Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 157:
Lâm Lan cũng sốt ruột. Cô lùi lại một chút, ngẩng đầu hỏi: "Khải ca, rốt cuộc khi nào mới định ly hôn với chị Đan Đan để kết hôn với em?"
Dương Khải đã nếm trải được lợi ích từ chú của Lâm Lan, kh ngần ngại đưa ra lời hứa hẹn: "Đợi thăng chức xong lần này sẽ ly hôn ngay. Thời ểm mấu chốt này mà xảy ra biến động lớn, sợ ảnh hưởng kh tốt."
Cũng đúng. Lâm Lan thở dài: "Em cảm th lỗi với chị Đan Đan, chị đối xử với em tốt."
Dương Khải thầm cười trong lòng, cô kh biết cô ta đối tốt với cô là vì muốn xúi giục cô đối phó với nhà Nghiêm Cương ? Đại tiểu thư đúng là ngốc nghếch, nhưng ngốc mà yêu , hy sinh vì , trải đường cho , lại còn chú quyền thế, thế là tốt nhất .
Dương Khải xoa tóc Lâm Lan, thái độ dịu dàng cực kỳ: "Lan Lan, em sai , lỗi với Đan Đan là , đều tại quá ưu tú. Em yên tâm, nhất định sẽ sớm ly hôn, đến lúc đó để cô ta đưa Thơ Dao về quê, hai chúng ta sẽ sống bên nhau."
Lâm Lan mãn nguyện gật đầu, cô đắm đuối Dương Khải, Dương Khải cũng cô đầy say đắm.
"Ôm !" Nhị Mao lại sốt ruột.
Cũng may, lần này cảm xúc của hai đã lên đến đỉnh ểm, họ ôm nhau thắm thiết. Một cao lớn, một nhỏ n, quấn quýt l nhau. Nhị Mao chớp thời cơ ấn nút chụp liên tục.
Nào ngờ tiếng "tách tách" vang lên quá rõ trong kh gian yên tĩnh, Dương Khải lập tức nhận ra. bu Lâm Lan ra, ánh mắt sắc lẹm về phía này: "Ai đó!?"
Nhị Mao đã thu máy ảnh lại, cắm đầu chạy biến. chui qua lỗ chó, nhảy qua lan can, chạy tán loạn cuối cùng trốn vào nhà vệ sinh c cộng, kéo khóa quần xuống, cố gắng ều hòa nhịp thở.
Chưa đầy năm giây sau, Dương Khải đã vội vàng đuổi tới nơi, dáo dác xung qu.
Nhị Mao quay đầu lại, tỏ vẻ ngạc nhiên: "Chú Dương? Trùng hợp thế, chú cũng tiểu à? Lại đây, thi xem ai tiểu xa hơn ! Nếu chú tg, cháu sẽ phong chú làm 'Vua tiểu' của bang Th Long!"
Dương Khải: "..." vừa mới xong.
Mà kh đúng. Thi cái khỉ gì chứ. Dương Khải kiểm tra xung qu một lượt để xác nhận kh ai khác, cau mày: "Nhị Mao, ngoài cháu ra ở đây kh còn ai à?"
" chứ!" Nhị Mao kh chút do dự.
Dương Khải cảnh giác: "Còn ai nữa?"
Nhị Mao cười ha hả: "Còn chú mà! Chú Dương ơi, chú uống nước tiểu của kẻ ngốc nên bị ngốc theo à?"
Mở mồm ra là nước tiểu. Đúng là một thằng nhóc tám tuổi vừa nghịch vừa gấu, chẳng biết gì cả.
Dương Khải mặt kh cảm xúc: "Cháu cứ từ từ mà tiểu." Nói quay thẳng.
Nhị Mao bĩu môi, thè lưỡi làm mặt quỷ. mặc lại quần, chống cằm làm vẻ say sưa: "Ôi, đều là lỗi của , đều tại quá ưu tú... ọe!"
Thối quá. Nhị Mao nhăn mũi, nhảy chân sáo trở về như một chiến tg.
Vừa về đến cửa thì gặp Nghiêm Cương làm về. Th con trai lấm lem, Nghiêm Cương nhướn mày: "Nhị Mao, con lại muốn ăn đòn à? Đi đâu về đ?"
Nhị Mao chắp tay sau lưng, khuôn mặt nhỏ nhem nhuốc đầy vẻ thâm sâu: "Ba à, ba kh hiểu đâu, con vừa chứng kiến một cuộc tình lầm lỗi đ~"
Lại nói nhăng nói cuội gì thế kh biết.
Nhưng nh sau đó Nghiêm Cương đã hiểu ra, vì trong bữa tối, Nhị Mao đã một đóng hai vai, diễn lại một màn thâm tình trước mặt cả nhà.
Tiểu Ngọc với vẻ sùng bái. Còn Đại Mao lần đầu tiên lên tiếng khen ngợi, bé giơ ngón tay cái lên: "Lần trước cứ tưởng em bị thần kinh, kh ngờ em lại phát bệnh ổn định đến thế."
Hay là đưa Nhị Mao học diễn kịch nhỉ? Đừng để uổng phí tài năng của bé. Ôn Ninh và Nghiêm Cương đang nghiêm túc cân nhắc vấn đề này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-157.html.]
Giả Thục Phân thì chép miệng kinh ngạc: "Dương Khải mà dám nói ta quá ưu tú à? cũng lạy luôn, ưu tú chỗ nào? Ưu tú ở chỗ bắt cá hai tay giỏi hơn khác chắc? Kh sợ lật thuyền ngày c.h.ế.t trôi à! còn định bắt Phùng Đan Đan mang con về quê, đúng là mơ hão! kh mơ đẹp hơn tí nữa !"
