Thập Niên 80: Nóng Bỏng Quân Hôn, Giả Thiên Kim Làm Mẹ Kế Dưỡng Nhãi Con
Chương 60: Màn tranh luận nảy lửa
Lý Trọng Huân khi kh cười thì chẳng ai đoán được đang nghĩ gì. Ông chưa kịp lên tiếng thì Thẩm Tr đã hô to ngoài cửa: "Báo cáo!"
"Vào !"
Thẩm Tr đẩy cửa bước vào, sải bước mạnh mẽ, Phương Hiểu Lạc theo ngay phía sau.
Chỉ th Thẩm Tr đứng nghiêm, chào kiểu quân đội: "Sư trưởng, ngài tìm ."
Lý Trọng Huân hỏi: "Thẩm Tr, quen biết m vị đồng chí này kh?"
Thẩm Tr liếc qua: " quen."
" hỏi , đã dung túng cho con trai Thẩm Hải Bình c.ắ.n Từ Nhã Thu kh?" Lý Trọng Huân lại hỏi.
Thẩm Tr vô cùng bình tĩnh đáp: "Báo cáo, kh !"
Triệu Lệ Hồng bật dậy như lò xo: "Thẩm Tr, đừng kh biết xấu hổ! Nhã Thu bị c.ắ.n rành rành ra đó, Ngạn Văn thể làm chứng, chính là do thằng con trai ngốc của cắn!"
Lúc này, Thẩm Hải Bình đã đến ngoài cửa phòng họp. bé muốn vào nhưng Trịnh Lan Hoa đã kịp thời giữ lại.
Thẩm Kim Hạ nghe th những lời chất vấn bên trong, bĩu môi thì thầm: "Xong , ba là kh biết cãi nhau nhất, chị thì lại hiền lành như thế, họ chịu thiệt thòi chắc ."
Thẩm Kim Hạ vừa dứt lời thì đột nhiên nghe th giọng nói của Phương Hiểu Lạc vang lên, cô bé lập tức vểnh tai lên nghe ngóng.
Phương Hiểu Lạc chằm chằm Chu Ngạn Văn: " muốn làm chứng ?"
Chu Ngạn Văn vốn dĩ đang mải ngắm Phương Hiểu Lạc, càng càng th thích.
Đột nhiên được Phương Hiểu Lạc bắt chuyện, trong lòng vui như mở cờ.
lập tức hoàn hồn: " đến để làm chứng."
Phương Hiểu Lạc nói: " tốt, Chu Ngạn Văn. Vậy bây giờ, chúng ta thề trước . hãy kể lại đầu đuôi sự việc một lần, nếu nửa lời gian dối, hoặc thêm mắm dặm muối, thì Chu Ngạn Văn cả đời này sẽ tuyệt tự tuyệt tôn!"
Chu Ngạn Văn há hốc mồm.
Từ Nhã Thu bắt đầu giậm chân: "Phương Hiểu Lạc, đừng được đằng chân lân đằng đầu!"
Chu Ngạn Văn cả đời kh con, chẳng là đang ám chỉ cô ta kh biết đẻ ?
Phương Hiểu Lạc về phía Từ Nhã Thu: " thế? Cô kh tin tưởng chồng à, sợ ta nói bậy bạ ? nói cho cô biết, Chu Ngạn Văn con hay kh chẳng liên quan gì đến cô cả. ta kh sinh được thì cô tìm đàn khác mà gả là xong, treo cổ trên một cái cây c.h.ế.t khô thật sự là kh sáng suốt đâu."
Từ Nhã Thu tức muốn hộc máu, trợn trắng mắt, chỉ tay vào Phương Hiểu Lạc, toàn thân run rẩy: "Phương Hiểu Lạc, ... nói bậy!"
Triệu Lệ Hồng chạy lại ôm l Từ Nhã Thu, đau lòng kh thôi: "Phương Hiểu Lạc, đúng là phí c nuôi dưỡng cô, cái đồ bạch nhãn lang lòng lang dạ sói này."
Phương Hiểu Lạc nhún vai: "Kh cả, lòng lang dạ sói cũng đâu ngày một ngày hai. Sói và ch.ó nuôi lớn, muốn sửa cũng đâu sửa được, kh?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Triệu Lệ Hồng suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Từ Chí Cương giận dữ nói: "Sư trưởng, chuyện này ngài cũng kh quản ?"
