Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười

Chương 247:

Chương trước Chương sau

“Kh !” Giả Thục Phân phủ nhận một cách c.h.é.m nh chặt sắt.

Bà kh thể nhân dịp này mà khen con dâu rộng lượng được, vì nếu lời này lọt đến tai con dâu bà Vương Hồng Mai, ta lại thêm mắm dặm muối thì dễ khiến Ôn Ninh trở thành kẻ thù của tất cả các cô con dâu trong ngõ mất.

Giả Thục Phân chớp mắt, bắt đầu quay sang khen : “Là vì Giả Thục Phân biết cách xử lý quan hệ chứ . Lúc Ninh Ninh nhà ở cữ, ngày ba bữa chính ba bữa phụ, kh trứng thì là gà, sườn hay thịt lợn, ngoài ăn ngủ với cho con b.ú ra thì chẳng động tay vào việc gì. Ngày thường nhà gì ngon cũng đều nhường cho con dâu ăn trước. Các bà bảo xem, đối tốt với con dâu như vậy thì nó thể kh tốt với ? Còn việc con gái dắt con về ở, đó là do chính con dâu đồng ý đ! Hai đứa nó thân nhau lắm, con gái mất chồng nên còn nói với chị dâu là sau này trai nó mất , con cái trưởng thành , hai chị em dâu sẽ ở vậy nương tựa vào nhau mà dưỡng già.”

Nghiêm Cương: “...” Đây là lần đầu nghe th chuyện này, còn là trai ruột của cô kh đ?

quay sang Ôn Ninh, cô khẽ trấn an: “Chỉ là nói đùa thôi mà.”

Thật ra là hai chị em ngồi buôn chuyện, th phần lớn già đều là các bà lão, chứng tỏ các lão đều c.h.ế.t sớm, nên hai mới nói đùa như vậy...

Tiểu Ngọc thính tai nghe th tiếng mẹ, liền quay đầu lao về phía Nghiêm Cương và Ôn Ninh: “Bố mẹ ơi!”

Nghiêm Cương đặt túi đồ xuống, bế thốc cô bé lên. Giả Thục Phân nh chóng chạy lại xách túi, cả nhà bốn cùng nhau về nhà.

M bà lão hàng xóm lắc đầu lẩm bẩm: “Cái Giả Thục Phân này làm mẹ chồng mà cứ như làm cháu , cung phụng con dâu như lãnh đạo kh bằng.”

“Đúng thế! Con dâu bà tr hiền lành tú khí, bà sợ cái gì chứ? Thật làm mất mặt hội mẹ chồng chúng ta, đúng là đồ nhát cáy!”

Bà nội của Tráng Tráng nhà bên cạnh – bà Cố Phượng – dừng bước lại: “Các bà rảnh rỗi quá nhỉ? Dám nói xấu chị Thục Phân, bộ muốn chị đ.á.n.h tới tận nhà hay ?”

Ai mà muốn chứ. Giả Thục Phân ra tay với ngoài thì chẳng bao giờ nương tình. M bà lão nghe vậy thì vội vàng tản ra ngay.

Bà Cố Phượng lắc đầu, đúng là một lũ đầu óc mụ mẫm. bao dung, tôn trọng và chiều chuộng nhà thì gia đình mới êm ấm được chứ. Chị Thục Phân kh dỗ dành Ôn Ninh thì chẳng lẽ dỗ dành một lũ ngoài như các bà ?

Nhắc đến chuyện dỗ dành, bà Cố Phượng lại chút ưu sầu. Làm thế nào để dụ được Tiểu Ngọc theo bà học đàn dương cầm và thư pháp đây? ta toàn cầu xin bái sư, đằng này bà lại năn nỉ, bà chỉ ưng mỗi con bé Tiểu Ngọc thôi. Nhưng tâm tính Tiểu Ngọc còn ham chơi quá, lại thích xem náo nhiệt, y hệt như thứ hai của nó lúc nhỏ. Thật khó nhằn. Nhưng thôi, chuyện gì khó thì cũng đợi qua Tết tính.

Pháo hoa rực sáng trên bầu trời, tiếng cười nói rộn rã, cả nhà đoàn viên, năm 1989 đã đến !

Ngày đầu năm mới chính là lúc họ hàng bạn bè đến chúc Tết tặng quà. Sáng sớm, Giả Diệc Chân đã đưa Giả Đình Tây sang nhà họ Nghiêm. Cả nhà ăn sáng xong, đầu tiên đến chúc Tết là gia đình cô em họ Lương Tuyết của Ôn Ninh. Cô và Diệp Phong đã sinh được một bé gái vào ba năm trước, tên khai sinh ban đầu định là Diệp Mộ Tuyết, nhưng vì trùng tên với Lương Tuyết nên đổi thành Diệp Như Nguyện. Cái tên mang ý nghĩa là tâm nguyện yêu thương và sinh con đẻ cái của Diệp Phong đã thành hiện thực, cũng như mong muốn con gái của Lương Tuyết đã đạt được.

Gia đình ba họ năm nào cũng đến chúc Tết nhà họ Nghiêm nên cũng kh gì lạ. Điều lạ là Diệp Thành – em họ của Diệp Phong – cũng đến. Mẹ của Diệp Thành là bà Quế Vĩnh Thụy, giám đốc bệnh viện, đã giúp đỡ nhà họ Nghiêm nhiều. Bản thân Diệp Thành là một chủ thầu c trình lớn, thường xuyên giao thiệp với Nghiêm Cương. Diệp Thành cao một mét tám, dáng th mảnh, gương mặt cương nghị, ngũ quan sâu sắc, thể nói là tuấn tú lịch lãm.

cười rạng rỡ đưa quà tặng, bắt đầu màn giao tiếp: “Thím, chị Ôn, Cương, Diệc Chân, chúc mọi năm mới vui vẻ. Đại Mao, Nhị Mao, Tiểu Ngọc, Đình Tây, đây là lì xì của chú.”

còn xách theo hai túi quà tặng riêng cho Giả Diệc Chân, mỉm cười nói: “Diệc Chân, cái này cho cô, chúc cô năm mới vui vẻ.”

