Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười

Chương 259: Nói tướng thanh

Chương trước Chương sau

Giọng gã đàn kia quá khó nghe và sắc lẹm, ngay lập tức thu hút sự chú ý của Ôn Ninh và Nhị Mao. Họ th trước cửa một hiệu sách văn phòng phẩm tên là "Lan Lan", một gã đàn thấp bé, mặt choắt tai dơi đang giở trò tán tỉnh một quen của họ Lâm Lan.

Ba năm trước, sau khi vết thương ở đầu đã lành, Lâm Lan tiếp tục bán cơm hộp trước cổng bệnh viện. Nhưng ngành này cạnh tr quá khốc liệt, nhiều nhà cả vợ chồng con cái cùng ra tr giành, cô đơn thương độc mã kh đấu lại được nên đành đổi nghề.

Nhờ sự giúp đỡ của một quen, Lâm Lan chuyển đến khu vực Cung Thiếu nhi mở một cửa hiệu văn phòng phẩm, bán đồ dùng học tập và họa cụ. Thu nhập kh quá nhiều nhưng cũng đủ sống, quan trọng là môi trường th tịnh, hợp với tính cách an phận của cô.

Thế nhưng năm nay tình hình bắt đầu phức tạp. dân thành phố đ lên, những kẻ lưu m, vô lại cũng hay lượn lờ. Kh biết nghe ngóng từ đâu biết cô chỉ một kinh do nên thỉnh thoảng chúng lại đến kiếm chuyện, khiến cô mệt mỏi.

Và hôm nay, kẻ phiền phức lại xuất hiện. Lâm Lan vốn tính nhút nhát, cô gượng cười: “ cứ đùa, đối tượng , đang ở trong quân đội.”

Gã mặt choắt tai dơi đời nào tin. Gã khoe chiếc dây chuyền vàng to bản trên cổ, tay nghịch ngợm m cây bút trên giá, vẻ mặt cà lơ phất phơ: “Bà chủ ơi, dò hỏi kỹ , cái gã bộ đội của cô chẳng bao giờ th mặt, cô chỉ lừa ta thôi. Này, kỹ , tr cũng kh tệ, lại tiền, dân bản địa hẳn hoi. Cô theo , bảo kê cho.”

Lâm Lan c.ắ.n răng. Tay cô đã chạm vào ện thoại cạnh đó. Thói quen của cô là hễ gặp lưu m đeo bám thì cứ báo cảnh sát trước đã, c an đến thì đối phương chẳng dám làm càn.

Đột nhiên, một giọng nam trong trẻo nhưng còn chút trẻ con vang lên: “Chú ơi, tìm đối tượng thì kh nên chỉ vẻ bề ngoài của con gái đâu ạ.”

Gã đàn và Lâm Lan cùng ngoảnh lại, th một thiếu niên mười m tuổi và một phụ nữ xinh đẹp ngoài ba mươi. Chính là Nhị Mao và Ôn Ninh.

Ánh mắt đê tiện của gã đàn dừng lại trên Ôn Ninh hai giây. Nhị Mao lập tức c trước mặt mẹ, ánh mắt đầy vẻ cảnh cáo.

“Ái chà.” Gã vội thu hồi tầm mắt. Trước đây gã kh hứng thú với phụ nữ đã con, giờ xem ra là do phụ nữ chưa đủ đẹp thôi. trước mặt này đẹp nhưng vẻ kh dễ chọc. Để sau tính, giờ cứ giải quyết cô nàng này đã.

Lâm Lan, còn cố tình áp sát vào: “Lan Lan, cô nghe th chưa, nhóc này cũng bảo xứng với cô kìa. đâu chỉ vẻ ngoài, cái gì của cô cũng thích hết.”

giơ tay chỉ trỏ khắp Lâm Lan, ệu bộ cực kỳ buồn nôn.

“Này này!” Nhị Mao cao giọng. “Cháu nói chú xứng với cô bao giờ? Ý cháu là: tìm đối tượng đừng chỉ vẻ ngoài con gái, mà cũng lại vẻ ngoài của chính ! Cái mặt chú thế kia, nếu kh mua nổi gương thì chú kh biết tiểu ra soi lại ?”

Gã mặt choắt tai dơi kh ngờ lại nghe th lời này, gã quay đầu lại, híp mắt đe dọa: “Thằng nhóc còn hôi sữa kia, biến ngay cho khuất mắt !”

“Ông mới biến !” Nhị Mao hỏa lực toàn khai, bắt đầu mắng xối xả.

“Cái đồ c ghẻ mà đòi trèo cao, mặt mũi thì xấu xa mà tâm địa cũng chẳng ra gì. Cái mồm thối hoắc mà đòi tán tỉnh bà chủ tiệm văn phòng phẩm à? kh soi lại , cao chẳng bằng củ hành tây, tr cứ như cái đồ chơi bị ma nhập ! Mới bao nhiêu tuổi đầu mà tóc tai đã như Địa Trung Hải, xung qu thì rào dây thép gai, ở giữa thì làm sân trượt băng, mau cút ngay cho khuất mắt! Kh cút thì cẩn thận bọn này l cây tầm ma xoa cho đ!”

