Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười
Chương 165: Nhị Mao đọc thơ
Sự bi t.h.ả.m của Trần Minh Hoa đều do chính tay cô ta tạo ra, Ôn Ninh chẳng mảy may th thương xót. Hơn nữa cô cảm th với tính cách cố chấp của cô ta, cô ta sẽ còn làm ra nhiều chuyện sai trái hơn, tự làm tự chịu mà lâm vào cảnh bi đát hơn nữa.
Dự đoán của Ôn Ninh sớm muộn cũng sẽ được kiểm chứng, nhưng lúc này, cô quay bước vào căn tứ hợp viện của để bàn bạc với thợ về việc sửa sang.
"Bác thợ ơi, bức tường này làm toàn bộ thành tủ giày nhé, nhà cháu đ , yên tâm, sẽ kh lãng phí đâu..."
"Lắp thêm m cái ổ ện nữa, vâng, chỗ để tivi, tủ lạnh, ện thoại đều để chờ sẵn..."
Gia đình Ôn Ninh đ , mỗi một ý, Ôn Ninh phụ trách tổng hợp những ý tưởng đó, thiết kế đơn giản truyền đạt lại cho thợ. Ví dụ, nhu cầu của Giả Thục Phân là trong sân một khoảnh đất để trồng rau, muốn một căn bếp rộng rãi, đủ chỗ chứa đồ. Nghiêm Cương muốn một phòng trà để tận hưởng những năm tháng bình yên, cùng vợ ngồi sưởi nắng uống trà. Ôn Ninh cần một phòng làm việc và phòng thiết kế để khi bận thể mang việc về nhà, cô còn muốn một phòng thay đồ riêng.
Đại Mao thích đọc sách nên cũng cần một thư phòng, bàn lớn để vẽ tr. Nhị Mao kh ý kiến gì đặc biệt, nhưng Ôn Ninh dự định lắp cho bé một cái kệ để trưng bày những món đồ linh tinh như gậy gộc, đá lạ và các loại mô hình xe cộ. Tiểu Ngọc là con gái, bé cần một căn phòng rộng, gương lớn, tủ quần áo để treo thật nhiều váy đẹp và kệ chứa đồ chơi.
Tính sơ sơ cũng bảy tám phòng. May mà thời này vật liệu xây dựng khá an toàn, kh quá nhiều hóa chất, thợ làm việc cũng nh, một số chỗ thể dọn vào ở trước sửa sau. Tầm nửa tháng nữa chắc là thể dọn đến .
Lúc này Ôn Ninh đột nhiên th nhớ ba mươi năm sau, khi thời đại phát triển, c cụ tiện lợi, chỉ cần cô đủ tiền và đưa ra yêu cầu là đối phương sẽ bàn giao phương án thiết kế hoàn hảo. Giá cả thấp ở thời đại này luôn kèm với những hạn chế nhất định, chuyện gì cũng khó mà vẹn toàn.
Ôn Ninh bàn bạc xong định về nhà thì th nhóm các thím vừa xem náo nhiệt nhà Trần Minh Hoa lại đang tụ tập trước cửa nhà . Cô nhướn mày ngạc nhiên, th thím lúc nãy nhắc cẩn thận cất tiếng hỏi: "Này cô bé, cháu định ở căn nhà này à?"
Ôn Ninh ấn tượng tốt với bà nên tiến lại gần, mỉm cười gật đầu: "Vâng ạ, chuyện gì thế thím? Cháu tên Ôn Ninh, thím cứ gọi cháu là tiểu Ôn ạ."
Triệu Tú Lan m bạn của , đều lắc đầu, sau đó bà hạ thấp giọng: "Tiểu Ôn à, lúc mua nhà cháu kh hỏi thăm thím một tiếng? Căn nhà này cái gì cũng tốt, chỉ hàng xóm là kh tốt thôi!"
Triệu Tú Lan chỉ sang căn tứ hợp viện bên trái: "Trong đó đứa trẻ tay chân kh sạch sẽ, suốt ngày trộm cắp, hàng xóm xung qu đều bị nó cuỗm đồ ."