Giả Diệc Chân ngần ngại hai giây nhận l, khẽ gật đầu: “Cảm ơn Diệp.” Cô làm thiết kế nội thất nên cũng qua lại c việc với Diệp Thành.

Ôn Ninh cảnh này, trong lòng thầm suy đoán. Đúng lúc này, con ch.ó ở cửa sủa “gâu gâu” hai tiếng, Bùi An xách túi lớn túi nhỏ bước vào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-247.html.]

“Phú Quý sủa chào em thế này, xem ra năm nay em nhất định sẽ phất ! Thím ơi...”

Giả Thục Phân vỗ đùi đón tiếp: “Phất chứ! Chắc c là phất ! Tiểu Bùi à, năm mới vui vẻ, mau vào ngồi cháu.”

Mọi tụ họp đ đủ trong phòng, chật chội vô cùng, nên Đại Mao, Nhị Mao và Giả Đình Tây dẫn m đứa trẻ ra ngõ chơi. Nghiêm Cương và Giả Thục Phân đon đả mời mọi ngồi, còn Ôn Ninh và Giả Diệc Chân thì vào bếp l thêm ly, pha trà rót nước.

Ôn Ninh kh nhịn được tò mò hỏi: “Diệc Chân, cô với Diệp Thành qua lại nhiều kh?”

“Cũng kh nhiều lắm đâu ạ.” Giả Diệc Chân thật thà đáp.

“Ban đầu là nhờ cả giới thiệu chúng em mới biết nhau, em thiết kế một căn tứ hợp viện cho . Năm trước nhận thầu xây một dãy nhà, cần thiết kế đơn giản, em gửi phương án qua được chọn. À, một lần em đến nhà khách hàng, xe đạp bị hết hơi nên nhờ chở một đoạn. Còn nữa, dự án em đang làm hiện nay cũng là do thi c.”

Ôn Ninh: “...” Thế này mà còn bảo kh nhiều à? Diệc Chân đúng là chẳng chút nhạy cảm nào về chuyện tình cảm cả.

Cô khẽ thở dài, Giả Diệc Chân xếp ly chén xong thì quay đầu lại cười hỏi: “Chị dâu, chị kh định bảo là thích em đ chứ? Trước đây mọi cũng bảo Bùi An thích em, kết quả thì ? ta chỉ thích món ăn mẹ làm thôi, ngày nào cũng chạy sang ăn chực.”

Đó là vì Bùi An kh dám bước tới, cứ mãi giả ngốc thôi.

Ôn Ninh lắc đầu: “Bây giờ chẳng dám khẳng định gì nữa.”

Chuyện tình cảm quá phức tạp, để trong cuộc chủ động, nếu cứ gượng ép thì khi đến bạn bè cũng chẳng làm nổi.

Hai bưng chén ra ngoài. Giả Thục Phân đang tán gẫu với Diệp Thành, từ chuyện bố mẹ đến những chuyện thú vị trong c việc, đột nhiên chủ đề lại chuyển sang Giả Diệc Chân.

Giả Thục Phân thở dài thườn thượt: “Trong m đứa ở đây, Diệc Chân nhà bác là chịu khổ nhiều nhất.”

Diệp Thành quan tâm hỏi: “ lại thế hả bác?”

“Mọi đều biết con bé lớn lên ở cô nhi viện, nhưng chắc kh biết vì nó lại biết làm đậu phụ đâu. Chẳng được dạy bảo t.ử tế gì, mà là vì nó ngủ trong cái phòng chứa củi làm đậu phụ đ. ta làm đậu phụ từ lúc rạng sáng, nó kh ngủ được nên bị ép học theo thôi. Hèn gì Diệc Chân nhà bác chỉ cao mét sáu lăm, kh lớn thêm được là vì thiếu ngủ đ.”

Giả Diệc Chân bước nh ra, nhíu mày: “Mẹ, mẹ nói chuyện này làm gì thế? Mẹ uống thêm chén trà .”

“À à.” Giả Thục Phân nâng chén trà lên, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại giữa Diệp Thành và Bùi An.

Diệp Thành chằm chằm Giả Diệc Chân, trong mắt hiện rõ vẻ xót xa. Bùi An thì cúi đầu, bàn tay siết chặt.

Đi chúc Tết kh thể nán lại quá lâu, một đoàn nh chóng rời sang nhà khác. Giả Thục Phân kh tiện kéo Diệc Chân lại tâm sự nên kéo riêng Ôn Ninh ra thì thầm: “Ninh Ninh, kh xong , Diệp Thành thật sự ý với Diệc Chân nhà đ!”

Ôn Ninh hỏi: “Mẹ, mẹ th được? ta săn đón Diệc Chân lắm à?”

“Cũng kh hẳn,” Giả Thục Phân xua tay. “ ta chừng mực, nhưng chủ yếu là hễ mẹ nhắc đến Diệc Chân là mắt ta lại sáng rực lên. Mẹ cố ý nhắc nhắc lại, thế là mắt ta cứ bật sáng liên tục!”

Ôn Ninh: “... Mẹ đang miêu tả cái đèn pin đ à?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...