Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 151: Nghiêm Cương, em ghét nhất anh
Mệt mỏi cả ngày, vai trái Ôn Ninh hơi đau. Cô khẽ nghiêng vai, chưa kịp đưa tay ra thì Nghiêm Cương đã chủ động xoa bóp giúp cô. Lực đạo vừa , cảm giác nhức mỏi dần biến mất.
Ôn Ninh hít một hơi: "Mọi chuyện hôm nay xảy ra, Bạch Tố Phương đều đã chuẩn bị sẵn, chúng ta cũng chỉ là quân cờ trên bàn cờ của cô thôi."
Dựa theo thái độ của Hoàng Chính Bình đối với cái t.h.a.i của Trần Minh Hoa, nếu lúc đó chỉ gia đình em gái Bạch Tố Phương kh rõ sự tình ở đó, lẽ sự việc đã kh thể làm rùm beng lên được.
Nghiêm Cương gật đầu đồng ý: "Cô cố tình muốn c·ết để kéo chị em Trần Minh Hoa xuống nước."
Ôn Ninh quay lại: "Liệu kéo xuống được thật kh? Họ bị khép tội gi·ết kh ?"
Buổi chiều, họ đã đến đồn c an l lời khai, thuật lại những gì tận mắt chứng kiến. Ví dụ như lúc x vào th Trần Minh Khiết cầm con d.a.o dính máu, bụng bầu của Trần Minh Hoa chảy máu, và mối quan hệ bất chính giữa Trần Minh Hoa với Hoàng Chính Bình.
Nghiêm Cương chiến hữu cũ ở Cục c an nên biết nhiều th tin hơn: "Hiện tại Bạch Tố Phương đã c·ết, kh còn đối chứng, Trần Minh Hoa chưa tỉnh nên chưa l được lời khai. Các chứng cứ đều chống lại Trần Minh Khiết nhưng cô ta thề thốt phủ nhận."
Ôn Ninh cười lạnh, cô bất giác nhớ lại chuyện kiếp trước, tay siết chặt, ánh mắt hiện lên vẻ quyết liệt: "Nếu em là Bạch Tố Phương, em sẽ kh dùng mưu kế này, em sẽ một d.a.o xử lý từng đứa một!"
Kiếp trước, khi biết được toàn bộ sự thật, cô đã kéo theo đứa con gái giả từ tầng 18 nhảy xuống để cùng kết liễu. Trước đó, cô đã tung mọi bằng chứng lên mạng để Lưu Kim Lan và Nghiêm Huy chắc c chịu trách nhiệm hình sự, rũ tù.
Nghiêm Cương cảm th giây phút này Ôn Ninh thật xa xăm, như thể cô đã trải qua những nỗi đau thấu tận tâm can mà kh thể hiểu hết. nắm chặt l tay cô, cam đoan: "Ninh Ninh, tin , sẽ kh bao giờ làm những chuyện như thế. Hơn nữa, Bạch Tố Phương chắc hẳn vì nghĩ cho con gái, nếu con bé một mẹ mang tội gi·ết thì d tiếng sau này sẽ kh tốt đẹp gì."
Cũng đúng. phụ nữ nhu nhược như Bạch Tố Phương làm được đến bước này đã là phi thường , chẳng ai quyền chê trách cô kh làm tốt hơn.
Đêm đó nhiều mất ngủ, nhưng thời gian vẫn lặng lẽ trôi, mặt trời vẫn mọc, cuộc sống vẫn tiếp tục. Sáng hôm sau, Nghiêm Cương đơn vị sớm. Lúc Ôn Ninh ngồi ăn sáng cùng mẹ chồng và các con, Đại Mao bỗng bu bát đũa.
"Mẹ ơi, hôm nay con kh muốn đến trường, con muốn xin nghỉ."
"Tại thế?" Giả Thục Phân kh biết chuyện ngày hôm qua nên thốt lên: "Cháu lại học theo thằng em cháu đ à?"
Nhị Mao nuốt vội một miếng bánh bao, ấm ức nói: "Liên quan gì đến con chứ, dù đúng là một tuần tám ngày con kh muốn đến trường..."
"Bà nội, kh liên quan đến Nhị Mao đâu ạ," Đại Mao nh chóng giải thích thay em. rút ra một chiếc hộp hình chữ nhật dài, bên trong là một cây bút chì bấm. "Hôm qua bận quá, con quên đưa quà sinh nhật cho Hoàng Đ Dương."
Vốn dĩ định đưa lúc thổi nến, nhưng cơ hội thổi nến chẳng , món quà của vẫn chưa trao được.
Giả Thục Phân kh m để tâm: "Thế để mẹ cháu mang cũng được..."
"Mẹ ơi," Ôn Ninh ngắt lời, khẽ nói: "Cứ cho Đại Mao và Nhị Mao nghỉ một hôm ạ, con đưa Đại Mao vào thành phố, còn Nhị Mao ở nhà nghỉ ngơi."
Gặp chuyện hôm qua, cứ để hai đứa ở nhà tĩnh tâm lại một chút.
Rời khỏi bàn ăn, Ôn Ninh tránh mặt các con kể lại sự việc cho Giả Thục Phân. Nghe xong, bà vừa bùi ngùi vừa phẫn nộ.