Bà lại chỉ sang bên , thở dài: "Bên này thì một bà già lắm mồm, bà ta lắm chuyện đã đành, lại còn nuôi con ch.ó cứ sủa suốt ngày, ồn c.h.ế.t được. Còn phía sau nhà cháu cặp mẹ chồng nàng dâu bất hòa, đ.á.n.h nhau suốt ngày. Ôi dào, tình cảnh thế này cháu ở làm được?"
Hay thật, bên trái trộm, bên ch.ó dữ, sau lưng lại cuộc chiến mẹ chồng nàng dâu. Đây chẳng là mang lại "thành tích" cho Nghiêm Cương và mang lại "niềm vui" cho mẹ chồng Giả Thục Phân ?
Ôn Ninh mỉm cười: "Chuyện nhỏ thôi thím, nhà cháu đối phó được ạ."
Triệu Tú Lan kh lạc quan lắm nhưng bà nhiệt tình. Bà chỉ tay: "Thím ở cái ngõ phía trước kia kìa, chuyện gì cháu cứ đến tìm thím, thím tên Triệu Tú Lan."
"Vâng, cháu cảm ơn thím."
Khi Ôn Ninh đạp xe về đến khu tập thể, Đại Mao và Nhị Mao đã ở nhà làm bài tập. Đại Mao lúc nào cũng nghiêm túc, còn Nhị Mao thì đang lắc lư cái đầu đọc thơ:
"Nhật chiếu hương lô sinh t.ử yên, Lý Bạch vào nhà vệ sinh, phi lưu trực hạ ba nghìn thước, lúc này mới biết... chẳng mang gi! He he he!"
Ôn Ninh khựng lại khi định bước vào phòng.
Cô khẽ ngoáy tai, quay sang hỏi: "Đại Mao, tai mẹ vấn đề à?"
"Dạ kh," Đại Mao lắc đầu, "Mẹ ơi, nghe quen là được thôi ạ." bé đặt cuốn sách xuống, "Nhị Mao, em đọc bài 《Mẫn n》 (Thương n dân) ."
Nhị Mao hắc hắc cười đứng bật dậy, dáng vẻ hệt như một đại sư sắp thuyết pháp, nhưng lời nói ra thì...
"Cày đồng giữa ban trưa, địa lôi mai phục sẵn, em đào đất trúng lôi, nổ thành đồ ngốc nghếch (250)."
Ôn Ninh: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-165-nhi-mao-doc-tho.html.]
Vẻ mặt cô đầy cạn lời: "Nhị Mao, con mà còn đọc thơ loạn xạ thế này nữa, nghỉ hè cả nhà chơi mẹ sẽ để con ở lại đây, lúc đó con mới là đồ ngốc thực sự đ."
Nhị Mao hoảng hốt chạy vội lại cầm l cuốn sách: "Á á, để con xem, để con xem kỹ lại nào... Cỏ trên thảo nguyên x, bia đá cùng thịt nướng... Kh đúng, kh đúng!"
... Đúng là "cỏ x" thành "bia đá" thật .
Sắp đến kỳ thi cuối kỳ, Đại Mao và Nhị Mao đều chuẩn bị ráo riết, đặc biệt là Nhị Mao. bé bày ra trạng thái "treo tóc lên xà nhà, đ.â.m dùi vào đùi" để học, đến lúc ngủ cũng lẩm bẩm bảng cửu chương.
Ôn Ninh bàn với Nghiêm Cương, bất kể Nhị Mao thi cử thế nào, cả nhà vẫn sẽ chơi vài ngày mới dọn về nhà mới. Đương nhiên, chuyện này giữ bí mật với Nhị Mao.
Vì Nghiêm Cương sắp bàn giao xong c việc để đến Cục C an trình diện, nên tối hôm sau, Ôn Ninh và Nghiêm Cương đưa Tiểu Ngọc lên phố ăn cơm. Bữa tiệc gồm các cựu chiến hữu chuyển ngành của Nghiêm Cương, và Bùi An cũng mặt.