Nhị Mao mắng xong, tự giơ ngón tay cái khen ngợi chính . Kh hổ d, vừa học vừa hành ngay được! Cây tầm ma hình dáng ra , tìm ở đâu thì chưa biết, nhưng ều đó kh quan trọng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-80-sau-khi-con-gai-bi-trao-doi-toi-lai-cuoi/chuong-259-noi-tuong-th.html.]

Nhị Mao mắng xong với khí thế ngút trời, khiến cả đối phương lẫn những xung qu đều chút ngây . nghe chẳng hiểu m nhỉ? Tuy nhiên, gã mặt choắt kia cảm nhận rõ sự chế giễu cay nghiệt. Gã tức đến dậm chân, đỏ mặt tía tai lao về phía Nhị Mao và Ôn Ninh.

“Mẹ ơi, mẹ tránh ra.”

Nhị Mao vừa bảo vệ mẹ, vừa bước lên, tùy tiện múa máy vài đường cơ bản đã chế phục được gã đàn kia. một chân giẫm lên n.g.ự.c gã, gã kêu cứu, phủi phủi tay, nở nụ cười đắc ý: “Đòi đấu với tiểu gia à, võ thuật của tiểu gia là học từ ba cháu đ!”

Lúc này, Lâm Lan đã gọi c an tới, Ôn Ninh và Lâm Lan cùng tiến đến bàn bạc. Lâm Lan vốn đã quen mặt với c an này, sau khi cô trình bày xong, Ôn Ninh bổ sung thêm: “Trên gã này lẽ còn vụ án khác, phiền các kiểm tra kỹ cho.”

c an thắc mắc: “ ra được?”

Ôn Ninh nhếch môi: “Với diện mạo, tính cách và tác phong thế này, gã l đâu ra tiền mà mua dây chuyền vàng to thế kia.”

Đúng là đồ giả. c an bừng tỉnh đại ngộ, giải gã mặt choắt về đồn, ánh mắt vẫn kh quên lướt qua mặt Nhị Mao. cứ th thằng bé này tr quen mắt thế nhỉ? Trước khi biến mất, gã mặt choắt hằn học trừng mắt Lâm Lan. Rõ ràng gã kh cam tâm và sẽ còn quay lại gây sự.

Lâm Lan nhíu mày, mím môi, trong lòng vô cùng sợ hãi.

“Dì Lâm,” Nhị Mao lại lên tiếng, “Lâu như vậy gan dì vẫn bé thế? Dì cứ tỏ ra dễ bắt nạt thì ta sẽ bắt nạt dì mãi thôi.”

Lâm Lan chực khóc: “Dì kh kiên cường nổi.” Cô cũng chỉ mới thử kiên cường một hai lần thôi, lần trước vì tr giành đàn mà bị gậy đập lưng , mất cả d tiếng lẫn c việc, giờ chỉ thể làm hộ kinh do cá thể. Sau đó lại bị chị gái Lâm Nghi hại, vừa mới cứng rắn một chút thì đầu đã bị đ.á.n.h vỡ.

Lâm Lan suy nghĩ m.ô.n.g lung, Ôn Ninh và Nhị Mao đầy cảm kích: “Cảm ơn hai , chị Ôn, Nhị Mao, hai tốt bụng quá, lại giúp một lần nữa. chẳng biết l gì báo đáp, xin kiếp sau làm trâu làm ngựa cho hai .”

Ôn Ninh mỉm cười: “Kh gì, cô đừng để bụng. Cô thể nhờ quan hệ tìm một quân nhân xuất ngũ đáng tin cậy về tr cửa hàng, m tên lưu m bình thường sẽ kh dám đến qu rầy đâu.” Lâm Lan vội gật đầu: “Vâng, vâng ạ.”

Ôn Ninh và Nhị Mao tiếp tục lên đường tới Cung Thiếu nhi. Nhị Mao lại liến thoắng, soi lại bóng trong tấm kính ở Cung Thiếu nhi, cẩn thận đ.á.n.h giá: “Chậc, con tr xấu lắm ạ? dì Lâm kh nói là l thân báo đáp, mà cứ nhất định chờ kiếp sau làm trâu làm ngựa nhỉ?”

Ôn Ninh: “...”

Cô định vỗ cho Nhị Mao một cái vào lưng thì đột nhiên từ đâu vọt ra một đàn trung niên mập mạp, nắm tay Nhị Mao lắc l lắc để, vô cùng kích động: “ bé, th tr phúc, mắng cũng bài bản, trôi chảy vô cùng. thiên phú nói tướng th đ, muốn theo học kh!?”

Ôn Ninh và Nhị Mao đều sững sờ, hai mẹ con nhau ngơ ngác.

đàn trung niên vội tự giới thiệu: “ là nghệ sĩ nói tướng th ở Tân Cô, tên là Quách Đắc Tg, đang c tác ở đây. Kh ngờ lại bắt gặp một hạt giống tốt như , thế nào? muốn cân nhắc kh?”

Nhị Mao do dự: “Nói tướng th... là cái môn mà mặc áo dài xám, tr như trùm cái túi vải bố lên đúng kh chú?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...