Cuối cùng bà lại hậm hực nói: "Cả ba đứa bọn chúng đều chẳng ra gì! Hôm nay Phùng Đan Đan và Lâm Lan cứ bóng gió chê Tiểu Ngọc nhà chân tật, nói gì mà bệnh gù, chúng nó mới gù, cả nhà chúng nó gù ! Tức c.h.ế.t được, chỉ muốn tát cho chúng nó vài cái!"
Sắc mặt Nghiêm Cương lập tức lạnh xuống, ánh mắt sắc lẹm: "Họ thực sự nói như vậy ?"
"Đúng thế!" Giả Thục Phân nắm chặt nắm tay. "Nếu kh thì bà già này thèm bảo Nhị Mao chụp ảnh kh? Chẳng lẽ lại tốt bụng làm album ảnh kỷ niệm tình yêu cho chúng nó chắc."
Nghiêm Cương trầm mặc, trong đầu đã nảy ra muôn vàn ý định.
"Mẹ, đưa máy ảnh cho con." Trong lòng Ôn Ninh cũng bùng lên một ngọn lửa giận. "Con bạn mở tiệm chụp ảnh, sáng mai con sẽ nhờ cô rửa ảnh thật nh."
Giả Thục Phân đồng ý ngay: "Được!" Bà xoa xoa hai tay: "Kế hoạch của mẹ là thế này, ảnh rửa ra làm m bản..."
Cả nhà họ Nghiêm bắt đầu bàn bạc cách đối phó với Dương Khải, Phùng Đan Đan và Lâm Lan. Ai n đều tích cực đưa ra ý kiến, Tiểu Ngọc ở bên cạnh vỗ tay bôm bốp, hoàn toàn kh biết cả nhà đang đòi lại c bằng cho .
Ôn Ninh nhẹ nhàng xoa tóc cô bé, ánh mắt tràn đầy dịu dàng: Kiếp này, chúng ta nhất định bảo vệ con thật tốt.
Ngày hôm sau.
Ôn Ninh tìm Trương Á Nam rửa ảnh từ sáng sớm. Còn Nghiêm Cương cũng kh ngồi yên, chọn thời ểm thích hợp để đến văn phòng của Chu Kiên Cường.
Chu Kiên Cường đang bận túi bụi, tính tình vốn hơi xuề xòa, phóng khoáng, nay lại sắp được thăng chức lữ trưởng nên c việc dồn lại nhiều. đang sứt đầu mẻ trán, th Nghiêm Cương thì theo thói quen trêu chọc:
"Ái chà, khách quý nhỉ! Thế mà cũng chịu đến văn phòng của , kh sợ chỗ này mùi chân thối à?"
Nghiêm Cương nín thở: "Dạo này thời tiết kh tốt, khứu giác của kh được nhạy."
Hử? Hai việc này liên quan gì đến nhau kh? Mà thôi kệ .
Chu Kiên Cường vẫy tay: "Vậy lại đây xem giúp m hạng mục tư liệu của trung đoàn m năm trước xem vấn đề gì kh, nếu ổn thì ký tên vào."
Nếu là trước đây, Nghiêm Cương sẽ dứt khoát từ chối, nhưng lần này lại bước tới, cầm l tài liệu xem xét ngay.
Chu Kiên Cường ngẩn mất hai giây, xoay kéo rèm cửa ra ngoài, lầm bầm: "Lạ nhỉ, bị ảo giác à? mà lại chịu giúp xem tài liệu cơ đ."
Nghiêm Cương kh đáp lời, xem nh qua các tài liệu, tùy ý cầm lên một bản khác để dẫn dắt câu chuyện.
"Đây là... báo cáo c tác của Phó đoàn trưởng Dương ?"
"À đúng ." Chu Kiên Cường lướt qua tùy ý trả lời. " vừa thì chẳng khuyết ra một vị trí ? ba được đề cử, Dương Khải cũng nằm trong số đó. Dạo này ba này báo cáo, bàn giao c việc chăm chỉ cực kỳ."
Nghiêm Cương khựng lại hai giây: "Phó đoàn trưởng Dương kh đủ ều kiện cần thiết để thăng chức."
Chu Kiên Cường quay đầu lại: "Hả? Gì cơ?"
Nghiêm Cương, đã lật lật lại nghiên cứu lý lịch của Dương Khải đến thuộc làu, bình thản nói: "Năm ngoái ta học ở trường quân đội nhưng đến nay vẫn chưa l được bằng tốt nghiệp. Học vấn của ta vẫn chỉ là cấp hai."
Trước kia, bằng cấp hai là đủ dùng, nhưng sau khi khôi phục kỳ thi đại học, lãnh đạo yêu cầu nghiêm ngặt ều kiện cần thiết để đề bạt lên cấp đoàn trưởng là bằng cấp ba hoặc trung cấp trở lên.
Nghiêm Cương và Chu Kiên Cường đều từng rèn luyện ở trường quân đội, tốn bao nhiêu c sức mới l được bằng tốt nghiệp. Đặc biệt là năng lực học tập kh mạnh như Chu Kiên Cường, đợt đó ta sút tận năm sáu cân thịt.
Thế mà cái gã Dương Khải này học lại kh l được bằng? Thế thì học cái nỗi gì!
Chưa có bình luận nào cho chương này.