Vừa gặp mặt, Bùi An đã hớn hở vỗ vai Nghiêm Cương: "Cương tử, kh ngờ hai ta lại thể về chung một chỗ làm việc, đúng là duyên phận mà."
Nghiêm Cương khẽ gật đầu. Ôn Ninh cười tiếp lời: "Phiền Bùi cục trưởng sau này chiếu cố Cương nhà em nhiều hơn nhé."
Bùi An lắc đầu nguầy nguậy: "Chiếu cố là cái chắc , nhưng mà ta ít nói quá. Thế này , sau này Cương t.ử báo cáo c việc với , mười phút mà nói kh đủ hai trăm chữ là làm lại từ đầu."
Nghiêm Cương: "... Im miệng."
"Ối chà, dám bảo lãnh đạo im miệng à, khai trừ, khai trừ ngay lập tức!"
" còn chưa trình diện." Nghiêm Cương đáp tỉnh bơ, ý là chưa vào làm thì kh khai trừ được. Những còn lại cười ha ha.
Mọi ngồi xuống, vừa ăn vừa trò chuyện về c việc sắp tới. Tiểu Ngọc ăn ít nên nh no, cô bé ngoan ngoãn ngồi trên đùi ba, tự ăn một hạt đậu phộng lại nhét vào miệng ba một hạt. Hai cha con má phồng lên tr hệt như hai chú chuột hamster.
Nhưng chẳng m chốc, Tiểu Ngọc đã vỗ vỗ bụng: "No , tiểu."
Ôn Ninh dắt con ra nhà vệ sinh bên ngoài. Đây là nhà hàng do Bùi An chọn, trang trí khá sang trọng, nhà vệ sinh các vách ngăn nhỏ. Cô đang giữ váy cho Tiểu Ngọc ngồi xổm thì bỗng nghe th tiếng phụ nữ nói chuyện bên ngoài.
"... Chị à, chị vào trong đó chỉ được ở lại năm phút thôi, chuyện gì cần nói cần cầu xin thì nói nh lên, hết giờ là ra ngay, kh là quản lý phát hiện em bị mắng đ."
"Chị biết , cảm ơn em."
Giọng phụ nữ sau quen, Ôn Ninh nhận ra ngay đó là Trần Minh Hoa. lại đụng mặt ở đây nữa nhỉ? Cô ta định làm gì?
"Xong mẹ ơi." Tiểu Ngọc đứng dậy, vỗ vỗ cái bụng tròn vo.
Ôn Ninh hoàn hồn, dắt con ra ngoài. Kh ngờ Trần Minh Hoa vẫn chưa , cô ta mặc bộ đồ phục vụ màu trắng hơi chật, đang soi gương dặm lại son môi và tập mỉm cười.
Vô tình th Ôn Ninh và Tiểu Ngọc qua gương, nụ cười của cô ta tắt ngấm, đôi mày nhíu chặt: "Ôn Ninh, cô định đến phá hỏng chuyện của à?"
Ôn Ninh cười nhạt: "Cô bị thần kinh à, còn chẳng biết cô muốn làm gì, phá bằng cách nào?" Cô khom lưng rửa tay cho con dắt bé ra.
Hai mẹ con gặp Nghiêm Cương ngay cửa, nói ngắn gọn: " th toán." Lần nào ăn mọi cũng tr nhau trả tiền, ít nói nên giành kh lại, lần này trước cho chắc. Tiểu Ngọc đòi cùng nên cả ba hướng về phía quầy thu ngân.
Trần Minh Hoa theo bóng lưng ba , thở phào nhẹ nhõm. May mà họ , kh thì để họ th cảnh cô cầu xin khác thì mất mặt lắm. Cô ta xoay , dứt khoát bước vào phòng bao.
Ôn Ninh kh ngờ rằng nhà cô quay lại phòng để l đồ thì th Trần Minh Hoa đang ở bên trong. Cô ta đang khom lưng đứng cạnh Bùi An và Lưu Bang Quốc để lên món, gương mặt xinh đẹp lộ rõ nụ cười nịnh nọt:
"Bùi cục trưởng, đây là món trứ d của quán em thịt kho tàu sư t.ử đầu..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.