Lý Trọng Huân trong lòng nín cười. Ông kh ngờ Thẩm Tr cưới được cô vợ xinh đẹp như hoa mà miệng lưỡi lại sắc sảo, kh chịu thua thiệt nửa lời như vậy.
Về thân thế của Phương Hiểu Lạc, nắm rõ, bởi vì lúc trước để Phương Hiểu Lạc kết hôn với Thẩm Tr, đã làm thẩm tra lý lịch chính trị.
Ông g giọng: "Xưởng trưởng Từ, Phương Hiểu Lạc là quân tẩu, kh lính dưới quyền quản lý của sư đoàn ."
Trịnh Lan Hoa đứng bên ngoài nghe mà sướng rơn, bà khẽ nói với Thẩm Kim Hạ: "Nghe th chưa? Mẹ kế của cháu miệng lưỡi ghê gớm lắm đ."
Thẩm Kim Hạ che miệng cười khúc khích. Tuy cô bé nghe kh hiểu lắm, nhưng chắc c là Phương Hiểu Lạc kh hề bị lép vế.
Phương Hiểu Lạc cười nói: "Chú Từ, dì Triệu, hai cũng kh cần nóng nảy như vậy. Các đến kiện Thẩm Tr, chúng yêu cầu nhân chứng của các tường thuật lại tình huống lúc đó, yêu cầu này chẳng gì quá đáng cả. Các vừa vào đã giáng cho chúng một gậy, cũng để cho mẹ con cơ hội biện giải chứ? Chẳng lẽ các bảo cái mũ màu x thì nó buộc là màu x à?"
Từ Chí Cương và Triệu Lệ Hồng bị Phương Hiểu Lạc chặn họng đến mức kh nói nên lời. Vốn dĩ chuẩn bị cả bụng văn vở để nói chuyện với Lý Trọng Huân, đến chỗ Phương Hiểu Lạc thì tắt đài hoàn toàn.
Chu Ngạn Văn Phương Hiểu Lạc, ấp úng: "... quên , ... kh nhớ rõ nữa."
Từ Nhã Thu trừng mắt Chu Ngạn Văn đầy vẻ kh thể tin nổi: "Chu Ngạn Văn, nói cái gì? mới là vợ ! bị c.ắ.n thành ra thế này mà lại bảo quên ?"
Chu Ngạn Văn đối mặt với cơn thịnh nộ của ba nhà họ Từ, quay mặt chỗ khác: "Mọi cãi nhau làm đau cả đầu, còn nhớ được cái gì nữa chứ?"
Trong phòng họp đang ồn ào tr cãi thì một chiếc xe dừng lại ở cổng khu quân sự. Một bước xuống xe: "Chào các đồng chí, tên là Ngụy Diên, đây là gi tờ của . muốn đến tặng cờ thưởng và thư cảm ơn cho ân nhân của ..."
"Báo cáo!"
Lý Trọng Huân hô: "Vào!"
"Báo cáo sư trưởng, cổng lớn một vị đồng chí tên là Ngụy Diên, nói đến để tặng cờ thưởng và thư cảm ơn."
Lý Trọng Huân th hứng thú: "Cảm ơn ai?"
"Thẩm Tr, Thẩm đoàn trưởng."
Lý Trọng Huân cân nhắc một chút: "Kiểm tra xong thì đưa đến đây."
Từ Chí Cương nhíu mày. Cái tên Ngụy Diên này bị làm vậy, chỗ nào cũng mặt thế?
Chuyên môn đối đầu với ta à?
Chẳng chỉ là cứu con trai thôi , còn lặn lội chạy đến tận đây tặng cờ thưởng, đúng là thích thể hiện.
Chẳng bao lâu sau, Ngụy Diên hai tay nâng cờ thưởng bước vào.
Vừa vào cửa, ta lập tức vui vẻ reo lên: "Ô kìa, xưởng trưởng Từ, trùng hợp quá nhỉ, ở đây mà chúng ta cũng gặp nhau được."
Từ Chí Cương nhếch mép cười gượng: "Đúng vậy, xưởng trưởng Ngụy, thật là quá trùng hợp."
Chưa có bình luận nào cho chương này.