Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười

Chương 209: Mỗi tối con đều chơi mười cái

Chương trước Chương sau

Trên đường về nhà, Ôn Ninh kh quên dặn dò Nhị Mao: “Nhớ nhé, ở nhà kh được nhắc chuyện Xuyến Xuyến bị ốm, cũng kh được nhắc đến mẹ bạn .”

Nhị Mao lẩm nhẩm tính toán trong đầu ngước lên: “Ý mẹ là kh được để bà nội biết ạ?”

Trong nhà này, bố mẹ thì chắc c biết , Đại Mao thì lầm lì chỉ biết sách vở, Tiểu Ngọc mới hơn hai tuổi thì biết cái gì, ngoài sữa ra chắc chỉ biết ba con mèo Mao Đại Chùy, Mao Nhị Pháo và Mao Tam Ngưu thôi.

Ôn Ninh nhướng mày, chẳng lẽ Nhị Mao đoán ra sự thật ? Cô gật đầu: “Ừ, bà nội con kh được biết.”

Nhị Mao nh nhảu đồng ý, làm bộ suy tư: “Gừng càng già càng cay, vẫn là mẹ nghĩ chu đáo. Bà nội mà biết chắc c sẽ kh cho con mang hết tiền tiết kiệm cho mẹ Xuyến Xuyến đâu, thôi cứ đừng để bà biết, con sẽ lén đưa.”

Ôn Ninh: “... Thôi được .”

Nhị Mao lúc khờ thì khờ thật, nhưng lúc tinh r thì chẳng ai bằng. Kh chỉ cái đầu nhạy bén mà kỹ năng diễn xuất cũng khá. bé bắt chước khác giống, nhưng hễ giấu bí mật gì là lại tỏ ra lén lút, chẳng tự nhiên chút nào.

Cái dáng vẻ đó trong mắt Giả Thục Phân chính là: Nhị Mao đang ều gì mờ ám.

Giả Thục Phân nh chóng kiểm tra một lượt từ máy ảnh, tivi, máy giặt, tủ lạnh đến ện thoại trong nhà. Kh hỏng cái nào cả. Lạ thật.

Sau bữa tối, Giả Thục Phân ba lần ngang qua phòng Nhị Mao đều th bé ngồi xếp bằng trên giường đếm tiền! Vừa đếm vừa lầm bầm đầy nuối tiếc: “ lại chỉ b nhiêu thôi nhỉ? Ôi, kh nên tiêu tiền mua bi, kh nên mua kẹo nổ cho Tiểu Ngọc, nó cứ nhảy tưng tưng theo bà nội là đủ ...”

“Nghiêm Nhị Mao!”

Giả Thục Phân nh nhẹn lao vào cửa, hai tay chống nạnh lớn tiếng chất vấn: “Con lại gây ra lỗi gì đúng kh? Khai mau, ở trường con đ.á.n.h thầy cô hay đ.á.n.h bạn? Hay trên đường trêu hoa ghẹo nguyệt gì ? Hay là con lại tè bậy vào chăn của bà?”

Nhị Mao ngây .

Đại Mao, Tiểu Ngọc và ba con mèo nghe tiếng cũng chạy lại cửa đứng xem náo nhiệt. Lúc Ôn Ninh và Nghiêm Cương chậm bước tới nơi, vừa vặn th Nhị Mao đang lên trần nhà, giơ hai tay kêu oan đầy vẻ uất ức: “Bà nội! thể nghĩ con như vậy? Trời cao mắt, con oan uổng quá!”

Giả Thục Phân trừng mắt: “Vậy con cứ ngồi đếm tiền suốt, còn bảo kh đủ? Con cần nhiều tiền thế làm gì?! Chẳng lẽ kh để đền bù cho cái lỗi con vừa gây ra ?”

Chuyện này... Nhị Mao mẹ cầu cứu, Ôn Ninh khẽ lắc đầu với bé.