"Làm đàn bà đã khó, làm mẹ còn khó hơn, vì bảo vệ con mà chọn cái c.h.ế.t. chẳng th thằng đàn nào vì bảo vệ con mà c.h.ế.t nhỉ? Tiểu Ôn này, kiếp sau hai ta nhất định đầu t.h.a.i thành đàn , để lũ khốn kiếp kia làm đàn bà, cho chúng nó nếm mùi khổ cả đời!"
Ôn Ninh ngẩn ra bật cười: "Vâng ạ."
Cô chở Đại Mao , ghé qua xưởng bận rộn một lát mới đến nhà Hoàng Đ Dương. Khi Ôn Ninh gõ cửa, ra mở là Chu Cường. ở nhà tr hai đứa con và Hoàng Đ Dương. "Văn Phương đến bệnh viện làm thủ tục , cô nói tình chị em một đời, muốn đích thân tiễn chị đoạn đường cuối."
"Còn Hoàng Chính Bình đâu ạ?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khóe miệng Chu Cường nhếch lên đầy châm chọc: "Đi làm . Tối qua về, Văn Phương hỏi tính , bảo chúng ta muốn làm gì thì làm, kh quản."
Đúng là một kẻ vô ơn, m.á.u lạnh.
Ôn Ninh nhíu mày: "Để em tìm Văn Phương, Đại Mao cứ ở đây bầu bạn với Dương Dương nhé."
"Được." Chu Cường cảm kích. "Hai đứa nhà hơi bị dọa sợ, Dương Dương thì cứ im lặng suốt chẳng nói năng gì, kh rời được, phiền em quá Ôn Ninh."
"Kh gì đâu ạ."
Ôn Ninh dặn dò Đại Mao vài câu vội vàng rời .
Đại Mao bước vào phòng Hoàng Đ Dương, th cô bé nằm thẳng trên giường, ngẩn ngơ trần nhà như một cái xác kh hồn. từng đọc qua trong sách, ta khi gặp biến cố lớn thường sẽ bị ngây dại. ngây dại lâu, nh, đợi thần kinh phản ứng lại, nhận thức được sự thật mới thể bật khóc thật to. Hoàng Đ Dương hiện giờ đang ở trạng thái đó.
Đại Mao mím môi, kéo một chiếc ghế ngồi bên mép giường, tự ý l một cuốn vở bài tập trong cặp ra đặt trước mặt cô bé.
"Dậy , làm bài tập."
...
Th cô bé kh nhúc nhích, Đại Mao mở vở ra: "Năm nay học lớp 4, nhưng chương trình lớp 4 dễ quá. Cuối năm định nhảy c lên lớp 6, nên giờ đang làm đề trung học. Bạn chắc c muốn biết vì làm đề trung học đúng kh? Vì chương trình lớp 6 cũng th đơn giản, nhưng tham gia kỳ thi chuyển cấp nên kh nhảy thẳng lên trung học được."
tự làm bài suốt nửa tiếng đồng hồ, đối chiếu đáp án tự chấm ểm tối đa cho , sau đó l ra một cuốn sách tiếng .
"Nghe nói tiểu học ở thành phố đã dạy tiếng từ lâu, chắc trường bạn cũng dạy đúng kh? Trường thì kh dạy, nên mua một cuốn tiếng về tự học. đọc thử, bạn nghe xem đúng kh nhé."
Đại Mao g giọng, l.i.ế.m môi đọc: "Ai ôm nha (about), pháp nhĩ mộc (farm), đá cầu (teacher), c.h.ế.t đặc đăng (student), A phù quá (after)..."
Hoàng Đ Dương đã phản ứng, cô bé nhắm mắt lại. Nhưng khi Đại Mao lặp lại m từ đó đến lần thứ ba, cô bé cuối cùng kh nhịn nổi nữa, bật dậy cướp l cuốn sách trên tay Đại Mao đọc lớn:
"About! Farm! Teacher! Student! After!"
Cô bé bực bội ném cuốn sách vào lòng : "Cái giọng gì mà chán thế kh biết! Chẳng chuẩn chút nào cả! Cấm đọc tiếp! Đừng để đ.á.n.h bạn!"
Đại Mao biết ều nhặt sách lên: "Ờ."
rút chiếc hộp dài ra: "Hôm qua quên đưa quà cho bạn. Hoàng Đ Dương, chúc bạn luôn mạnh mẽ tiến về phía trước, đ.á.n.h đâu tg đó."
Hoàng Đ Dương ngẩn . Hôm qua... quà... à, sinh nhật cô bé... mẹ...
Mắt cô bé chớp chớp, những giọt nước mắt lớn bắt đầu rơi xuống. Đại Mao chưa từng an ủi ai ngoài mẹ, em gái và bà nội. đành c.ắ.n răng kể một câu chuyện.
"Hồi trước để dạy em gái học gọi '', với Nhị Mao mua hai con gà. Tiểu Ngọc thích chúng lắm, cũng học được cách gọi '', còn đặt tên cho gà là Tháp Tháp và Ác Ác. Sau này hai con gà đều c.h.ế.t cả, em đau lòng lắm, vừa ăn món gà hầm khoai tây vừa bưng bát nói muốn ăn thêm thịt nữa."
Hoàng Đ Dương: "..."
Tiếng khóc của cô bé khựng lại hai giây, cô lau nước mắt: "Nghiêm Cương, ghét nhất là bạn!"
Đại Mao kh để tâm: "Kh , ghét nhiều lắm, kh thiếu bạn đâu."
Khóc được ra là tốt .
Chưa có bình luận nào cho chương này.