ?”
“Đúng , con thích, mẹ cũng thích, chuyện con vui vẻ, mẹ cũng vui vẻ.” Phương Hiểu Lạc ôn nhu nói.
Thẩm Kim Hạ cái đầu nhỏ xoay nửa ngày: “Vậy con thật sự thể học vũ đạo ?”
Phương Hiểu Lạc ôm l con bé: “Đương nhiên thể. Nhưng mà học vũ đạo vất vả đó nha, sẽ đau, sẽ mệt, sẽ khóc nhè.”
Thẩm Kim Hạ từ trong lòng Phương Hiểu Lạc nhảy xuống: “Con mới sẽ kh khóc nhè, con kiên cường!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.