Nhị Mao khịt mũi, bừa một cái cớ: “Bà nội, bà biết con là đứa trẻ lương thiện mà. Ở trường con một bạn nhỏ bị bệnh phẫu thuật, tội nghiệp lắm, con muốn quyên góp chút tiền giúp bạn .”

Ánh mắt Đại Mao khẽ động. Cùng một trường mà kh nghe nói gì nhỉ?

Nghiêm Cương đặt tay lên vai , hai em nhau, Đại Mao lập tức hiểu ý.

Ngay giây sau, Giả Thục Phân quay sang hỏi: “Đại Mao, em con nói thật hay giả?”

Đại Mao th minh gật đầu: “Thật ạ, con cũng định quyên góp đây.”

vào phòng, l từ trong tủ ra một nắm tiền lẻ đưa cho Nhị Mao: “Cùng góp , ngại lại lắm.”

“Được được được,” Nhị Mao hớn hở nhận tiền, đưa ngón tay lên miệng thấm nước miếng xoành xoạch đếm: “Đại Mao, tiền của lại nhiều hơn em thế này?”

“Vì kh tiêu xài bừa bãi như em.” Đại Mao lạnh lùng đáp.

“Kh giống ai kia, rõ ràng trong nhà một đống bong bóng, nghe nói lớn trộm trong chăn chơi bong bóng, còn bỏ ra tận 5 hào tiền mua, đúng là coi tiền như rác!”

Nhị Mao đang đếm tiền bỗng khựng lại, bĩu môi. bé chẳng qua là tò mò thôi mà.

Lúc này, Giả Thục Phân tin lời hai em nói, lục túi l ra được 20 đồng.

“Được , bà cho con thêm 20 đồng này, cầm quyên góp . Haiz, trẻ con sinh bệnh tội nghiệp quá, ba đứa các con khỏe mạnh cho bà, đứa nào mà ốm là bà kh tha đâu đ!”

Nói đoạn, Giả Thục Phân vội vàng ra ngoài, bà còn đang đun nước trong bếp.

Nghiêm Cương và Ôn Ninh vốn cũng định về phòng, nhưng Nghiêm Cương càng nghĩ càng th sai sai, quay lại hỏi Nhị Mao đang mải miết đếm tiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-209-moi-toi-con-deu-choi-muoi-cai.html.]

“Nhị Mao.”

“166, 167, 169... Ái chà!” Nhị Mao phồng má tức giận. “Bố thân yêu của con ơi! Bố kh biết là kh được gọi con lúc đang đếm tiền ? Con lại quên đếm đến đâu !”

bố tốt Nghiêm Cương giúp đếm lại tiền, tổng cộng 250 đồng. Thật là một con số chẳng may mắn chút nào.

Nghiêm Cương sờ túi tiền, quyết định bù thêm cho con trai thành số tròn. Thế nhưng, hỏi: “Con mua cái gì mà lớn trốn trong chăn chơi bong bóng là thế nào?”

Nhị Mao nhảy xuống giường, vào ngăn kéo lôi ra một vật nhỏ hình ống tròn, nhét vào tay Nghiêm Cương.

“Bố ơi, chính là bong bóng này này, con thử , đổ nước vào chơi kiểu gì cũng kh rò rỉ, bền lắm. Bố cầm l cùng mẹ trốn trong chăn mà chơi, nếu thích thì con lại mua cho.”

Nghiêm Cương cái b.a.o c.a.o s.u trong tay, cả như bị sét đ.á.n.h ngang tai. lại Nhị Mao đang cười toe toét hở cả hàm răng trắng nhởn, liền đ mặt lại, thu tiền về.

“250 đồng, con cứ quyên góp đúng 250 đồng , hợp với con đ. Từ nay tiền tiêu vặt giảm một nửa, để tránh việc con lại mua m thứ kỳ quái này về.”

sải bước về phòng, Nhị Mao chân trần đuổi theo gào thét: “Bố ơi, bố thân yêu ơi, bố th con mua đắt kh? Thế để con mặc cả lại với bạn nhé!”

Nghiêm Cương suýt chút nữa thì trẹo chân.

Cuối cùng vẫn là Ôn Ninh tiến hành một phen giáo d.ụ.c “ôn hòa” với Nhị Mao, bảo bé rằng những thứ lớn lên mới biết chơi thế nào, còn lúc nhỏ tuyệt đối kh được nghịch, nếu kh sẽ bị ăn đòn.

Nhị Mao ngoài miệng vâng dạ, nhưng sau lưng thì lẩm bẩm: “Hừ, lớn chơi thì gì ghê gớm đâu, đợi sau này con lớn, mỗi tối con sẽ chơi hẳn 10 cái!”

...

Phòng ngủ chính.

Ôn Ninh đang nói chuyện của hai mẹ con Vương Chiêu Đệ với Nghiêm Cương, cuối cùng cô yêu cầu: “Chuyện phía mẹ thì khoan hãy nói, nhưng Chiêu Đệ đã đoán được chân tướng , chúng ta làm chị thì kh thể bỏ mặc bệnh tình của Xuyến Xuyến được. Ngày mai cùng em vào bệnh viện thăm thằng bé .”

Nghiêm Cương gật đầu đồng ý: “Em suy nghĩ chu đáo thật. Được, còn về tiền nong...”

“Em sẽ cách để cô tiếp nhận.” Ôn Ninh suy tư, “Cần một thời cơ thích hợp.”

Sáng hôm sau Nghiêm Cương tham gia một buổi tuyên truyền an toàn, nên mãi đến trưa hai vợ chồng mới vào viện. Ôn Ninh còn mang theo đồ ăn th đạm ngon miệng cho hai mẹ con Vương Chiêu Đệ.

Kh ngờ vừa tới nơi đã th Vương Chiêu Đệ đang chặn đường gã Chu Hâm Lỗi hôm qua ngay cửa phòng bệnh.

Vương Chiêu Đệ đối diện với Ôn Ninh hay Giả Thục Phân thì lạnh lùng, nhưng với Chu Hâm Lỗi, cô lại tỏ rõ sự kháng cự, phẫn nộ, thậm chí là địch ý.

“... Họ Chu kia, cút được chưa? Dạo này thật đen đủi, m kẻ chướng mắt cứ lần lượt kéo đến!”

Gương mặt trắng trẻo tuấn tú của Chu Hâm Lỗi đầy vẻ áy náy: “Chiêu Đệ, kh ý gì khác, Xuyến Xuyến như vậy cũng kh đành lòng. Em cứ để góp chút sức , như vậy em cũng đỡ mệt, đúng kh?”

Nghe vậy, mắt Vương Chiêu Đệ bùng lên lửa giận, cô vung tay tát thẳng vào mặt Chu Hâm Lỗi một cái đau ếng.

“Họ Chu, nghe xem đang nói cái gì kh?! Năm đó là ai ở trước mặt bảo kh muốn nửa đời sau vất vả, bắt vứt Xuyến Xuyến ? Ha, giờ c thành d toại lại nghĩ đến chuyện chia sẻ à, cút ngay cho bà!”

Chu Hâm Lỗi bị tát lệch mặt nhưng vẫn kh chịu bỏ cuộc, còn định vươn tay nắm l vai Vương Chiêu Đệ. Đúng lúc này, Nghiêm Cương sải bước tiến tới, gương mặt lạnh lùng c giữa hai , ánh mắt sắc lẹm quét qua Chu Hâm Lỗi.

“Đồng chí Chu, xin tự trọng. Em gái kh muốn lại gần, nếu còn dùng vũ lực, quyền đưa về cục c an hỏi chuyện đ.”

giơ thẻ ngành của ra.

Chu Hâm Lỗi buộc lùi lại, mắt vẫn chằm chằm Vương Chiêu Đệ: “Chiêu Đệ, em trai từ bao giờ thế?”

Vương Chiêu Đệ nhổ nước bọt khinh bỉ: “Cút!”

Chu Hâm Lỗi dù chưa cam tâm nhưng cuối cùng vẫn rời . Gã vừa biến mất, sự gay gắt bao qu Vương Chiêu Đệ cũng tan biến.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...